071 Sầm Dĩ sợ quá đi thôi
Nói gì mà có máy dò phát hiện gần Tháp Lãnh Xà có dao động nhiệt, toàn là giả thôi. Năng lượng thạch là nguồn năng lượng mới, hệ thống quản lý trung ương còn chưa nghiên cứu kỹ, tỷ lệ sử dụng năng lượng trong năng lượng thạch chưa tới một phần mười, làm gì có máy dò nào phát hiện được?
Trung tâm nhiệm vụ nói Tháp Lãnh Xà có năng lượng thạch, đó chỉ là thông tin thu thập từ dữ liệu lớn. Mà đối phương dám giết người ở Tháp Lãnh Xà, bối cảnh của bọn chúng rất có thể có hệ thống quản lý thành phố, và còn có cả hệ thống an ninh hỗ trợ.
Lâm Thiên Dật nghe Ngụy Hưng Bình nói, nhíu mày, gương mặt già nua đầy vẻ nghiêm trọng.
Trong mấy vị phụ huynh này, Ngụy Hưng Bình làm chỉ huy khu an ninh trong hệ thống quản lý, ít nhiều cũng là cấp cao, biết nhiều hơn Lâm Thiên Dật và Lục Lạc Thành.
Còn cha của Triệu Long là Triệu Đại Long, làm đội trưởng đội an ninh dưới tay Ngụy Hưng Bình. Ngụy Hưng Bình nói chuyện này không thể trả thù được, cũng không thể đào mỏ năng lượng thạch ở cái hố nước đó một cách công khai, Triệu Đại Long liên tục gật đầu phụ họa theo Ngụy Hưng Bình.
Lục Lạc Thành cười lạnh một tiếng, đôi mắt hoa đào y hệt Lục Chính Thanh nhìn mấy cửa sổ video trên màn hình điện thoại, nói:
“Đã không đào công khai được, thì chúng ta đào lén.”
Lâm Thiên Dật, Ngụy Hưng Bình và Triệu Đại Long đều không nói gì, thực ra mọi người đều có ý đó. Không phải cái hố sâu cách cái hang mà Sầm Dĩ chúng nó đào tới cả vạn dặm sao, họ sẽ tổ chức một đội, đến gần nhà ông Tống Uyên mua một căn nhà, lấy cớ về quê trồng trọt, thực chất là đi đào năng lượng thạch.
Cuối cùng, Lâm Thiên Dật lên tiếng:
“Năng lượng thạch đào lên, không thể bán cho hệ thống quản lý thành phố, dễ lộ tung tích của bọn trẻ lắm. Tôi có một khách hàng thu mua năng lượng thạch ở chợ đen, người đáng tin. Có thể bán cho hắn với giá thấp hơn giá thu mua của trung tâm nhiệm vụ.”
Theo giá hiện tại của trung tâm nhiệm vụ, một cân năng lượng thạch có thể đổi được một phiếu năng lượng. Nhưng như Ngụy Hưng Bình đã nói, các đội dân sự cầm năng lượng thạch đi nộp nhiệm vụ đều bị hỏi chi tiết về nguồn gốc, thế là thành ra đường đường chính chính.
Rất dễ kinh động đến một số thế lực mà họ không biết, ví dụ như đồng bọn của Cổ Tư Nhiễm.
Chi bằng bán ra chợ đen.
Mấy vị phụ huynh đều đồng ý, kể cả Ngụy Hưng Bình cũng gật đầu mặc nhiên. Sau đó, Ngụy Hưng Bình nhớ tới nhiệm vụ tìm năng lượng thạch ở Tháp Lãnh Xà mà con mình đã nhận, ông nói:
“Nhiệm vụ ở trung tâm nhiệm vụ liên quan đến lịch sử tín dụng của bọn trẻ, phải để chúng hủy nhiệm vụ đi, không thì sau này không thể nhận nhiệm vụ mới. Chuyện này để bọn trẻ trực tiếp dùng phiếu năng lượng để bù vào.”
Mọi người đều gật đầu tán thành, dù sao thứ như tín dụng vẫn nên cẩn thận. Trung tâm nhiệm vụ cũng đã nghĩ đến việc nhiều người nhận nhiệm vụ rồi mà không lấy được năng lượng thạch, sau đó không thể nhận nhiệm vụ mới.
Vì thế từ lâu đã có quy định, có thể trực tiếp cầm phiếu năng lượng đến hủy nhiệm vụ...
Đang lúc mấy người lớn họp video trong phòng sách, thì Sầm Dĩ đang cầm điện thoại của Kiều Lăng Hương gọi cho Lục Chính Thanh. Cậu nằm trên giường của Kiều Lăng Hương, hai chân duỗi thẳng đặt lên mép giường, tư thế thoải mái vô cùng.
