Chương 17: Rải tiền thôi!
Nhìn chú chó nhỏ ở trong không gian ấm áp một lúc, hình như đã hồi phục một chút. Dùng ý niệm giao tiếp với Tiểu Linh, lấy một cái thùng múc một ít nước suối ấm rồi thả chú chó vào ngâm, sợ đổ nhiều nước quá chó chết đuối nên chỉ có một lớp nước dưới đáy thùng.
Vì Tô Mạn bây giờ vẫn chưa vào được, không thể đỡ đầu hay tắm cho nó, nên cứ ngâm tạm một lúc, dù sao nước suối ấm có tác dụng thư giãn phục hồi, giúp nó lấy lại chút thể lực.
Một lúc sau thấy chó nhỏ hình như có sức hơn, chỉ thấy nó nhắm mắt dụi đầu đổi tư thế thoải mái, liền gọi Tiểu Linh lấy một cái khăn nhỏ bọc chó lại rồi đặt vào thùng, nhưng không đậy nắp mà để mở cho nó phơi ánh sáng.
Tuy trong không gian không có mặt trời, nhưng có thứ ánh sáng giống như ánh nắng, ấm áp mà không gay gắt, rất dễ chịu.
Lại để Tiểu Linh rửa sạch cái đĩa chó dùng lúc trước, đổ một ít sữa vào để lát nữa chó dậy có thể tự ăn.
Thấy mọi việc đã ổn thỏa, Tô Mạn không nhìn vào không gian nữa, mơ màng thiếp đi.
Không biết bao lâu sau, cảm thấy xe đột nhiên dừng lại.
Tô Mạn tỉnh giấc, mở mắt ra thì thấy xe đã đến gần trạm thu phí trên cao tốc, xem ra đi từ đường vành đai trên cao vẫn khá suôn sẻ.
Chỉ là đến đây thấy xung quanh có vài chiếc xe đỗ, lác đác vài con xác sống, trên mặt đất vết máu loang lổ cùng mùi tanh trong không khí cho thấy trước đó chắc chắn đã có một trận chiến ác liệt.
Vì xe của Tô Mạn cách xe đầu tiên khá xa, dù dừng lại vẫn không rõ tình hình cụ thể phía trước, lúc này Bì Quân đã mở cửa chuẩn bị xuống xe.
Trước khi xuống, Bì Quân quay đầu dặn dò: “Anh xuống xem trước, em cẩn thận đấy.”
Trong xe chỉ có mỗi Tô Mạn là con gái, còn lại toàn đàn ông. Vì trong đội số người thức tỉnh dị năng vốn ít, mà phụ nữ sống sót lại càng hiếm. Theo tình hình hiện tại của đội, nữ có dị năng chỉ có mỗi Tô Mạn.
Ngoại trừ Phùng Á Á – một nhân vật quan hệ lớn và thân nhân của một số thành viên, những phụ nữ khác cùng người già trẻ em đều chen chúc ngồi trong xe tải. Một mặt đông người tạo cảm giác an toàn hơn, mặt khác ngồi xe ngoài cũng chẳng giúp được gì, ngược lại dễ bị liên lụy khi có sự cố bất ngờ.
Tô Mạn nhét chiếc áo khoác vừa kê đầu vào ba lô, mở cửa xe nói: “Em cũng đi”, rồi nhảy xuống theo.
Bì Quân định ngăn Tô Mạn đi, nhưng nghĩ lại đoạn đường này đều là người trong đội, với lại đi theo mình có lẽ an toàn hơn ngồi xe với các thành viên thường, bèn gật đầu nói: “Vậy em bám sát sau anh, chú ý tình hình xung quanh.”
“Vâng, biết rồi.”
Thế là hai người cùng đi về phía trước, lúc này các đội trưởng đội phía sau cũng đều xuống xe, tiến lên phía trước xem tình hình.
Đường cao tốc này là con đường bắt buộc phải đi để đến căn cứ người sống sót thành phố N, nên trước đó có người sống sót khác đi qua cũng không lạ, chỉ là trận chiến lần trước có vẻ khá thảm thiết, những người bị cắn mà không thể chống cự đã dần biến thành xác sống chặn ở đây.
Đại khái là những người trốn thoát để chặn đường xác sống mà đỗ xe lung tung, khiến đội đến đây phải dừng lại.
Thấy người trong xe đi đầu đã xuống giúp đỡ, một phần đang dọn dẹp xác sống, một phần bắt đầu nghĩ cách dời xe, thậm chí có người còn phát hiện một xe chứa vật tư. Thấy không có gì đáng ngại, Tô Mạn lại bắt đầu công việc quen thuộc nhất – nhặt xác.
