Chương 27: Gà rớt nước
Chào Đường Nhất và Đường Đường một tiếng rồi đóng cửa đun nước. Việc đầu tiên khi về nhà là đi tắm. Cả người ướt sũng còn đứng trong gió nửa tiếng, thật sự chịu không nổi nữa.
Trong nhà không có thùng tắm nên đành tiếp tục dùng chậu. Thùng tắm vẫn phải kiếm một cái, loại thật lớn, ít nhất phải đủ để người ngồi vào trong.
Tắm xong thấy Lục Tề vẫn chưa về, cô nhắn tin hỏi.
Trần Thần: “Sao anh vẫn chưa về?”
Lục Tề: “Vẫn đang họp, chắc còn một lúc nữa.”
Trần Thần: “Được, anh nhớ tìm chỗ thay quần áo, họp xong về nhanh nhé. Người anh ướt hết rồi, dễ cảm lắm.”
Trần Thần: “Em mua ít gỗ rồi, lúc về anh giúp em làm cái giá để đồ được không?”
Lục Tề: “Được, lát nữa anh mượn ít dụng cụ rồi về làm.”
Thấy cô quan tâm và dựa dẫm vào mình, tay trả lời tin nhắn bình tĩnh bao nhiêu thì trong lòng anh vui bấy nhiêu, khóe miệng cong lên muốn đè cũng không nổi.
Lục Tề là trẻ mồ côi, luôn sống trong trại phúc lợi. Năm mười tuổi, đội lính đánh thuê của căn cứ tuyển người, để sống tốt hơn, anh đã tiêm thuốc cường hóa gen, khiến mình mạnh hơn người thường. Nhưng tác dụng phụ cũng rõ ràng: người tiêm thuốc cường hóa gen hoặc sẽ đoản mệnh, hoặc đến một độ tuổi nào đó cơ thể sẽ suy thoái.
Ban đầu căn cứ ghép đôi vợ cho anh, anh rất kháng cự, định vay tiền nộp phạt để trốn khỏi số phận bị ghép đôi.
Có lẽ chính chút do dự và hy vọng trong lòng ấy đã cho anh một mái nhà có người lo lắng, chờ đợi mình… Anh cảm thấy tim mình ấm áp, có một cảm giác an tâm khó tả.
Còn Trần Thần lúc này thì sao? Vì bị dính mưa nên cô đun một nồi lớn nước linh tuyền để uống, uống nhiều chắc chắn không sai.
Trước khi tắm, cô còn tiện thể hâm sẵn nước tắm cho Lục Tề, để anh vừa về là có thể tắm ngay.
Cô lôi hết đồ thu thập được trong túi ra, sờ đống thức ăn mới hái, cái nào cũng muốn ăn! Được nếm thử đồ ăn cỡ đại mà còn ngon nữa chứ.
Cô tách lạc, ngô và hạt thóc ra để riêng, mấy thứ này không định bán.
Vì mùa đông lạnh chỉ kéo dài một tháng, hai người ăn cũng gần đủ. Cô tính toán một chút, gom những thứ định bán lại một chỗ.
Rửa sạch lạc to bằng bàn tay, cho vào nồi thêm muối luộc, vì gia vị không nhiều nên chỉ làm đơn giản.
Luộc hai nồi rồi để sang một bên cho nguội, nguội rồi ăn như đồ ăn vặt cũng rất ngon.
Ngô dài bằng cẳng tay, cắt thành ba khúc bằng nhau cho vào nồi hấp. Trong lúc chờ ngô chín, cô lẻn vào không gian.
Chặt gỗ cần dùng. Cây cao hai mươi mét, suy nghĩ hồi lâu, cô quyết định chặt hai mét rưỡi, đợi Lục Tề về nhờ anh làm cái giá đặt dưới tầng hầm, còn có thể chống ẩm.
Hôm nay kéo xe về, cô thấy nhà nào cũng làm sân nhỏ để chất củi, trông rất ổn.
Cô định bàn với Lục Tề làm một cái sân nhỏ. Cây này ngoài phần làm đồ nội thất, phần lớn còn lại dùng để đốt lò sưởi, trong không gian còn không ít cành lớn. Đốt lò sưởi chắc chắn cực ấm và cháy lâu!
Càng nghĩ càng có động lực, chặt gỗ càng hăng. Mệt thì uống nước linh tuyền, tinh thần và sức lực đều nhanh chóng hồi phục. Không ngờ nó lại lợi hại như vậy.
Hiệu suất chặt cây thật khỏi nói! Trước đây chặt cây chỉ bằng một nửa độ rộng hiện tại mà mất một tiếng, giờ nửa tiếng là xong.
Thấy thời gian cũng gần đủ, cô ra khỏi không gian, chuyển khúc gỗ hai mét rưỡi ra đại sảnh.