Cuộc gọi là từ Lục Chính Thanh gọi tới, gọi vào điện thoại của Kiều Lăng Hương, bảo Sầm Dĩ nghe. Trong điện thoại, hắn hết sức chế nhạo Sầm Dĩ, nói:
“Này, anh Sầm, nghe nói chưa? Thằng Trình Điền để lại lời, nói gặp anh một lần đánh anh một lần. Ôi chà chà, anh đắc tội với nhân vật lợi hại nào thế? Anh Sầm ơi, em sợ quá, biết làm sao đây?”
“Mày uốn lưỡi lại mà nói chuyện cho tử tế.”
Sầm Dĩ ngáp một cái, một tay cầm điện thoại, tay kia gối sau đầu, nằm thế này dễ buồn ngủ quá.
Lại nghe Lục Chính Thanh cười nói:
“Thế nói đàng hoàng nhé. Anh Sầm, chuyện thằng Trình Điền, tính sao đây? Thằng nhỏ một tháng không gặp, gan to lắm, còn bảo gặp anh một lần đánh anh một lần nữa chứ.”
“Tính sao là sao? Nó muốn làm gì tao, tao làm lại nó. Nó không động vào tao, tao cũng còn có việc, chưa tính xong với nó đâu.”
Nói xong, Sầm Dĩ cười lạnh, trực tiếp cúp máy của Lục Chính Thanh. Rồi quay đầu nhìn Kiều Lăng Hương, cô đang quỳ ngồi trên thảm, nhìn chằm chằm vào mấy viên năng lượng thạch xếp ngay ngắn trên thảm.
Thấy Sầm Dĩ đã gọi xong, cô lấy lại tinh thần, hỏi:
“Sao thế? Anh Sầm, ai làm anh không vui vậy?”
“Còn ai? Một người cực kỳ phiền.”
Sầm Dĩ không muốn nói nhiều với Kiều Lăng Hương. Mấy lời như Trình Điền gặp anh một lần đánh anh một lần, nói ra chỉ khiến Kiều Lăng Hương lo lắng, cần gì chứ.
Cậu vốn là người không chịu được uất ức. Không chỉ mình cậu, người cậu coi trọng cũng thế. Chuyện hồi nãy Kiều Nguyệt Lan vì việc gì mà khóc lóc nhờ vả cậu, Sầm Dĩ vẫn chưa quên.
Lần này Trình Điền lại thả ra lời nói như vậy để dọa người. Dùng lời Lục Chính Thanh mà nói, ai dà, Sầm Dĩ sợ quá đi thôi~
Cậu cười một tiếng, nằm trên giường Kiều Lăng Hương, nhìn khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm của cô, nhìn đến nỗi cơn buồn ngủ cũng bay mất. Ngón tay cậu động đậy, chỉ muốn chọt vào má Kiều Lăng Hương, cảm giác... chắc chọt vào sẽ mềm lắm.
Lại thấy, Kiều Lăng Hương gầy hơn trước khi đi Tháp Lãnh Xà nhiều.
Nhận ra điều này, Sầm Dĩ đứng dậy, đi dép lê vào bếp một lát. Khi quay lại, tay cầm một túi bánh quy nhân kem, ném thẳng vào lòng Kiều Lăng Hương.
Cô theo bản năng ôm lấy túi bánh quy nhân kem, ngước lên nhìn Sầm Dĩ, hỏi:
“Sao thế?”
“Tay đau, giúp anh mở ra.”
Sầm Dĩ vươn vai, lại nằm xuống giường Kiều Lăng Hương. Đợi Kiều Lăng Hương mở túi bánh quy, đưa cho cậu.
Cậu lại mặt đầy chán ghét nói:
“Ngọt à? Vậy không ăn đâu, em ăn hết đi, bây giờ đồ khan hiếm, đừng lãng phí.”
Kiều Lăng Hương đang ngồi trên thảm, ngơ ngác nhìn mấy chữ to trên túi bánh: “Bánh quy nhân kem mật ong”~ cái này đương nhiên là ngọt rồi, trong bánh đều có nhân mật ong, Sầm Dĩ cầm lúc nãy không thấy sao?
Lại chợt hiểu ra, chẳng lẽ anh dùng cách này để bắt cô ăn nhiều hơn?
Kiều Lăng Hương cúi mắt, mắt cay cay, lấy một cái bánh quy nhân kem trong túi bỏ vào miệng.
Một lát sau, Lâm Thiên Dật sang gọi Sầm Dĩ ra ngoài, ông cháu hai người lại vào phòng sách nói chuyện một hồi.
Đến khi Sầm Dĩ quay lại, Kiều Lăng Hương đã ăn hết cả túi bánh quy nhân kem mật ong. Cô hết sức cẩn thận không để vụn bánh rơi trên thảm nhà Sầm Dĩ, lại ngước lên thấy Sầm Dĩ mặt mày cau có đi vào.
Liền ngồi dưới thảm hỏi:
“Sao thế? Ông Lâm mắng anh à?”
“Bảo ngày mai chúng ta quay lại trường học.”
Sầm Dĩ xoa xoa mặt, cũng ngồi xuống thảm, tay cầm một viên năng lượng thạch trên sàn, bóp mạnh.
