Xe đến Đại Hữu Nghị, nơi đáng lẽ hôm qua đã đến. Trần Tử Tường ở lại ghế lái để sẵn sàng rời đi nếu có chuyện, còn Bì Quân ngồi hàng ghế sau tiếp tục ngủ.
Tô Mạn, Huyền Ngọc Nhi, Tả Ngưng và Lô Vĩ, bốn người bước vào Đại Hữu Nghị.
Đại Hữu Nghị vốn đã vắng vẻ từ trước tận thế, chỉ khi gần đến ngày lễ mới có một đám phu nhân nhà giàu cầm phiếu quà tặng do người khác biếu xén đến tiêu, còn ngày thường người đến mua sắm cũng đều là giới thượng lưu.
Người thường hầu như không bao giờ vào đây, dù sao lương nhân viên ở đây còn cao hơn dân văn phòng bình thường, người thường mà vào chẳng phải tự rước nhục sao?
Thêm vào đó, khi tận thế ập đến, những người còn sống không biến thành xác sống hoặc trở thành người dị năng đều đã bỏ đi, còn xác sống cũng dần rời khỏi nơi không có máu thịt tươi.
Chỉ còn vài con xác sống mắc kẹt trong các quầy có khóa, gào rú bên trong.
Mấy người tiện tay xử lý đám xác sống lẻ tẻ, Tô Mạn còn moi được hai viên tinh thể vụn và một viên tinh thể cấp một.
Tầng một chủ yếu là mỹ phẩm, trang sức và nước hoa. Tô Mạn vốn không trang điểm, nên chỉ nghe qua chứ chưa dùng bao nhiêu, nhưng Tả Ngưng và Huyền Ngọc Nhi thì vui vẻ nhét đầy ba lô.
Trong lúc hai người kia thu dọn mỹ phẩm, Tô Mạn và Lô Vĩ mỗi người thu nhặt trang sức vàng, bạc và ngọc.
Trang sức bạc giữ lại làm vật hỗ trợ thanh lọc không gian, ngọc thì bảo Tiểu Linh chọn ra loại tốt và loại thường, phẩm chất tốt để trong không gian dưỡng tuần hoàn, phẩm chất thường thì Tô Mạn nhét vào ba lô.
Trang sức vàng để vào ba lô của Lô Vĩ, không biết đến căn cứ có dùng được không.
Tầng một còn đủ loại giày hiệu, nhưng phần lớn là giày cao gót không thích hợp với tận thế, chỉ lấy vài đôi thích, còn lại là giày bệt. Tuy đều là giày da nhưng hàng hiệu, da tốt đi khá thoải mái.
Bốn người lên tầng hai – đồ nữ, quét sạch gần hết trừ mấy bộ quá xấu, rồi sang tầng ba đồ nam cũng thu dọn hết mức có thể.
Tầng năm là chăn ga gối đệm và đồ điện, tầng sáu là đồ thể thao và đồ chơi. Họ lấy hết quần áo thể thao và giày thể thao, dù sao chạy trốn thì đồ thể thao là phù hợp nhất. Tô Mạn còn lấy kha khá gậy đánh golf, nghĩ rằng thứ này cho Bì Quân dùng cũng tốt.
Tầng trên cùng là nhà hàng. Mấy người lên tầng ăn, thấy phần lớn đồ ăn đã mốc, nhưng có dấu hiệu bị động vào.
Tô Mạn khẽ nói với ba người kia: “Hình như có gì đó, mọi người cẩn thận.”
Ba người đều gật đầu.
Lô Vĩ đi đầu, bỗng nghe thấy tiếng sột soạt bên trong.
“Có ai không?” Tô Mạn theo hỏi.
Chợt có tiếng người vọng ra: “Không phải quái vật, là người, có người đến rồi, tuyệt quá!”
Từ một phòng nhỏ trong góc, cánh cửa mở ra, năm người bước ra: ba nam hai nữ.
Năm người đều mặt mày hốc hác, rõ ràng đã nhiều ngày không ăn uống tử tế, quần áo không rách nhưng bẩn thỉu.
Tô Mạn thấy một phụ nữ ở hàng sau có vẻ quen, nhưng vì thấp và đứng sau, mặt mũi lấm lem nên nhất thời không nhận ra.
Năm người thấy người thật, lại ăn mặc sạch sẽ mặt mày hồng hào, rõ là có năng lực, hơn nữa trông đều trẻ và hiền lành, bèn bước ra.
