Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Sợ Hữu Vận May Cấp 9999, Chỉ Cần Tôi Xuất Hiện, Vật Tư Tự Tìm Đến > Chương 37

Chương 37

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37 có bản audio.

Chương 37: Thoát Thân

 

“Tôi không có ý tấn công cô” – Người phụ nữ vừa xác nhận thân phận của Tô Mạn thì dường như thở phào nhẹ nhõm.

 

“Vậy chị tắt đèn pin của tôi làm gì? Còn trốn sau bể tắm? Quan trọng nhất: chị là ai? Sao biết đường hầm bí mật?” – Tô Mạn hỏi liền một lúc mấy câu.

 

“Cô biết đường hầm rồi?” – Người phụ nữ nghe câu cuối của Tô Mạn thì rất ngạc nhiên.

 

“Ờ… chỉ biết một nửa thôi, không thì đã dẫn mấy chị ấy chạy từ sớm rồi.” – Tô Mạn gãi má nói.

 

“Được rồi, thực ra tôi là con gái lớn của chủ nhà này, căn phòng KTV hiện giờ đang nhốt quái vật chính là xây riêng cho tôi. Tôi chỉ vào phòng cô ở lấy đồ và tiện thể nhắc nhở cô cẩn thận thôi.”

 

“Là đại tiểu thư?” – Một trong những người phụ nữ cũng kinh ngạc nói.

 

“Đúng vậy, là tôi. Là chị Phương phải không?” – Người phụ nữ đáp.

 

“Hu hu hu, đúng là đại tiểu thư. Sao chị lại ở đây?” – Người phụ nữ được gọi là chị Phương chính là người giúp việc của biệt thự này, lúc đầu đã kể sơ qua tình hình.

 

“Đã nhắc tôi, sao chị lại tắt đèn pin, làm tôi sợ chết khiếp.” – Tô Mạn trách móc.

 

“Không còn cách nào, tôi cũng không biết cô, không muốn lộ diện. Định tắt đèn lấy đồ rồi để lại tờ giấy cho cô, ai ngờ vừa tắt thì cô tỉnh dậy.” – Người phụ nữ bất lực nói.

 

“Vậy chị đến đây làm gì? Đó là phòng của chị à?” – Tô Mạn hỏi tiếp.

 

Lúc này người phụ nữ lại lên tiếng: “Chi tiết ra ngoài rồi nói, đây không phải chỗ nói chuyện.”

 

Tô Màn vỗ đầu: mình đúng là đứa tò mò, chỉ muốn hỏi thôi. Đã xác định cô ấy biết đường ra khỏi đường hầm rồi.

 

Lập tức lấy dao nhỏ ra cởi trói cho người phụ nữ, từ từ gỡ băng dán mắt xuống. Còn những người khác vì dán lâu quá nên khó bóc hơn.

 

Người phụ nữ khá bình tĩnh: “Cứ để họ vậy đi. Lát ra ngoài dùng nước ấm thấm một lát là dễ bóc.”

 

Tô Mạn gật đầu, dùng dao nhỏ cắt dây cho năm người phụ nữ, mấy người nắm tay nhau đứng.

 

Người phụ nữ nói: “Mấy người tránh ra, tôi tìm công tắc mở đường hầm.”

 

Tô Mạn kéo mấy người phụ nữ không thấy đường lùi lại phía sau.

 

Người phụ nữ ấn vào phía sau tủ ở góc, rồi đến góc khác ấn một cái, sau đó quay lại đẩy một bên, cầu thang ẩn mới lộ ra.

 

Đúng là đường hầm bí mật thật, bật công tắc cũng phải vài chỗ. Cũng giống như hôm nay cô vô tình mở được đầu bên kia, không phải chủ nhà thì thật khó mở hết các lối đi bí mật.

 

Thấy đường hầm đã mở, người phụ nữ giục: “Nhanh lên, cô xuống trước đi. Mấy người họ không thấy, cô ở dưới đỡ một tay, tôi xuống cuối cùng rồi đóng đường hầm.”

 

Tô Mạn nhìn, đường hầm này chính là cái cô thấy lúc ra khỏi phòng ngủ ban nãy, liền không do dự đi xuống.

 

“Từ từ, tốt rồi, cô sờ tường đi thẳng một chút, phải rồi, đứng yên đó đừng nhúc nhích.”

 

Từng người một được dìu xuống, người phụ nữ mới từ trên đi xuống, ấn hai cái sau cầu thang, cửa vào phía trên liền đóng lại.

 

“Ở đây ngoài căn phòng công chúa tôi ở còn thông ra đâu nữa?” – Tô Mạn hỏi.

 

“Cơ bản chỗ nào có cửa ra vào ở tầng trên và tầng dưới đều thông, cũng thông ra ngoài. Lúc đó tôi vào bằng cách đó.” – Người phụ nữ trả lời.

 

“Chị có xe không?”

 

“Có một chiếc, đỗ ở khu rừng ngoài kia.”

