Chương 51: Tập luyện khỏa thân
“Ai đấy?” Bì Quân trong nhà hỏi.
“Tô Mạn ở trong đó phải không? Lúc nãy gõ phòng cô ấy không thấy ai.” Giọng Hồ Khải vọng vào.
Tô Mạn ra hiệu cho Lô Vĩ đi mở cửa, tay mình vẫn tiếp tục lau.
Hồ Khải vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi cồn nồng nặc, rồi thấy Tô Mạn cầm bông cồn đang lau cho Bì Quân, bên cạnh Trần Tử Tường cũng đang tự lau vết thương cho mình.
Nhìn xuống đất, không chỉ có bông cồn mà còn có băng cá nhân, gạc và băng y tế, cùng một lọ nhỏ thuốc Vân Nam Bạch Dược.
“Ồ, đồ đạc đầy đủ nhỉ!” Hồ Khải nói, rồi quay sang Bì Quân hỏi: “Vết thương không sao chứ?”
“Không có gì to tát, nhìn thì dữ vậy chứ chỉ xước tí thôi.”
“Đội trưởng Hồ có việc gì tìm tôi?” Sau khi sát trùng cho Bì Quân xong, Tô Mạn bôi thuốc, dùng gạc sạch băng lại và cố định bằng băng dính, còn mấy vết thương nhỏ thì dán băng cá nhân.
Vừa hỏi, cô vừa tiếp tục bôi thuốc và băng bó cho Trần Tử Tường.
“Ồ, có hai việc. Một là hỏi xem các cậu cần thứ gì, dù sao các cậu còn phải tìm người ở thành phố T, không như bọn mình ngày mai đã đến căn cứ rồi.”
“Việc thứ hai là muốn nhờ Tô Mạn đổ đầy nước vào cái chai thủy tinh đó, để phòng khi bọn mình có tình huống cần nước.”
Tô Mạn suy nghĩ một chút rồi nói: “Đội trưởng Hồ để lại cho tụi em vài viên tinh thể là được, mấy thứ khác tụi em cũng không cần lắm. Về vấn đề nước tôi đã nghĩ từ trước, vốn định chờ đến mai trước khi đi mới đổ, vậy tí nữa tôi băng bó xong sẽ đi đổ luôn, tí nữa nấu cơm cũng cần ít nước nhỉ?”
“Ừ, không vấn đề, vậy quyết định thế nhé. Tôi về trước, tí nữa nấu cơm tôi sẽ bảo mấy người có người nhà đi cùng làm, cậu tí nữa đến xả nước là được.” Nói xong, Hồ Khải ra khỏi phòng nhỏ.
Về đến phòng nhỏ của mình, Hồ Khải nói với Tiền Kiệt Huy: “Tôi đã bảo Tô Mạn hơi lạ mà, cô ấy còn mang theo bông cồn, gạc và thuốc Vân Nam các thứ, mấy cô gái bình thường lúc chạy nạn chắc không nghĩ đến đâu nhỉ?”
Tiền Kiệt Huy suy nghĩ rồi hỏi: “Vậy cậu nghĩ cô ấy…?”
Hồ Khải mặt nghiêm túc: “Cậu còn nhớ mấy cuốn tiểu thuyết đời trước tụi mình đọc không?”
“Thể loại nào? Đời trước tụi mình đọc nhiều tiểu thuyết lắm, lúc đó còn bảo tụi mình là mọt sách ấy!”
“Trọng sinh. Tôi nghĩ rất có thể cô ấy là người trọng sinh, nên tuy mang theo ít đồ nhưng lúc đặc biệt đều là thứ hữu ích nhất. Chuyến đi này thuận lợi như vậy, tôi luôn cảm thấy có liên quan đến cô ấy.”
“Trọng sinh? Không huyền đến thế chứ?” Tiền Kiệt Huy ngạc nhiên hỏi lại.
“Ngay cả xác sống, dị năng – mấy thứ trước đây không thể tưởng tượng thành hiện thực còn xuất hiện, thì trọng sinh cũng có khả năng.”
