Chương 11: Kiếm tiền
Trần Thần nhìn cái lá đó thế nào cũng thấy quen mắt.
Cô bảo mọi người dừng xe để xuống xem. Vừa nhìn… trời ơi, vận may của cô đúng là hết chỗ chê.
Xuống mau, đây là củ ấu.
Cô dùng dao khắc thử một chút, lấy năm củ ấu bóc ra để minh họa cách ăn.
Phần thịt trắng ngần, ăn vào giòn giòn, khá ngon miệng.
Đã gặp được thì không thể bỏ qua. Thấy một vùng củ ấu rộng lớn khó hái, mấy người dùng cành cây và túi nilon làm một cái vợt lưới đơn giản.
Một người vớt, một người kiểm tra.
Họ chia nhóm: Thái Tư và Trần Thần kiểm tra củ ấu ăn được.
Lục Tề, Đường Nhất, Trần Dương thì vớt củ ấu.
“Ting! Ô nhiễm cao, không thể ăn!”
“Ting! Ô nhiễm cao, không thể ăn!”
“Ting! Ô nhiễm trung bình, có thể ăn!”
“Ting! Ô nhiễm thấp, có thể ăn!”
Việc kiểm tra diễn ra sôi nổi.
Nhưng Thái Tư càng kiểm tra càng thấy hụt hẫng, cậu ta kêu lên: “Không được rồi, không được rồi, vận may của tớ đúng là quá tệ. Cậu xem Trần Thần kiểm tra được bao nhiêu kìa.” Nói rồi còn khoa trương dùng tay ra hiệu một đống lớn. Lại chỉ vào đống nhỏ trước mặt mình, hai ngón tay khép lại ra hiệu một chút: “Mọi người xem tớ được có bao nhiêu, chúng ta đổi người đi, đổi người có vận may tốt ấy.”
Nói xong cậu ta đứng dậy, nhất quyết nhường chỗ cho nhóm vớt.
Một bộ dáng thà chết cũng không kiểm tra nữa.
Trần Dương là người đầu tiên giơ tay đầu hàng: “Đừng nhìn tớ, tớ cũng đen lắm.”
Bất đắc dĩ, Đường Nhất đưa vợt cho cậu ta, còn mình ngồi vào chỗ kiểm tra.
Nhưng kết quả kiểm tra vẫn không khả quan lắm.
Cuối cùng chỉ còn Lục Tề và Trần Thần kiểm tra.
Tuy vẫn không thể so với Trần Thần, nhưng so với mấy người kia thì tốt hơn nhiều.
Buổi trưa họ ăn qua loa chút chất dinh dưỡng.
Nhìn thì chỉ là một cái hồ, vậy mà bận rộn từ 5 giờ sáng đến 4 giờ chiều. Bận cả ngày, chút chất dinh dưỡng buổi trưa sao đủ được, mấy người thật sự không chịu nổi nữa. Họ đóng gói củ ấu đã kiểm tra, còn dây củ ấu trên mặt đất thì Trần Thần bảo mọi người ném trả lại xuống nước, chủ yếu là để phát triển bền vững.
Sau này còn có thể tiếp tục mọc lên.
May mà có xe, không thì mấy người chắc chắn không mang về nổi.
A, lại là một xe đầy niềm vui!
Lần này lên xe Trần Thần tự giác hẳn, cô vỗ tay Lục Tề, dang hai tay ra, quay lưng về phía anh.
“Đến đây!”
Nói một cách anh dũng không sợ hãi gì cả.
Lục Tề đứng sau lưng cô suýt bật cười thành tiếng.
Nhưng để giữ chút thể diện cho cô, anh vẫn nhịn.
Một củ ấu to bằng nắm đấm của người đàn ông trưởng thành, đúng là ghê thật.
Trên đường, Trần Thần tò mò hỏi tại sao chỗ đó không có ai đến, bèn hỏi mấy người.
Lục Tề: “Trước kia gần đó có bầy cá thú, bọn chúng có thể bò lên bờ làm người bị thương.”
Trần Thần: “Vậy tại sao chúng ta…”
Vẻ mặt kinh hãi của cô khiến Trần Dương bên cạnh bật cười.
Anh vỗ vai cô: “Đó là chuyện trước kia, giờ bầy cá thú đó đều bị tiêu diệt rồi. Người trong phòng thí nghiệm cần mô cơ thể của chúng để làm thí nghiệm. Trước đây không ai quản là vì không có điểm tích lũy, một khi có điểm thì tranh nhau làm, chưa đầy hai ngày là hết sạch.”
Thái Tư: “Nhiệm vụ này bọn tớ muốn giành còn không được.”
Mèo con xòe tay.jpg.
Nói vậy thì vận may đúng là không tệ.
Trước khi đi, Trần Thần còn hái không ít lá non của củ ấu. Đường Nhất thấy cô hái thì tò mò hỏi: “Cái này cũng ăn được à?”
Trần Thần vẩy nước trên lá non nhiễm xạ thấp rồi giải thích cho mọi người: “Lá củ ấu cũng ăn được, nhưng ăn nhiều nhất vẫn là củ và thân của nó.”