Lúc này cửa mở, Lục Tề về. Bốn mắt nhìn nhau, Trần Thần nở nụ cười ngọt ngào với anh, giục anh đi tắm: “Em hâm nước trong bếp cho anh rồi, anh mau đi tắm đi.”
Lục Tề nhìn cô một lúc lâu mới ngoan ngoãn gật đầu đi tắm.
Thấy vẻ mặt anh có chút ngơ ngác, không phản ứng gì, cô tưởng anh mệt. Cô đặt đồ ăn lên bàn, bảo anh ăn thì anh ăn, bảo anh uống nước thì anh uống, ăn xong còn biết dọn dẹp sạch sẽ…
Chỉ là không nói gì, làm gì cũng phản ứng chậm chạp.
Cảm thấy không ổn, Trần Thần kéo tay áo anh, nhẹ giọng nói: “Lục Tề, cúi đầu xuống.”
Nghe lệnh, anh lập tức ngoan ngoãn cúi đầu. Cô ghé sát mặt mới phát hiện mắt anh không mấy tập trung, tai đỏ bừng, khóe mắt cũng đỏ, như sắp khóc.
Trần Thần nghiêm túc nghĩ anh sốt đến ngốc rồi, đưa tay sờ trán, nóng bất thường.
Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh, cô cũng bất lực, dắt tay anh về phòng, dùng nước ấm lau mặt, cổ, cánh tay để hạ nhiệt đơn giản.
Cô ra ngoài mua thuốc hạ sốt ở bệnh viện, cho anh uống, đồng thời không ngừng cho anh uống nước linh tuyền. Không biết là thuốc hạ sốt hiệu quả hay nước linh tuyền quá thần kỳ, chẳng bao lâu nhiệt độ cơ thể anh đã giảm xuống.
Khi rời phòng, cô vô tình đá phải thuốc trị vết thương anh mang về. Thấy thuốc để trên đất, cô cầm lên nghiên cứu cách dùng. Đã làm thì làm cho trót vậy.
Cô giúp anh xoa bóp chỗ bị thương để tan máu bầm. Xong rồi, Trần Thần bắt đầu cởi áo anh. Khi cô vén áo anh lên… cơ bụng này, đường nhân ngư này, cô cảm thấy mình lại được rồi. Vốn nghĩ mình vất vả cả ngày, chăm sóc anh có chút mệt, giờ trong lòng chỉ có một suy nghĩ: không nhịn được mà chảy nước miếng…
“Mmmmmm mình đang nghiêm túc bôi thuốc, ôi trượt tay.”
Nụ cười dần trở nên gian xảo…
Cuối cùng, trừ phần dưới không thể sờ, chỗ nào cũng sờ rồi. Bôi thuốc cực kỳ cẩn thận, chỗ nào bầm tím cũng xoa tan, chỉ là làm người ta đỏ hết cả lên… Hihi, bôi thuốc thành công.
Lần nữa định rời khỏi phòng anh, thấy dáng vẻ ngoan ngoãn ngủ trên giường còn khiến người ta mềm lòng hơn lúc tỉnh, cô không nhịn được xoa mặt anh mấy cái, đến khi đỏ mới rời đi, sướng!
Lục Tề bị sờ soạng đủ kiểu thật ra đã tỉnh từ lúc cô cởi áo anh.
Cảm nhận được bàn tay nhỏ của cô xoa chỗ bầm tím, anh căng thẳng lặng lẽ nắm chặt chăn dưới người.
Anh hưởng thụ sự thân mật với cô, cũng sợ cô phát hiện mình tỉnh, sợ cô nghĩ mình là biến thái…
Nghĩ nghĩ rồi ngủ thiếp đi.
Còn Trần Thần, đi chưa lâu lại sợ anh tiếp tục sốt, lại quay về, nằm bên đầu giường anh ngủ.
Sáng hôm sau, Lục Tề tỉnh trước. Thấy cô ngủ bên cạnh, anh sững người.
Nhớ đến chuyện tối qua… trong mắt anh tràn đầy ý cười, đau lòng vuốt nhẹ má cô.
Nhưng anh không đánh thức cô, bế cô về phòng cô rồi đi nấu ăn.
Nhân lúc cô chưa tỉnh, anh làm thịt chuột đồng: lột da, cắt khối, xào lửa lớn. Chỉ tiếc gia vị thế giới này thật sự quá ít, chỉ có thể xào chuột đồng đơn giản. Nghe Đường Đường nói Trần Thần hơi sợ thứ này, anh cẩn thận xử lý sạch đầu và đuôi.
Trần Thần buổi sáng bị mùi thịt thơm đánh thức. Cô như hồn ma phiêu đến sau lưng Lục Tề, đứng bất động.
Cảm nhận được cô gái sau lưng, mắt Lục Tề cong lên, đáy mắt lấp lánh ánh sao.