“Vậy cậu nói cô ấy bảo vệ mình tốt như vậy, là vì cô ấy biết trước chuyện sẽ xảy ra?”
“Tôi nghĩ có khả năng. Cậu nghĩ xem, bọn mình đến căn cứ thành phố N, nhiều người tìm cô ấy không thấy, còn ở biệt thự, sao chỉ có một mình cô ấy phát hiện ra mấy thứ mà bọn mình không thấy? Vậy nên tụi mình cứ tỏ ra hoà nhã đi, biết đâu sau này có ích.”
Hồ Khải nghiêm túc nói với Tiền Kiệt Huy.
“Tớ nói cậu sao lúc nào cũng niềm nở với cô ấy, còn tưởng cậu đổi tính không thích gái đẹp lại thích bà béo.” Vì hai người vốn rất thân, nên Tiền Kiệt Huy nói chuyện với Hồ Khải đặc biệt thẳng.
“Nhưng tớ lo hơn là cô ấy có dã tâm không.” Hồ Khải không tiếp lời trêu của Tiền Kiệt Huy, ngược lại nghiêm mặt nói.
“Dã tâm?”
“Cậu xem, mấy người cô ấy mang đi đều là dị năng và người biến dị, ai cũng thực lực không tệ, còn thằng Lô Vĩ, bọn mình mới ở thành phố N có một ngày, cô ấy đã tìm được một người lợi hại như vậy về.”
“Cậu sợ sau này cô ấy vào căn cứ sẽ phát triển thế lực à?”
“Cũng không phải là không thể, dù sao cô ấy có thể là người trọng sinh.”
…
Tô Mạn chắc chắn không ngờ Hồ Khải lại nghĩ cô ấy là người trọng sinh có dã tâm. Tô Mạn vốn không hay đoán suy nghĩ của người khác, nếu không thật sự phải kêu oan: tôi chỉ là một cô gái ở nhà trước tận thế thôi mà.
Bên này hai người đang nghiên cứu về Tô Mạn, bên kia Tô Mạn giúp Bì Quân và Trần Tử Tường băng bó xong thì ra ngoài phụ nấu cơm.
Nói là phụ, thật ra cũng chỉ là để cô ấy thêm nước. Cơm nước xong, Tô Mạn bưng đồ ăn về căn nhà Bì Quân ở, bốn người ăn uống.
Ăn xong để Bì Quân và mọi người nghỉ ngơi, mình đi đổ nước. Vì lúc nãy nấu cơm đã dùng một ít nước nên Tô Mạn không đổ đầy chai.
Mọi thứ xong xuôi mới về căn nhà của mình, khóa cửa lại Tô Mạn liền vào không gian.
“Tiểu Linh, ngày mai chị sẽ về nhà, hy vọng gia đình chị vẫn bình an.”
“Chủ nhân đừng lo lắng quá, nhất định sẽ không sao đâu, vui lên nào.” Tiểu Linh an ủi Tô Mạn.
“Ừ, nhân lúc này chị đi nâng cấp Hỏa Khống Thuật.” Tô Mạn hít sâu một hơi lấy tinh thần.
Tìm một chỗ không bị che khuất, đầy đủ ánh sáng, ngồi xuống đất vận khí đỏ. Dần dần, khí đỏ từ trong ra ngoài lộ ra.
Tô Mạn toàn thân bao phủ bởi lửa nhưng dường như không cảm thấy chút nhiệt độ nào. Phượng hoàng trong Long Phượng Trác trên tay bay lên, lượn lờ trong ngọn lửa. Tiểu Linh ngạc nhiên phát hiện phượng hoàng nhỏ đã lớn hơn trước một chút.
Xoa mắt, Tiểu Linh không thể tin lẩm bẩm: “Không thể nào, lý ra thú hộ vệ này nếu không phải ý thức lớn lên thì thực thể không thể lớn được, mình hoa mắt sao?”