Đang nhặt, bỗng trong đầu vang lên tiếng gọi của Tiểu Linh: “Chủ nhân, chủ nhân!”
“Sao thế Tiểu Linh?” Tô Mạn ngạc nhiên dùng ý niệm đáp lại, bình thường Tiểu Linh ít khi gọi mình, chẳng lẽ chó nhỏ có chuyện gì?
Chưa kịp nghĩ xong, Tiểu Linh đã nói: “Chủ nhân, Tiểu Linh cảm ứng được ở hướng tây bắc của chủ nhân có một thứ rất quen nhưng không biết cụ thể là gì, chủ nhân qua đó xem đi.”
“Ừ… Anh cũng muốn lắm, nhưng anh không phân biệt được đông tây nam bắc…”
“Vậy chủ nhân xoay người sang trái một chút.”
Tô Mạn theo chỉ dẫn của Tiểu Linh, hơi xoay người sang trái: “Chỗ này hả?”
“Lại xoay sang trái một tí nữa, đúng rồi, bây giờ cứ đi thẳng…” Tô Mạn lúc này trông đi rất kỳ cục, nếu không phải cô mặc mấy lớp quần áo tròn vo trông vốn đã kỳ, chắc chắn người ta sẽ chú ý.
Theo chỉ dẫn của Tiểu Linh, đi thẳng mãi, đến một phòng kiểm tra ven đường, bên cạnh phòng đỗ một chiếc Camaro.
A – Bumblebee! Mắt Tô Mạn lấp lánh, hồi mới ra mắt cô đã rất thích, tiếc là bản giới hạn cô không mua được, mà cũng không quen lái Chevrolet. (Tiểu Tiểu lại xuất hiện: người lái xe tồi không có tư cách đánh giá xe tốt hay xấu.)
Nhưng thích thì thích, xe to thế này không thể thu vào trước mặt mọi người được?
Đang thắc mắc Tiểu Linh bảo mình qua đây làm gì, Tiểu Linh lại nói: “Chủ nhân, chính chỗ này, chủ nhân lục lọi đi.”
“Được.” Tô Mạn gõ cửa phòng kiểm tra, không động tĩnh, có vẻ không có xác sống.
Kéo cửa ra, bên trong có một máy lọc nước, nước trên đó đã hết, chắc đội trước đã lục soát, nhìn mấy ngăn kéo bị kéo ra cũng lộn xộn.
“Tiểu Linh, em chắc chắn là chỗ này?”
“Cũng có thể là xung quanh, vì Tiểu Linh chỉ cảm ứng được hướng đại khái, Tiểu Linh vẫn chưa hoàn chỉnh! Nếu Tiểu Linh có năng lượng thì…”
“Dừng, Tiểu Linh em chờ một lát.” Tô Mạn vội ngăn Tiểu Linh tiếp tục than thở, nhớ ra trong ba viên tinh thể năng lượng có được có một viên bán hoàn chỉnh, ý niệm động liền xuất hiện trong tay.
“Cái này cho em hấp thu, sau đó có thể cảm ứng chính xác hơn không?”
“Woa! Là tinh thể bán hoàn chỉnh đấy chủ nhân, Tiểu Linh có một viên tinh thể vụn đã vui lắm rồi.”
“Bây giờ không có gì khác, em cứ hấp thu đi.”
“Vâng vâng.” Tiểu Linh vội vàng đồng ý.
Vài giây sau, giọng Tiểu Linh lại vang lên: “Chủ nhân, Tiểu Linh cảm ứng được rồi, vị trí cụ thể là dưới ghế lái của chiếc xe màu vàng.”
Theo gợi ý, Tô Mạn mở cửa xe, bắt đầu sờ soạng dưới ghế, không có gì, lại kéo tấm lót chân ra thì thấy ở khe hở cạnh tấm lót gần ghế có kẹp một viên đá màu lam nhạt, hình như rơi từ món trang sức nào đó.
Tô Mạn nhặt lên thì nghe Tiểu Linh nói: “Chính nó đấy chủ nhân, chính nó.”
“Đây là gì vậy?” Tô Mạn hỏi.
“Đây là… chủ nhân có người đến rồi, cất nhanh lên.” Tiểu Linh vừa định nói liền nhắc Tô Mạn.
Tô Mạn bỏ viên đá vào không gian, không ngẩng đầu, giả vờ sờ soạng trong xe. Nhân tiện bấm mở khóa cốp xe, lùi ra ngoài, ngẩng lên thấy Hồ Khải, giả vờ ngạc nhiên: “Ủa? Hồ đội sao anh qua đây?”
