Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Mạt Thế: Siêu Thị Của Tôi Không Bao Giờ Hết Hàng - Khương Vãn > Chương 100

Chương 100

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 100 có bản audio.

Chương 100: Tán gẫu bát quái

 

“Đương nhiên rồi!” Tiểu Tửu cực kỳ kiêu ngạo, “May mà tớ chỉ là hệ thống kinh doanh, lại còn cột trúng một cái ký chủ đỡ tốn tâm như cậu, không như mấy đứa hệ thống khác, ngày nào cũng cùng ký chủ chịu tội.”

 

Sau đó, Tiểu Tửu ngày nào cũng đi dò thám tin tức, về lại kể cho Khương Vãn nghe: “Vãn Vãn! Cái thằng hệ thống cột với cung đấu đấy lại đến than thở với tớ rồi! Chính là cái lần trước nói ký chủ khổ sở từ Đáp Ứng lên đến Quý Phi ấy, cậu đoán xem sao?”

 

Khương Vãn đang nằm gọn trong ghế lười, cắn rào rào khoai tây chiên, nghe vậy cũng chẳng ngẩng đầu, đầu ngón tay lại nhặt một miếng nhét vào miệng: “Sao? Chẳng lẽ lại bị tụt phẩm?”

 

“Đúng vậy đó!” Tiểu Tửu bay vòng quanh Khương Vãn hai lượt, giọng điệu nhấn nhá y như kể chuyện, “Ký chủ của nó cũng không dễ dàng gì, từ tầng thấp nhất Đáp Ứng mà leo lên, cả ba năm tròn! Mỗi ngày dậy giờ Dần, ngủ giờ Mão, học quy củ, học trà nghệ, học cầm kỳ thi họa, còn phải phòng mấy phi tần khác hạ độc, đẩy xuống nước, đổ nước bẩn, từng bước kinh tâm như đi trên dây vậy. Cái thằng hệ thống đó cũng chịu khổ theo, ngày nào cũng thức đêm giúp ký chủ phân tích nhân tâm, tra soát độc thực, sửa lại ghi chép của tiểu thái giám, khó khăn lắm mới đỡ được ký chủ lên vị trí Quý Phi, ban phong hiệu, lại còn đổi sang một cung gần Hoàng đế hơn cơ!”

 

Khương Vãn nghe mà gật đầu liên hồi, vừa cắn ô mai vừa bình luận: “Không dễ thật, cái việc cung đấu này, mệt hơn tớ giữ siêu thị nhiều.”

 

“Mệt thì thôi, quan trọng là vừa vinh quang được ba ngày, đã ngã dưới tay Hoàng hậu rồi!” Giọng Tiểu Tửu đột nhiên vút cao, đầy phẫn nộ, “Hoàng hậu thấy nó được sủng ái thì thấy chướng mắt, bèn bày ra một cái bẫy – nhân lúc đại tế trong cung, sai người dưới giường trong cung của nó lục ra một cái bùn rùi (búp bê) cắm đầy kim, trên có viết sinh thần bát tự của Hoàng đế! Cậu nói có ác không?”

 

“WTF, họa yếm thắng à, chiêu này ác thật!” Khoai tây chiên trên tay Khương Vãn cũng dừng lại, “Thế cái hệ thống cung đấu đấy không giúp à? Dù sao cũng có kim thủ chỉ, không thể trơ mắt nhìn chứ?”

 

Đốm sáng của Tiểu Tửu ỉu xìu rủ xuống, giọng trẻ con đầy bất lực: “Giúp rồi! Sao không giúp! Cái thằng đó cảnh báo sớm rồi, bảo Hoàng hậu gần đây động tác dồn dập, bảo ký chủ thu liễm hào quang, thậm chí đề nghị tạm thời dời đến hành cung tránh gió, tiện thể dùng điểm tích lũy hệ thống đổi một tấm bùn (bùa) miễn lục soát, có bùn này có thể khiến mọi người nghĩ rằng đã soát chỗ này rồi mà tránh được một lần tra xét. Kết quả?”

 

Nó ngừng một chút, giọng hận như sắt không luyện thành thép: “Ký chủ của nó bị phê (phởn) rồi! Cậy vừa được phong Quý Phi, Hoàng đế ba ngày hai bữa chạy sang cung nó, liền nghĩ mình là độc nhất vô nhị trong hậu cung, bỏ ngoài tai lời hệ thống, còn nói cái gì ‘có Bệ hạ che chở, Hoàng hậu làm gì được ta’. Không chịu dời, còn đem điểm tích lũy dành dụm nửa tháng đi đổi một cây trâm bộ dạng khuynh thành, chỉ để hôm đại tế áp đảo quần phương!”

 

Khương Vãn nghe mà hít một hơi lạnh: “Điên rồi à? Bùn (bùa) bảo mệnh không thơm hơn trâm à?”

 

“Còn chua (chua) hơn ở phía sau!” Giọng Tiểu Tửu càng tức hơn, “Hôm lục soát, Hoàng hậu cầm ý chỉ của Thái hậu đến, dẫn toàn bộ cấm quân tâm phúc, chẳng cho người ta thời gian phản ứng. Cái thằng hệ thống sốt ruột đến nỗi module dữ liệu nóng ran, muốn dùng bùn (bùa) làm mờ tầm nhìn, xóa bỏ sinh thần bát tự trên bùn rùi (búp bê), nhưng Hoàng hậu đã chuẩn bị sẵn, mua chuộc một cung nữ thân tín trong cung nó, ngay trước mặt mọi người chỉ điểm, nói bùn rùi là do Quý Phi tự tay khâu, chính là để nguyền rủa Hoàng đế. Nhân chứng vật chứng đều có, Hoàng đế dù muốn bảo vệ cũng không chịu nổi áp lực từ Thái hậu và triều đình, huống chi Hoàng đế tự mình cũng tức điên lên rồi.”