Tuy nhiên, cũng không dám quấy rầy Tô Mạn. Lửa sau khi phượng hoàng lượn càng lúc càng mạnh. Tô Mạn tuy hoàn toàn không cảm thấy, thân thể chịu được, nhưng quần áo lại không chịu nổi, hóa thành tro bụi.
Tiểu Linh thầm cười: ha ha ha, lát nữa chủ nhân thu công nhìn thấy dáng vẻ này của mình không biết sẽ phản ứng thế nào?
Không biết bao lâu, phượng hoàng lại chui vào vòng tay. Tiểu Linh biết Tô Mạn sắp thu liễm hơi lửa, vẫy tay lấy khăn tắm của Tô Mạn đặt trên giá bên cạnh.
Tô Mạn ngưng thần thu liễm. Lúc nãy khi vận khí hỏa thuộc đã cảm nhận được một luồng khí hỏa thuộc mạnh mẽ tham gia, nên hấp thụ rất nhanh.
Có lẽ giai đoạn Nhất giai dễ tấn giai hơn, cộng với việc Long Phượng Trác giống như buff càng tăng tốc tu luyện. Từ từ mở mắt, một tia hồng quang lóe lên rồi biến mất.
Tô Mạn đang định đứng dậy chia sẻ cảm ngộ với Tiểu Linh, bỗng ngửi thấy mùi khét chung quanh, cúi đầu nhìn thấy mình không một mảnh vải trên người.
“A! Quần áo của tôi đâu rồi?”
“Ha ha, ha ha, ha ha ha ha.” Tiểu Linh ở phía sau thấy biểu cảm khoa trương của Tô Mạn cười ngả nghiêng.
“Tiểu Linh, không được cười nữa! Mau lấy quần áo cho chị.”
“Không sao đâu chủ nhân, dù sao trong không gian cũng không có người khác.”
“Vậy cũng không được! À, còn Bạch Bạch Bạch nữa, nó dù sao cũng là sói đực mà.”
Lau nước mắt cười chảy ra, Tiểu Linh nói: “Chủ nhân, khăn tắm ở trên giá cạnh chủ nhân đó, mau đi tắm đi! Hihi, cười chết tôi mất.”
“Cười, thấy chủ nhân mất mặt vui lắm hả!” Tô Mạn vừa quấn khăn tắm vừa trừng mắt nhìn Tiểu Linh.
“Chủ nhân, đùa một chút thôi mà, chủ nhân đừng giận nha.” Giọng nói mềm mại cùng khuôn mặt loli đáng yêu nhìn Tô Mạn, Tô Mạn cũng hết giận.
“À đúng rồi Tiểu Linh, tại sao chị lại thành ra thế này? Trước đây chị cũng thấy Lô Vĩ luyện dị năng hệ Hỏa, cậu ấy còn là hắc viêm biến dị, em bảo nó giống Tam Vị Chân Hỏa phải không? Chị cũng có thấy cậu ấy đốt mất quần áo mình đâu?”
“Chủ nhân, đó là vì ngọn lửa do bản thân phát ra sẽ bảo vệ một lớp trên cơ thể, nên lửa tự nhiên không đốt cháy. Nhưng vừa nãy Tiểu Phụng gia nhập nâng cao cấp độ của lửa, tuy thân thể chủ nhân chịu được nhưng quần áo lại bị thiêu hủy.”
Nghe Tiểu Linh giải thích, Tô Mạn gật đầu: “Ồ, khó trách lúc nãy chị cảm thấy một luồng lực hỏa thuộc gia nhập, lần này chị hấp thụ đặc biệt nhanh.”
Tiểu Linh tra cứu rồi nói: “Chủ nhân luyện thêm một lát nữa là có thể đến đỉnh cao, bây giờ chỉ thiếu một chút thôi.”
“Hôm nay không luyện nữa, lúc nãy chị thấy mình đã ở trạng thái bão hòa rồi, chẳng phải có câu ‘Tham nhiều nhai không hết’ sao, chị cứ vững chắc đã!”
“Ừ, tâm thái này của chủ nhân hoàn toàn đúng đắn, nếu không hấp thụ đủ năng lượng sẽ ảnh hưởng về sau. Vậy chủ nhân đi tắm rồi nghỉ ngơi đi!”