Người dẫn đầu trạc ngoài bốn mươi, mặc comple, trên ngực đeo thẻ tên chứng tỏ từng là quản lý tầng này. Người này ra mặt từng làm dịch vụ nhiều năm, rất biết ăn nói. Ra ngoài, ông ta lịch sự hỏi Tô Mạn và những người kia: “Xin chào các bạn, mấy bạn từ bên ngoài vào à? Tôi họ Trương, Trương Thế Thành, trước đây là quản lý tầng này. Không biết mấy bạn có thể cho chúng tôi biết tình hình bên ngoài thế nào không?”
Lô Vĩ thấy chỉ là người thường, từ khi họ ra đã lùi về bên Tô Mạn, chẳng buồn trả lời.
Tô Mạn không đáp mà hỏi lại: “Chỉ có năm người các anh thôi à? Sao mấy người lại trốn ở đây?”
Trương Thế Thành ngẩn người. Tuy mấy người này đều trẻ, nhưng không ngờ cô gái nhỏ nhất lại là người lên tiếng trước.
Nhưng Trương Thế Thành làm dịch vụ nhiều năm không phải dạng vừa, liếc qua bốn người liền biết cô gái này là người quyết định, vì ba người kia chỉ chờ câu trả lời, không hề tỏ ra khó chịu vì cô nói trước.
Vì thế ông ta không dám chậm trễ, vội đáp.
Hoá ra năm người đều là nhân viên tầng này. Vốn dĩ nơi đây đã vắng, lại vào buổi sáng có người biến thành quái vật ăn thịt, ngoài họ ra hầu như không còn ai.
Khi đó một người trong nhóm từ trên nghe tiếng la hét dưới lầu, rồi thấy quái vật dưới đó ăn thịt người, họ không dám xuống. Sau đó dưới lầu im ắng, họ từng cầm dao xẻng định ra ngoài, nhưng phát hiện bên ngoài đầy quái vật ăn thịt.
May mà tầng trên cùng còn nhiều đồ ăn, người lại ít, nên trụ được.
Tô Mạn hỏi họ có xe không, Trương Thế Thành đáp năm người có ba xe, nhưng bãi xe lần trước cũng thấy nhiều quái vật nên không dám lại gần.
Lúc này Huyền Ngọc Nhi đứng phía sau nói với Tô Mạn: “Họ có xe, hay cho họ đi cùng đi, tội nghiệp.”
Tô Mạn cũng không phiền, dù sao đến căn cứ Bắc Kinh là không phải lo cho họ nữa, đường đi cũng chỉ vài tiếng, đồ đạc trong cốp đủ để che mắt.
Cô vừa định gật đầu thì nghe giọng yếu ớt từ hàng sau: “Đằng kia có phải Huyền Ngọc Nhi không?”
Huyền Ngọc Nhi vốn đứng phía sau, bị Lô Vĩ che khuất, cho đến khi cô lên tiếng thì người phụ nữ kia mới hỏi.
Huyền Ngọc Nhi cũng ngạc nhiên, chen lên phía trước mới thấy cô gái đó từ phía sau năm người.
“Áp Tử, là cậu à?”
Người phụ nữ ấy chỉ cao chưa tới một mét sáu, đứng sau cùng nên không ai để ý. Tô Mạn thấy đường nét quen quen nhưng cũng không để tâm.
Thực ra Áp Tử là biệt danh, tên thật là Thôi Nhã Tử. Vì “Nhã Tử” phát âm gần giống “Áp Tử” nên có biệt danh đó.
Thôi Nhã Tử là bạn học cấp ba của Tô Mạn, hồi đó quan hệ cũng khá. Vì cũng ở gần nhà Tô Mạn, nên trước đây khi đi chơi với Huyền Ngọc Nhi và Tả Ngưng thỉnh thoảng cũng dẫn cô ấy đi, nên ai cũng biết.
Đặc biệt sau này Huyền Ngọc Nhi học đại học chung trường với Thôi Nhã Tử, nên so với Tô Mạn – người vài năm không liên lạc – thì Thôi Nhã Tử và Huyền Ngọc Nhi thân hơn.
Trước đây mỗi khi Tô Mạn về quê, Thôi Nhã Tử còn cùng Huyền Ngọc Nhi đến tìm cô chơi. Nhưng sau khi Thôi Nhã Tử kết hôn, cô ấy quá trọng tình yêu, dần dần không qua lại với Huyền Ngọc Nhi và Tô Mạn nữa.