 

“Vậy mấy người đủ chỗ ngồi chứ?”

 

“Chắc chắn không vấn đề, thêm cô nữa cũng đủ.”

 

“Vậy thì tốt. Ra ngoài trước hay sao?”

 

“Ra ngoài trước đi. Nhân lúc trời tối, sáng rồi dễ bị phát hiện. Trước đây tôi là chủ hộ ở đây, tôi có một cửa phụ có thể quẹt thẻ căn cước ra ngoài. Theo tôi.” – Người phụ nữ nói.

 

“Đại tiểu thư, băng dán mắt của bọn em?” – Chị Phương lên tiếng hỏi.

 

“Không sao, phía sau cũng có một phòng bơm suối nước nóng.”

 

“Ở đây có suối nước nóng?” – Tô Mạn hỏi.

 

“Nếu không thì cô nghĩ người ta ở lại uống gì? Và cô lấy nước nóng tắm ở đâu?”

 

“Ờ… chẳng lẽ nước suối nóng không bị ô nhiễm?” – Tô Mạn lẩm bẩm nhỏ.

 

“Tôi cũng không biết, nhưng nước ở đây đúng là dùng được.” – Người phụ nữ vừa mò mẫm tìm đường ra vừa trả lời.

 

Tô Mạn vừa đi theo vừa dùng ý thức hỏi Tiểu Linh: “Tiểu Linh, nước suối nóng không bị ô nhiễm sao?”

 

“Chủ nhân, theo lý thuyết cũng sẽ bị ô nhiễm. Có thể nước suối nóng này chứa nhiều chất tinh lọc nào đó nên không bị ô nhiễm.” – Tiểu Linh trả lời thành thật.

 

“Chất tinh lọc?” – Tô Mạn nghĩ thầm: “Phải rồi! Nếu có chất tinh lọc này thì có thể lọc sạch nước, không bị thiếu nước? Hoặc có chất này thì có thể…”

 

Tô Mạn dường như nhìn thấy một triển vọng tốt.

 

“Chủ nhân, về lý thuyết là được, nhưng chúng ta không biết đó là chất gì, và dùng bao nhiêu để lọc bao nhiêu nước?”

 

Như một gáo nước lạnh dội xuống, ý nghĩ vừa mới nhen nhóm trong Tô Mạn lập tức bị dập tắt.

 

“Tiểu Linh, giá như em nhớ thêm được chút gì đó, có thể nghĩ ra cách lọc, thậm chí lọc cả tinh thể để con người dùng được.”

 

Tô Mạn nghĩ vẻ chán nản.

 

“Chủ nhân đừng nản, chị thử hỏi cô gái đó xem ở đây có gì nổi tiếng không?” – Tiểu Linh thấy Tô Mạn như xẹp xuống liền nhắc.

 

“Ừ đúng, hay đấy” – Tô Mạn liền hỏi người phụ nữ: “À… trước đây ở đây có gì nổi tiếng không? Ừm… nói sao nhỉ? Là mấy thứ đặc sản ấy.”

 

“Cô nói đặc sản địa phương?”

 

“Gần vậy thôi.”

 

“Có!”

 

“Là gì?”

 

“Cua lông và nước khoáng.”

 

“…” – Hai thứ này nghĩ thế nào cũng không liên quan, Tô Mạn hết nói nổi.

 

Thực ra còn có thứ khác, nhưng là con gái trẻ tuổi chẳng mấy quan tâm, Tô Mạn cũng không nghĩ tới.

 

Im lặng suốt đường, bảy người ra khỏi đường hầm, chui ra từ cửa sau một nhà kính nhỏ, men theo một lối nhỏ đến một cánh cửa nhỏ có gắn thiết bị nhận dạng.

 

Người phụ nữ móc một bông hoa nhỏ tinh xảo đeo trên cổ, ấn vào giữa thiết bị, hai tiếng “tút tút”, cửa mở ra.

 

Người phụ nữ nói nhỏ: “Cẩn thận thanh chắn dưới cửa” rồi bước qua.

 

Tô Mạn giúp mấy người phụ nữ chưa nhìn thấy lần lượt bước qua, rồi chính mình cũng bước qua.

 

Người phụ nữ quay lại đóng cửa, lại ấn chìa khóa hoa một lần bên này, cửa kêu “cạch” một tiếng khóa lại.

 

Theo người phụ nữ chạy vào rừng cây, Tô Mạn hỏi: “Cửa sau này ông quản gia có biết không?”

 

“Ừ, anh ta biết, nhưng không có chìa khóa. Anh ta chỉ có chìa khóa cửa trước, và chắc không nghĩ tôi sẽ đến.”

 

“Mà này, sao chị lại ở đây?” – Tô Mạn tò mò hỏi, lúc này mọi người đã đến một bể nước phía sau.

 

“Vào trước đã” – Người phụ nữ nói rồi dùng chiếc chìa khóa đặc biệt đó ấn một cái.

 

“Chìa khóa này hết pin thì dùng được không?” – Tô Mạn nhìn chị ta quẹt chìa khóa hỏi.