“Ừ, thấy em một mình qua đây, sợ em nguy hiểm nên qua xem, đừng xa đội quá, lỡ gặp xác sống ẩn núp thì nguy hiểm lắm.” Hồ Khải nói.
“Vâng, em biết rồi, chẳng qua thấy chiếc xe mình thích nên phấn khích quên mất, em vừa mở cốp, chúng ta xem có gì không?” Tô Mạn nói.
Hai người ra sau mở cốp, ngây người…
Trong cốp đầy ắp tiền mặt, nhiều thế này chắc cả hai lần đầu thấy, nhưng tờ giấy bạc này bây giờ chả có tác dụng gì.
Ồ, cũng không thể bảo là vô dụng, vì để đốt lửa thì tiền giấy dễ cháy hơn giấy thường…
“Đây… nhiều tiền quá! Lần đầu thấy nhiều tiền mặt thế này, giá mà hồi trước nhặt được một xe tiền như vậy thì tốt.” Tô Mạn bỗng nhiên ngây thơ nói với Hồ Khải.
“Ờ…” Hồ Khải cạn lời, câu này rõ ràng là buột miệng nói ra không qua não, nếu là trước kia ai lại vứt nhiều tiền với xe rồi chạy? Mà trước kia ai mang nhiều tiền mặt thế này? Cứ quẹt thẻ là xong. Đúng là tự mình nghi ngờ Tô Mạn có gì khác thường, hơi thừa.
Tô Mạn thấy Hồ Khải bỗng hơi bực mình, tưởng anh ấy đồng ý với mình, liền nói tiếp: “Cũng đừng tiếc quá, bây giờ đống này cũng chỉ là giấy thôi.”
Hồ Khải thầm cười nhạo mình đa nghi, cười với Tô Mạn: “Phải ha, lát gọi mọi người qua chiêm ngưỡng, chắc ít người thấy nhiều tiền mặt thế này!”
“Đúng rồi, trước đây không có cơ hội, giờ thì thử xem.” Nói rồi cô nắm mấy cọc tiền xé ra tung lên trời, tiền như tuyết rơi lả tả.
“Hê hê hê…” Tô Mạn vừa cười vừa trẻ con ném một nắm to vào người Hồ Khải, nói: “Hồi xem tivi thấy người ta làm thế, em muốn thử lâu rồi! Tiếc là lúc trước không có nhiều tiền dư để phí, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội.”
Hồ Khải dù sao cũng chỉ sắp tốt nghiệp đại học, bị sự trẻ con của Tô Mạn lây nhiễm, cũng không kìm được nắm tiền tung lên.
Mọi người bên kia đã tiêu diệt xong xác sống, hồi lâu không thấy Hồ Khải liền đi tìm. Bì Quân về xe không thấy Tô Mạn cũng sốt ruột tìm. Lúc này có người thấy ở đằng xa từng nắm tiền tung lên trời rồi rơi xuống.
Một số tò mò kéo đến, thấy bóng sau xe chính là hai người hồi lâu không thấy, mọi người thở phào nhẹ nhõm rồi cũng thấy buồn cười. Hai người thấy mọi người đến, Tô Mạn nói trước: “Vừa nãy bọn em lục soát chỗ này thì phát hiện một xe toàn tiền mặt, thử cho đã, hê hê… ai muốn thử cũng được.”
Còn vài người đi qua thử, Hồ Khải thấy mọi người tụ tập đông đủ thì nói: “Đường đã dọn xong, chúng ta đi nhanh thôi!” Rồi dẫn đầu đi về phía xe, đi được hai bước lại quay đầu cười với Tô Mạn.
Mọi người thấy không có chuyện gì thì lục tục quay về.
Nụ cười ngoảnh đầu của Hồ Khải người khác không để ý, nhưng Phùng Á Á đi theo mọi người lại tức điên: Con mụ béo chết tiệt này giở trò gì thế, dùng thủ đoạn gì mà dụ dỗ Hồ Khải tử tế với nó như vậy? Sau này có ngày nó biết tay! Xong rồi uốn éo eo đuổi theo Hồ Khải về chiếc Hummer.
Tô Mạn lúc này không biết tâm lý của Phùng Á Á, nếu không cô nhất định phải kêu oan: Đâu có tốt lành gì? Chỉ cùng nhau ném tiền một lúc thôi mà.
Thấy mọi người đã đi, tiền trong cốp cũng gần hết, Tô Mạn lại tiện tay nắm một nắm tung lên trời.
Ừm? Phía dưới… không phải tiền nữa?