“Tắm? Suối nước nóng được chứ?” Tô Mạn lúc này mới nhớ hỏi.
“Lần trước chủ nhân đưa tôi viên tinh thể năng lượng Nhất giai màu đỏ sẫm, Tiểu Linh đã khôi phục suối nước nóng. Nhưng vì mấy ngày đó chủ nhân ở chỗ có suối nước nóng lọc từ mỏ ngọc nên Tiểu Linh không nhắc.”
“Tuyệt vời, tắm cái rồi ngủ một giấc, mai về nhà!” Hừ hừ hát, Tô Mạn tâm trạng vui vẻ đi về phía rừng trúc.
Tắm xong, Tô Mạn nói với Tiểu Linh: “À Tiểu Linh, lúc nãy đánh với xác chó đào ra tinh thể năng lượng, cái này có thể cho người dùng không?”
Tô Mạn lấy ra năm viên tinh thể năng lượng mà mình giấu trước đó đưa cho Tiểu Linh.
“Chủ nhân, trong tinh thể năng lượng của động vật ngoài vật chất tăm tối còn chứa sự hung bạo của bản thân con vật. Cho người dùng dù thành công, tính cách người đó cũng sẽ bị méo mó, có một số đặc điểm của động vật.”
“Vậy mấy tinh thể năng lượng này chẳng phải lãng phí sao? Tiếc thật.”
“Giao cho Tiểu Linh sẽ không lãng phí, không gian có thể sử dụng, không gian có thể dùng bất kỳ dạng năng lượng nào, còn Bạch Bạch Bạch cũng có thể dùng mà!”
“Bạch Bạch Bạch?”
“Chủ nhân còn chưa biết Bạch Bạch Bạch là sói gió đúng không?”
“Hả??? Lần đầu nghe nói…” Tô Mạn tò mò nhìn Tiểu Linh rồi nhìn Bạch Bạch Bạch.
“Bạch Bạch Bạch có dị năng?”
“Tất nhiên rồi chủ nhân, Tiểu Linh lúc nào lừa chủ nhân đâu?”
“Cũng không có, chỉ là rất bất ngờ.”
Thấy Tô Mạn nhìn mình, Bạch Bạch Bạch chui ra khỏi ổ chạy về phía Tô Mạn. Hai ngày nay nhóc con phát triển tốt quá, có vẻ khi năng lượng không gian đầy đủ thì hiệu quả thật không bình thường.
Bạch Bạch Bạch lắc đầu lắc đuôi chạy đến cạnh chân Tô Mạn, vẫy đuôi cọ qua cọ lại. Tô Mạn mặt đầy vạch đen: “Bạch Bạch Bạch, bây giờ mày là sói nhỏ rồi, có tí tự giác của sói được không?”
Bạch Bạch Bạch ngước đầu nhìn Tô Mạn, sau đó tiếp tục cọ qua chơi.
“Thôi được! Mày thắng rồi, tụi mình đi dạo một chút rồi tao đi ngủ.”
“Ẳng ẳng” đáp lại Tô Mạn.
Đi theo Tô Mạn một vòng sau đó Tô Mạn mới về nhà gỗ nhỏ đi ngủ.
Một giấc dậy vươn vai: “Giấc này ngủ ngon quá.”
Ra khỏi nhà gỗ không thấy Tiểu Linh, Tô Mạn gọi: “Tiểu Linh, Tiểu Linh.”
“Chủ nhân dậy rồi!” Tiểu Linh từ vườn cây ăn quả xa chạy tới.
“Ra vườn cây à? À, Tiểu Linh, ngày ngày em ăn gì?”
“Tiểu Linh bây giờ thực thể chưa hoàn chỉnh nên chỉ cần hấp thu linh khí không gian là đủ. Chủ nhân nên ra ngoài rồi, bên ngoài đã sáng.”
“Được, hai đứa ngoan nhé.” Nói xong mặc vào bộ ngụy trang rồi ra khỏi không gian.