 

“Đây không chỉ là chìa khóa điện tử, mà còn có thể dùng ổ khóa cơ khi mất điện, nên không cần lo.”

 

“Ồ, đúng là công nghệ cao…”

 

Bên trong là một bể bơi, nhưng nước trong bể trông có vẻ kỳ lạ.

 

“Nước trong bể này đã bị ô nhiễm, không dùng được. Chúng ta đến phòng bơm lấy nước nóng từ vòi, nước đó được bơm trực tiếp từ dưới lên.”

 

“Máy bơm cũng cần điện chứ?”

 

“Ừ, nhưng ngoài ắc-quy dự phòng, trên tầng hình như còn lắp thiết bị năng lượng mặt trời.”

 

“Chà, chỗ ở của người giàu thật khác.” – Tô Mạn không khỏi thốt lên.

 

Đến phòng bơm, Tô Mạn xé nhiều dải vải từ một chiếc áo trong cùng, thấm nước nóng đắp lên mắt mọi người. Tuy trong không gian có khăn mặt, nhưng không thể lấy ra được!

 

“Vẫn chưa biết chị tên gì?” – Tô Mạn nhìn người phụ nữ hỏi.

 

“Tôi tên Liễu Tuyết Ngưng, còn cô?”

 

“Tô Mạn, Mạn là dây leo. Mà sao chị lại ở đây?” – Tô Mạn tò mò hỏi Liễu Tuyết Ngưng.

 

“Thực ra tôi thấy em trai chưa về nhà nên lái xe đến tìm, nhưng đến đây tìm hai ngày vẫn không thấy.” – Liễu Tuyết Ngưng buồn bã nói.

 

“Đại tiểu thư, cậu chủ nhỏ có thể đã được tên vệ sĩ Lưu Dịch Siêu chở đi rồi. Lúc đó bọn em thấy Lưu Dịch Siêu lái xe lao ra ngoài.” – Lại là người tên chị Phương lúc nãy nói với Liễu Tuyết Ngưng.

 

“Thế à? Hy vọng họ bình an. Than ôi! Tôi lao đến đây mất khá nhiều thời gian, nếu đến sớm hơn có thể gặp nhau trên đường, giờ không biết em trai bị đưa đi đâu rồi.” – Trên gương mặt vốn không biểu cảm hiện lên một tia ai oán.

 

“Chị và em trai tình cảm tốt thật!”

 

“Ừ, mẹ mất không lâu sau khi sinh em, em trai gần như do tôi nuôi lớn.” – Liễu Tuyết Ngưng thở dài.

 

Khó trách chị ấy đặc biệt đến cứu em trai, Tô Mạn thở dài, không biết bao giờ mình mới gặp lại người thân bạn bè.

 

“Nhưng chị thật lợi hại, một mình dám đến cứu người.” – Tô Mạn thành khẩn khen ngợi.

 

“Tôi có siêu năng lực, sau khi tận thế đến thì tự nhiên có.” – Người phụ nữ chợt đáp.

 

“Siêu năng lực?” – Tô Mạn ngẩn ra, chợt nghĩ: “À, chị nói dị năng đúng không? Chị là hệ dị năng nào?”

 

“Các cô gọi nó là dị năng à?” – Liễu Tuyết Ngưng tò mò.

 

“Phía quan phương gọi là dị năng. Năng lực của chị là hệ gì?” – Tô Mạn hỏi tiếp.

 

“Tôi không biết là hệ gì, tôi có thể ngửi thấy mùi thối của quái vật từ rất xa, nhưng nếu là người thì không ngửi được.”

 

“Ồ, đó là người biến dị. Chị thuộc biến dị tăng cường khứu giác. Tiện thể nói luôn, quái vật đó được gọi là xác sống.” – Tô Mạn nói.

 

“Dù sao thì tôi có thể dựa vào mùi để phân biệt khi mắt chưa kịp nhận ra đó là người hay xác sống.” – Liễu Tuyết Ngưng có giọng tự hào.

 

Rồi lại tiếp: “Chỉ có điều mùi hơi khó ngửi, nhưng khá thực dụng. Tôi nhờ đó mà tránh được đám xác sống, lòng vòng đến đây, tiếc là cũng mất khá nhiều thời gian.” – Nói rồi nhăn mũi.

 

“Hề hề, mùi đó đúng là không dễ ngửi. Trước đây tôi đi theo đội lần đầu tiên ra ngoài nhặt xác, nôn thảm hại.” – Tô Mạn cũng kể chuyện cũ.

 

“Vậy bây giờ chị định đi đâu?” – Tô Mạn hỏi Liễu Tuyết Ngưng.

 

“Tôi cũng không biết. Bố tôi dẫn con hồ ly nhỏ của ông ấy chạy, em trai thì không biết ở đâu, tôi cũng không biết làm sao. Vốn định cứu được em rồi tìm chỗ ổn định.” – Liễu Tuyết Ngưng cúi đầu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn