Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Mạt Thế: Siêu Thị Của Tôi Không Bao Giờ Hết Hàng - Khương Vãn > Chương 60

Chương 60

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 60 có bản audio.

Chương 60: Khoan! Đừng ngủ!

 

Ăn xong miếng sườn cuối cùng, Khương Vãn đặt khay vào cửa tự động thu dọn, đánh răng rửa mặt rồi thay bộ đồ ngủ, dựa lên giường bật máy chiếu lên, lại trải tấm chăn mỏng lên bụng.

 

Màn hình chiếu sáng lên, bộ phim cô xem dở tiếp tục chiếu, cô nhấp từng ngụm nhỏ nước mật ong chanh nóng, vị chua ngọt ấm áp tan nơi cổ họng, cảm giác ngấy vì sườn lúc nãy hoàn toàn biến mất, cả người thả lỏng đến nỗi mí mắt sắp sụp xuống.

 

Uống gần hết nước mật ong, cô đặt cốc lên bàn nhỏ bên cạnh, nằm xuống nhắm mắt, ánh sáng từ màn hình nhẹ nhàng lay động trên mặt cô, dần dần buồn ngủ.

 

Thấy bộ phim sắp chiếu tập tiếp theo, Tiểu Tửu đột nhiên cắt ngang: “Khoan! Khương Vãn, đừng ngủ!”

 

Khương Vãn giật mình mở to mắt, lập tức tỉnh táo hơn phân nửa: “Sao thế?”

 

“Xem camera giám sát!” Giọng Tiểu Tửu mang rõ sự cảnh giác, máy chiếu lập tức chuyển sang hình ảnh giám sát bên ngoài xe, thay thế cho bộ phim, “Cậu nhìn bên phải xe, có hai người đang vòng quanh, lén lút lắm!”

 

Khương Vãn ngồi dậy khỏi ổ chăn ấm áp, tiện tay kéo tấm chăn mỏng khoác lên vai, nhìn kỹ ô camera góc trái dưới, có hai người đàn ông mặc áo bông cũ rách đang rụt cổ, di chuyển chậm chạp sát thân xe, thấy hơi mỏi mắt nên bảo Tiểu Tửu chuyển ô đó thành màn hình chính.

 

Chỉ thấy hai người đàn ông trong tuyết rụt cổ, y hệt hai con chim cút bị đông cứng, áo bông họ mặc vừa cũ vừa rách, tay áo mài đến mức lộ cả bông bên trong, góc còn treo cả mảng băng, nhìn là biết đã lội trong tuyết rất lâu.

 

Mũ trên đầu cũng bẩn thỉu, như nhặt từ bãi rác, cả hai kéo vành mũ rất thấp, nửa mặt vùi trong cổ áo, chỉ lộ ra hai con mắt đảo liên tục, tràn đầy sự hoảng hốt và chột dạ.

 

“Đây là… đám lưu dân mới được thu nhận ở Đông Loan sao?” Khương Vãn nhướng mày, nhìn đồ vật trong tay hai người, có vẻ như một cây xà beng sắt và một cái tuốc nơ vít hoen gỉ, trông cũng chẳng có sát thương gì.

 

Hai người di chuyển sát thân xe, bước một bước lại dừng một chút, thỉnh thoảng đưa bàn tay đỏ lên vì lạnh sờ vào thân xe, còn thò đầu thò cổ nhìn vào trong cửa sổ, tiếc là hiện đang ở chế độ ngủ, trạng thái riêng tư nên họ chẳng thấy gì.

 

“Họ muốn làm gì? Nhìn tình thế này, chẳng lẽ định ăn trộm?” Khương Vãn nhíu mày, không hiểu nổi.

 

“Chắc thấy hôm nay bán được nhiều vật tư thế, nghĩ có thể lên xe ăn trộm ít đồ mà không ai biết.” Tiểu Tửu phân tích.

 

Trong camera, người đàn ông lùn có vẻ cuối cùng cũng lấy hết can đảm, giơ cây xà beng sắt lên mới phát hiện đó là một cái xà beng ngắn hơn cẳng tay anh ta, đầu cong vẹo trông như đồ phế liệu nhặt từ tòa nhà bỏ hoang.

 

Anh ta đặt xà beng vào khe của cửa thải đuôi, cẩn thận chọc vào trong, nhưng thân xe là do hệ thống chế tạo đặc biệt, khe hở khít khao, xà beng trượt ra, phát ra tiếng “keng” giòn tan, nghe vào tai hai kẻ chột dạ này càng thêm rõ ràng, tay run lên, xà beng rơi thẳng xuống đất.

 

Anh ta không kịp nhặt, trước hết quay đầu cảnh giác nhìn về phía lều canh của đội tuần tra không xa, trong lều vẫn sáng đèn, mơ hồ thấy bóng lính qua lại, may mà không ai để ý tiếng động bên này.

 

Anh ta thở phào, vội nhặt xà beng lên, còn không quên kéo góc áo người đàn ông cao, hạ giọng nói gì đó, xem khẩu hình như đang phàn nàn “sao anh không để mắt tí nào”.