 

“Chà ——” Khương Vãn hít một hơi lạnh, nhả hạt ô mai ra, lắc đầu liên tục, “Cái bẫy này bày kín quá rồi! Hệ thống có lòng mà vô lực, ký chủ lại là đồng đội heo, không đổ mới lạ.”

 

“Đúng vậy đó!” Giọng Tiểu Tửu đầy may mắn, “So ra, vẫn là hệ thống kinh doanh của chúng ta tốt! Không có lắm quy tắc quanh co, không sợ thế giới phản phệ gì, cậu chỉ cần giữ siêu thị, bán hàng theo quy tắc, tớ là có thể an ổn theo cậu hưởng sướng. Đâu như cái thằng cung đấu kia, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, sợ ký chủ một lần tự làm tự chịu, đem cả mình vào chết chung.”

 

Khi ngày tổng kết đại hội càng gần, tin tức Tiểu Tửu dò thám được càng ngày càng nặng đô: “Tớ nghe nói ba hệ thống có tổng hợp điểm cao nhất, còn có thể xin mượn quyền hạn ‘phần thưởng thêm mỗi ngày’ của hệ thống check-in, mỗi ngày lĩnh thêm một món đồ tốt ngẫu nhiên, mà còn thích ứng với thế giới hiện tại!”

 

“Thích ứng với thế giới hiện tại? Vậy tớ rất hứng thú đây!”

 

“Đúng đúng đúng!” Tiểu Tửu kích động xoay một vòng, “Tớ nghe thằng hệ thống check-in nói, quyền hạn này siêu thực dụng! Không ra mấy thứ hoa lệ vô dụng, toàn là nhu cầu thiết yếu của tiểu thế giới chúng ta. Ví dụ hệ thống kinh doanh có thể ra công thức đồ ăn vặt mới, phiếu mở rộng kệ siêu thị, phiếu trang trí phòng khách sạn gì đó; nếu hệ thống cung đấu lấy được, có thể ra thuốc tránh độc, buff hảo cảm Hoàng đế; tóm lại tuyệt đối không làm đồ ảo!”

 

Trong đầu Khương Vãn đã bắt đầu tưởng tượng điên cuồng: “Vậy nếu chúng ta giành được, chẳng phải ngày nào cũng được mở hộp mù? Không tốn điểm tích lũy mà ra cái gì cũng lời cả!”

 

Cho đến ngày tổng kết đại hội, Khương Vãn lục tung tủ quần áo, quần áo trải đầy giường mà vẫn chưa quyết định được. May mà hội nghị mở vào tối, thời gian còn nhiều.

 

Cô nhăn mày kéo ống tay áo của cái áo hoodie này: “Hơi quá thoải mái nhỉ, không được không được.”

 

Lại nhấc cái áo sơ mi cứng lên giũ giũ: “Hơi quá trang trọng, giống như đi họp công việc khô khan vậy, cũng không ổn.”

 

Đầu tiên chọn một cái áo màu mơ nhạt, trên có hình con bướm sequin to, phía dưới phối với một cái chân váy dài màu hồng nhạt, chất liệu vải dệt kim mịn màng, phần xõa ôm lấy mắt cá chân, khi đi sẽ đung đưa tạo sóng nhẹ nhàng.

 

Sợ lạnh chân nên còn chọn một đôi tất quần màu trắng mặc vào, bên ngoài lại khoác thêm một cái áo len dày màu vàng nghệ, chân đi đôi bốt ngắn màu xám nhạt bóng.

 

Phụ kiện cũng không thiếu, tai đeo đôi khuyên ngọc trai nhỏ, không to không nhỏ vừa vặn tôn da sáng; cổ tay đeo một sợi dây chuyền vàng mảnh khảnh, cuối dây có mặt dây chuyền mèo thần tài mini.

 

Tiểu Tửu thấy cô đi đi lại lại trước gương soi hoài, cố gắng làm cô yên tĩnh lại: “Vãn Vãn, bộ này đã đẹp lắm rồi, tối nay tám giờ chúng ta mới qua mà, cậu có thể nghỉ ngơi làm việc gì đó đi.”

 

Khương Vãn thực sự không ngừng lại được: “Cậu không hồi hộp à? Sao tớ hồi hộp thế này, có cảm giác như tra điểm thi đại học vậy.”

 

Tiểu Tửu thực ra cũng hồi hộp, mà thấy cô cứ đi vòng vòng càng làm nó hồi hộp hơn: “Cậu kiếm việc gì làm để chuyển sự chú ý đi.”

 

Nhìn phòng ngủ và phòng thay đồ bị lục tung lên liền nói: “Hay cậu dọn dẹp phòng ngủ và phòng thay đồ trước đi, dọn xong thì ăn trưa luôn.”

 

Khương Vãn quay đầu nhìn rồi đồng ý với lời Tiểu Tửu, bắt tay vào dọn dẹp. Vừa dọn còn vừa phối thêm một cái mũ cho mình.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn