Chương 30: Lòng Từ Bi Gây Họa
“Ăn cơm nào!”
Tô Mạn bưng hai bát cơm nóng hổi đến, đưa một bát cho Lô Vĩ, một bát cho Bì Quân, rồi lại đi xới thêm ba bát nữa.
Lô Vĩ thấy vậy liền đi theo giúp bưng hai bát, Tô Mạn cũng cầm bát cơm của mình đến trước xe, rồi từ cốp lấy ra hai gói dưa muối và một hộp thịt hộp, mấy người cứ thế ăn.
Thực ra vốn không có hộp thịt đó, là Tô Mạn lấy từ không gian ra, nhưng lúc chuyển đồ mọi người đều không để ý cụ thể món gì, chỉ phân chia đại khái, nên lấy ra cũng không dễ thấy.
Tuy trông không được ngon lành, nhưng ai cũng ăn ngon lành.
Tô Mạn cũng lâu rồi không ăn cơm, đang ăn thì mấy người trong tiểu đội kia đi tới chỗ Hồ Khải nói gì đó, sau đó Hồ Khải dẫn vài người đi về phía Tô Mạn.
Người đến là một gã cao gầy, da vàng, trông như thiếu dinh dưỡng. Tô Mạn nghĩ chắc không phải sau tận thế mới gầy, đoán trước tận thế đã vậy rồi.
Đang nghĩ, người kia bước tới chìa tay ra về phía Tô Mạn.
Lô Vĩ vì ngồi cạnh Tô Mạn nên là người đầu tiên chắn trước mặt cô, Bì Quân cũng vội vàng nắm lấy tay người kia hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Bì Quân là người thế nào? Dị năng biến dị sức mạnh. Cái nắm này khiến người kia nhăn nhó nói: “Hiểu lầm, hiểu lầm thôi!”
Hồ Khải thấy vậy vội nói: “Bọn họ không có người dị năng hệ Thủy, nên tuy có gạo nhưng lâu rồi chưa ăn cơm, muốn nhờ Tô Mạn giúp một tay.”
Người kia thấy Hồ Khải nói giúp, liền nở nụ cười: “Đúng đúng, bọn tôi không cần nhiều, chỉ đủ nấu một bữa là được.”
Trần Tử Tường quả không hổ là người làm công tác giải quyết bồi thường trước tận thế, liền nói: “Anh cũng biết rồi đấy, bây giờ mọi người chưa tiến giai, người dị năng hệ Thủy tuy có thể tạo ra nước nhưng cũng có hạn, chúng tôi ăn uống đều trông vào một mình Tô Mạn. Các anh có nên lấy thứ gì đó để trao đổi không?”
Gã cao gầy nhìn chằm chằm vào bát cơm trắng trong tay mấy người, nuốt nước bọt. Mùi cơm thơm phức từng đợt bay vào mũi. Từ sau tận thế, vì nước quá quý, tuy có gạo nhưng chưa từng được ăn một bữa cơm trắng tử tế.
Nhìn đồ ăn của mọi người, hắn chợt nói: “Vốn bọn tôi ở nhà máy dược phẩm, có một đống thuốc, có thể tặng các anh mỗi xe một hòm cứu thương nhỏ đựng thuốc thông dụng.”
Người khác đương nhiên đồng ý, Tô Mạn nghĩ dù sao mình cũng chẳng mất gì, giúp đội kiếm ít thuốc cũng tốt, tuy mình không dùng đến nhưng người khác cuối cùng cũng cần.
Thế là Tô Mạn gật đầu nói: “Được, anh bảo người đi lấy thuốc, ngoài việc tôi cấp nước nấu cơm lần này, anh chuẩn bị thêm mấy chai rỗng tôi giúp đổ đầy, nhưng hòm thuốc của anh phải chuẩn bị tương đối đầy đủ một chút.”
Gã cao gầy gật đầu vội vàng sai người đi lấy hòm cứu thương và chuẩn bị chai rỗng, còn mình thì dẫn Tô Mạn đến chỗ nồi để lấy nước.
Tô Mạn khống chế đổ lượng nước cao hơn gạo nửa đốt ngón tay, thấy người gã cao gầy sai mang đến mấy cái chai loại đựng rượu thuốc, cô lần lượt đổ đầy các chai rồi quay người định về.
Thì nghe thấy vài tiếng súng vọng từ phía tiểu đội.
Lúc này gã cao gầy cười dữ tợn cùng hai người kia chĩa súng vào Tô Mạn: “Sau này đi theo đội bọn tao đi! Đừng mong cầu cứu, bọn tao đều có súng.”
Có lẽ vì chỉ có một mình Tô Mạn là người dị năng hệ Thủy, nên bọn chúng chỉ để lại ba người cầm súng.
Tô Mạn thầm nghĩ không ổn, tự mình thoát thì không vấn đề, nhưng không thể không quan tâm người trong đội.
Cô từ từ lùi về sau, trong lòng nghĩ cách. Ba người, cô phải hạ gục nhanh nhất có thể.
Dựa vào tốc độ của mình thì không vấn đề lớn, nhưng muốn đạt được tốc độ như gió thì cần một khoảng cách.
Tô Mạn lùi tới bên nồi nước, xoay người chạy về phía sau xe. Vị trí này vừa đủ che khuất tầm nhìn của người khác. Bốn người thấy vậy vội đuổi theo. Tô Mạn chạy một vòng rồi tăng tốc chạy ngược lại.
Con dao găm đã cầm sẵn trong tay, khi quay lại cô lướt qua cổ một tên, tên đó chạy thêm một đoạn mới phun máu ngã xuống.
Hai người kia thấy bóng người loáng một cái, đồng bọn đã ngã, liền hoảng sợ, theo bản năng dừng lại quay lưng vào nhau tạo thành vòng tròn, cầm súng cảnh giới.
Tô Mạn không thể duy trì tốc độ cao mãi, sau khi giết một người, tốc độ giảm nhẹ. Vì là ban ngày, vẫn có thể bắt được bóng cô.
Gã cao gầy thầm mắng mình khinh địch. Cả hai đồng thời giơ súng bắn loạn về phía Tô Mạn.
Lúc này Tô Mạn đang định quay lại giải quyết hai tên kia, khoảng cách tới gã cao gầy ngày càng gần. Thấy hai người bắn, cô hết sức né sang hướng khác.
Chỉ là khu vực này vốn không rộng, vẫn có một viên đạn không để ý bắn trúng vai phải.
Tuy nhiên, Tô Mạn mặc nhiều lớp quần áo, cộng thêm nền tảng tám mươi mốt ngày, viên đạn dưới sức cản của các lớp quần áo đã giảm tốc, bắn vào cơ thể chỉ lún nửa đầu đạn.
Dù sao cũng là nửa đầu đạn ghim vào, bình thường bị gai đâm còn đau huống chi.
Cánh tay phải bị thương suýt mất thăng bằng. Hai người kia bắn loạn, lúc này băng đạn đã hết. Tô Mạn nhân cơ hội điều chỉnh rồi tăng tốc, chạy vòng quanh hai người hai vòng, kết liễu mạng sống của chúng.
Cô bước nhanh vòng ra sau xe, dừng lại nhìn, thấy ba người đều ngã không dậy nổi, mới cầm dao lại gần ba xác, nheo mắt quay đầu đi, đâm mạnh vào đầu bọn chúng.
Không thể để chúng nằm đây, lỡ biến thành xác sống hại người khác thì sao?
Cô nhặt ba khẩu súng lên, từ trong túi móc ra hai hộp đạn. Không biết bọn chúng làm nghề gì mà có nhiều súng thế.
Xong việc, cô kéo xác ba người xuống cái mương bên cạnh, lăn cho chúng xuống dưới.
Tô Mạn dùng nước vừa giúp họ đổ đầy vào chai để rửa dao nhanh, rồi cất dao đi.
Nhịn đau, cô chớp vào không gian: “Tiểu Linh, mau lấy tán chỉ huyết.”
“Chủ nhân bị thương ạ?” Tiểu Linh lo lắng hỏi.
“Không sao, trước tiên điều chỉnh tỉ lệ thời gian, lát nữa tôi còn phải ra ngoài, không dùng thời gian lâu được.”
“Rõ rồi, chủ nhân.”
Bạch Bạch Bạch nghe tiếng Tô Mạn, ngóc đầu từ ổ của nó lên, hướng về Tô Mạn mà gâu gâu. Tô Mạn đi tới, tay trái xoa đầu nó nói: “Bạch Bạch Bạch ngoan, bây giờ không có thời gian đâu!”
Cô cởi quần áo ra, Tiểu Linh đã mang nước suối nóng và tán chỉ huyết đến: “Chủ nhân, mau rửa sạch rồi bôi thuốc đi!”
Tô Mạn nhanh chóng xử lý vết thương. Quả là thuốc cấp tiên, bôi một lúc đã thấy vết thương kết vảy.
Cô mặc lại bộ đồ ngụy trang, lập tức ra khỏi không gian. Vì vừa vào đã bảo Tiểu Linh điều chỉnh thời gian, nên chỉ mất vài giây.
Cô bước nhanh về phía tiểu đội, thấy hầu hết đồng đội đang bị chĩa súng, hai tay ôm đầu ngồi xổm, và bọn này không phải ai cũng có súng.
Nhưng dù là người thường hay người dị năng chưa tiến giai, súng vẫn là vũ khí chết người với họ.
Liếc qua, cô thấy thiếu hai người: một là Hồ Khải, một là Lô Vĩ.
Ồ? Hai người này đi đâu rồi?
Thì ra trước đó Hồ Khải khi đi lấy thuốc đã thấy mấy người có vẻ gian xảo nên đề phòng, sau đó nhân lúc lấy hòm thuốc đã trốn đi.
Còn Lô Vĩ thấy Tô Mạn đi giúp, sau đó thấy Hồ Khải lén lút sang hướng khác, thấy lạ nên đi theo.
Sau đó nghe tiếng súng, Lô Vĩ muốn tìm Tô Mạn, bị Hồ Khải ngăn lại: “Theo tình hình hiện tại, bọn chúng muốn lấy dị năng nước của Tô Mạn và đồ ăn của chúng ta, nên chắc Tô Mạn tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.”
Hồ Khải phân tích không sai, chỉ không ngờ Tô Mạn có thể thoát. Hai người định đợi bọn chúng chuyển đồ xong lơi lỏng rồi hành động.
Có nhiều người cầm súng chĩa vào đồng đội của cô, đặc biệt thấy Bì Quân, Trần Tử Tường cũng ngồi xổm bên cạnh, cơm chưa ăn xong, hộp thịt dùng để thêm bữa của họ bị một tên dùng muỗng xúc nhồm nhoàm.
Nhờ thị lực tốt, Tô Mạn phát hiện xa xa có người trốn ở đó. Cô đi vòng ra sau xe, lặng lẽ mò về phía đó.
Đi vòng ra phía sau hai người, cô nhận ra là Hồ Khải và Lô Vĩ. Thở phào nhẹ nhõm, cô cố ý gây ra tiếng động nhỏ dưới chân. Hai người cảnh giác ngó quanh, thấy một “quả bóng” chạy tới.
Tô Mạn khom lưng vẫy tay với hai người, ngồi xổm xuống cạnh họ, nhẹ giọng hỏi: “Hai người chạy ra thế nào?”
“Đừng nhắc nữa, tôi đi lấy hòm thuốc thấy mấy người có ánh mắt không đúng, liền nhân cơ hội chạy, tiếc là không kịp báo cho người khác.” Hồ Khải hối hận nói.
“Than ôi, ai biết lòng người bây giờ ra sao?” Tô Mạn thở dài.
Rồi hỏi tiếp: “Chúng ta làm thế nào? Phải nhanh cứu họ, nếu bọn chúng phát hiện tôi mất tích…”
“Ừ ừ, tôi có thể tấn công xa, nhưng hai người… dù sao chúng cũng đông người.” Hồ Khải nói.
“Chúng tôi cũng có thể.” Tô Mạn và Lô Vĩ nhìn nhau rồi nói.
“Các cậu?”
“Lô Vĩ là người dị năng hệ Hỏa, còn tôi có cái này…” Nói rồi cô lấy khẩu súng vừa thu được và hai hộp đạn.
“Thật không? Cậu ấy là người dị năng? Tuyệt quá!”
“Thế này nhé, Lô Vĩ vòng ra chỗ đoàn xe của họ phóng hỏa để thu hút sự chú ý, hệ Điện của tôi không gây tiếng động. Chúng ta vòng ra sau đoàn xe, xa với đội của họ nhất. Trước hết giải quyết mấy tên cầm súng ở đó. Tiểu đội của anh ở phía sau, không phải có người dị năng hệ Thổ sao? Khi đó có thể dựng tường chắn, hai chúng ta tấn công.”
Tô Mạn lại nói với Lô Vĩ: “Cố gắng chọn xe trống, đừng đốt nhầm đồ ăn của chúng ta.”
Lô Vĩ gật đầu đứng dậy định vòng qua đó, nhưng không có tốc độ của Tô Mạn thì khó tránh bị phát hiện. Một lát sau, cậu quay lại.
“Khó đi quá, phía này cũng có thể tấn công, nhưng chỉ đủ tầm tới hai xe đầu, không biết trong đó có đồ ăn không.”
“Tôi đoán xe đầu không có đồ ăn, dù có cũng không nhiều. Bình thường xe dẫn đường đều chở người chỉ huy hoặc người có sức tấn công cao, để tiện hành động thì không chất quá nặng.” Hồ Khải phân tích.
“Vậy đốt xe này đi. Hai chúng ta lùi về sau trước. Lô Vĩ châm lửa xong rồi quay lại, đốt thêm vài chỗ.” Tô Mạn nói với Hồ Khải và Lô Vĩ. Cô tin rằng lửa của Lô Vĩ rất khó dập.
Hồ Khải và Tô Mạn liền lặng lẽ mò về phía đoàn xe phía sau.
Lúc này, người đang chuyển đồ phát hiện gã cao gầy và hai người kia cùng Tô Mạn đều mất tích, liền hô: “Đại ca, Nhị ca và con mụ đó biến mất rồi.”
Ba người Tô Mạn nghe vậy, thầm nghĩ: phải ra tay nhanh thôi!