Thôi Nhã Tử rõ ràng không nhận ra Tô Mạn. Mà giờ Tô Mạn thay đổi nhiều, không nói gì đến Thôi Nhã Tử – người đã vài năm không liên lạc, ngay cả Huyền Ngọc Nhi và Tả Ngưng, hai bạn thân từ nhỏ, lúc mới gặp lại Tô Mạn cũng không nhận ra ngay.
Nên khi Tô Mạn nói chuyện với Trương Thế Thành, Thôi Nhã Tử không nhận ra. Mãi đến khi Huyền Ngọc Nhi lên tiếng, cô ấy thấy giọng quen mới ngước lên. Vì thấp, cô ấy nhìn qua kẽ hở thấy người đối diện rất giống Huyền Ngọc Nhi mới hỏi.
Thấy đúng là Huyền Ngọc Nhi, Thôi Nhã Tử nắm tay cô ấy: “Ngọc Nhi, thật là cậu! Cậu không thể bỏ mặc tớ được, đưa tớ đi với!”
Tả Ngưng cũng bước tới hỏi: “Nhã Tử, sao cậu lại ở đây?”
“Tả Ngưng, cậu cũng ở đây à! Tớ làm việc ở đây trước đây. Các cậu mau cứu tớ ra ngoài đi!”
“Yên tâm đi Áp Tử, dù sao chúng ta cũng là bạn học, không thể không lo cho cậu được. Huống chi Mạn Mạn…”
“Huống chi Mạn Mạn cũng là bạn cũ của cậu, sao có thể không lo?” – Tả Ngưng ngăn Huyền Ngọc Nhi nói tiếp, vội cắt lời.
“Mạn Mạn? Tô Mạn? Cô ấy về rồi à?”
“Phải! Vậy chúng ta đi thôi! Cậu còn gì cần mang không?” Huyền Ngọc Nhi thấy Tả Ngưng ngăn mình, liền không nói thêm, kéo Thôi Nhã Tử ra khỏi nhóm năm người.
“Không, không, tớ chẳng có gì phải mang.” Thôi Nhã Tử vội đáp.
Trương Thế Thành thấy Huyền Ngọc Nhi kéo Thôi Nhã Tử, vội gọi: “Tiểu Thôi!”
Thôi Nhã Tử thấy quản lý gọi, liền cầu xin Huyền Ngọc Nhi: “Ngọc Nhi, chúng tôi ít người, cũng có xe, hay cho họ đi cùng nhé?”
Huyền Ngọc Nhi quay lại nhìn Tô Mạn hỏi: “Cho họ đi cùng được không?”
Tô Mạn vốn định đồng ý từ nãy, nên gật đầu.
Cô quay sang Trương Thế Thành: “Các anh cầm chìa khóa và đồ đạc, nói cho tôi biết ba xe của các anh là xe gì, ở đâu. Lát nữa cố gắng đi chung một xe, chọn chiếc chắc chắn nhất.”
Trương Thế Thành thấy thái độ của Huyền Ngọc Nhi đối với Tô Mạn, càng chắc rằng Tô Mạn là người quyết định, cung kính đáp: “Vậy đi xe của tôi! Xe tôi là Volvo XC90, không gian khá rộng, đủ chỗ năm người chúng tôi.”
Bỗng Thôi Nhã Tử xen vào: “Quản lý Trương, tôi đi với họ, các anh khỏi lo cho tôi.”
Tả Ngưng nghe vậy nhíu mày. Trong số Tô Mạn, Huyền Ngọc Nhi và cô, Tả Ngưng ít quen Thôi Nhã Tử nhất, thấy cô ta nói thế thì hơi bực: Sao cô biết xe chúng tôi có chỗ? Cũng chẳng khách sáo gì cả.
Nhưng thấy Tô Mạn không nói gì, cô cũng thôi.
Tô Mạn bảo Huyền Ngọc Nhi và Tả Ngưng về xe trước, còn mình và Lô Vĩ theo Trương Thế Thành và ba người kia xuống hầm xe. Có lẽ vì đã lâu, xung quanh hầm không còn nhiều xác sống. Lô Vĩ ném mấy quả cầu lửa, xác sống ngã xuống.
Mấy người kia từ khi tận thế đến giờ chắc chưa ra ngoài, cũng chưa thấy người dị năng. Thấy Lô Vĩ phóng lửa, ai nấy kinh ngạc. Trương Thế Thành càng thấy đi theo mấy người này là đúng.