 

Người đàn ông cao cao hơn một chút so với người lùn nhưng cũng gầy đến biến dạng, áo bông phồng lủng lẳng trên người, có vẻ anh ta đã mất kiên nhẫn, bị người lùn phàn nàn một câu càng thêm bực mình, lùi lại hai bước, giơ chân đạp thẳng vào thân xe.

 

“Đùng!” Một tiếng trầm vang ra trong đêm tuyết tĩnh lặng.

 

Xe không hề nhúc nhích, ngược lại làm chính anh ta kêu lên “ối”, trước tiên bụm miệng, rồi ôm chân nhảy lò cò tại chỗ hai cái, vừa nhăn mặt vừa xoa đầu ngón chân, mặt đầy vẻ đau đớn.

 

Người đàn ông lùn trừng mắt nhìn anh ta, ánh mắt như muốn nói “mày bị ngu à”, lại sợ anh ta gây thêm tiếng động lớn hơn, vội kéo tay anh ta ra hiệu im lặng.

 

Sau đó anh ta lại dí sát vào cửa sổ xe, đưa bàn tay tím tái vì lạnh gõ nhẹ lên kính, tiếng gõ “cộc cộc” rất nhẹ, mang vài phần dò xét.

 

Anh ta áp tai vào kính nghe ngóng, thấy bên trong không có động tĩnh gì, lại lấy can đảm gõ thêm hai cái, vẫn không có phản ứng, dường như anh ta thở phào, nhưng lại có chút không cam tâm, quay đầu ra hiệu cho người cao, rồi cầm xà beng bắt đầu cạy tay nắm cửa xe.

 

Nhưng xà beng vừa ngắn vừa cùn, tay nắm cửa là ổ khóa do hệ thống chế tạo đặc biệt, anh ta cạy mãi không những không được, trái lại xà beng còn trượt mấy lần suýt đâm vào tay, sốt ruột đến mức mồ hôi đầy trán.

 

“Họ cũng ngốc quá nhỉ?” Khương Vãn không nhịn được cười thành tiếng, “Cái xà beng này, cái cách cạy này, đừng nói ăn trộm, có mà làm hỏng bản thân còn khó.”

 

Tiểu Tửu cũng hùa theo: “Phải đấy! Như kiểu lần đầu làm mấy chuyện này, vụng về hết chỗ nói. Cậu định xử lý hai người này thế nào?”

 

Khương Vãn do dự một chút, liếc nhìn lều canh không xa trong camera rồi nói: “Cứ xem động tĩnh của họ thêm, nếu chỉ thăm dò chứ không thực sự gây hư hại thì gọi đội tuần tra đến xử lý, nếu có hành động quá khích thì tớ sẽ trực tiếp kích hoạt hình phạt của hệ thống.”

 

Tiểu Tửu gật đầu, cùng Khương Vãn tiếp tục nhìn chăm chú vào camera, hai người kia vẫn đang loay hoay. Người lùn cạy tay nắm cửa mãi, mệt đến thở hổn hển, mồ hôi trên trán càng nhiều.

 

Người cao dường như cũng bỏ ý định đạp xe, ngồi xổm dưới đất đưa tuốc nơ vít cho người lùn, nhưng lại đưa sai hướng, bị người lùn trừng mắt nhìn một cái.

 

Sau đó người lùn như nghĩ ra gì đó, mắt sáng lên, ra hiệu cho người cao đỡ mình, định trèo lên nóc xe. Người cao vội gật đầu, ngồi xổm xuống cho người lùn đạp lên vai.

 

Nhưng người lùn đứng lên cố bám vào thân xe leo lên, kết quả thân xe trơn trượt, “bịch” một tiếng ngã vào đám tuyết, in hẳn một dấu người trên tuyết.

 

Anh ta vùng vẫy đứng dậy, mặt mũi quần áo đầy tuyết, mũ cũng rơi, lạnh đến nỗi run lên, vội nhặt mũ phủi rồi đội lên.

 

Người cao muốn cười nhưng không dám, mặt đỏ bừng, kết quả bản thân cũng không ngồi vững, đít ngồi phịch xuống tuyết, làm tung một đám tuyết rơi trúng mặt người lùn.

 

Người lùn phủi tuyết trên mặt, tức tối mắng người cao một câu, giọng không to nhưng đầy tuyệt vọng: “Anh có thể đáng tin một chút được không! Cứ thế này, đừng nói ăn trộm, chúng ta sắp bị đội tuần tra phát hiện đến nơi rồi!”

 

Người cao tủi thân lẩm bẩm: “Không phải tại xe trơn quá sao… Tôi cũng hết cách mà.”

 

Hai người ngồi trong tuyết, nhìn nhau, mặt đầy vẻ chán nản và bất lực.

 

Họ làm loạn gần nửa tiếng, đừng nói ăn trộm được gì, đến một vết xước trên xe cũng không tạo ra được, ngược lại còn làm mình mệt đứt hơi, vừa lạnh vừa mệt lại sợ đến thót tim.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn