Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Thiên Tai: Không Kết Hôn, Không Đồng Đội, Chỉ Lo Sinh Tồn - Nguyễn Tiểu Nhạc > Chương 32

Chương 32

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 32 có bản audio.

Chương 32: Đồng hành

 

Nguyễn Tiểu Nhạc trốn dưới gầm bàn, cầm một hộp cơm lên ăn, cô chọn phần có giá hẹ xào trứng và thịt bò xào cần tây.

 

Miệng nhai dưới bàn, mắt thì vẫn dán chặt vào cái lỗ hổng đang bị chặn, sau khi nhanh chóng lấp đầy bụng, cô mới thả lỏng một chút.

 

Ăn xong đánh răng rửa mặt, cô thêm vào đống lửa mấy cành cây to hơn một chút, ngẫm nghĩ rồi lại ra chỗ lỗ hổng, tìm hai góc bàn của hai cái bàn, kéo dây nối giữa hai điểm đó, ở giữa buộc một cái chuông.

 

Nếu có ai từ từ dịch chuyển bàn mà cô đang ngủ không biết, thì cái chuông này cũng sẽ cảnh báo thêm cho cô. Phía sau bàn, cô rải thêm những chiếc đinh nhỏ tròn đầu.

 

Ban đêm chỉ có một mình cô, không có người canh gác, cho dù có nửa tỉnh nửa mê thì chắc chắn cũng sẽ có một khoảng thời gian ngủ sâu.

 

Sắp xếp xong, cô chui vào túi ngủ và ngủ ngay lập tức.

 

Nửa đêm dậy thêm hai lần củi, mới đảm bảo cả đêm có lửa sưởi ấm.

 

May mà suốt đêm, cái chuông trên bàn không hề kêu. Có bức tường che chắn, không bật máy sưởi và chăn điện, chỉ có đống lửa cũng đủ ngủ ấm.

 

Hôm sau thức dậy, trời vẫn chưa sáng, cô xem giờ thấy năm rưỡi, vệ sinh cá nhân rồi ăn một bát mì nước có đầy thịt, lập tức tỉnh táo hẳn.

 

Ăn sáng xong, cô lấy bản đồ offline trong điện thoại ra nghiên cứu, chuyển bản đồ đến Anh Nhạn thị. Chấm xanh nhỏ của cô vẫn chưa đi đến giữa thành phố, nếu tính toàn bộ quãng đường thì cô mới đi chưa đến một phần ba.

 

Nhìn bản đồ xong vẫn hơi nản lòng, hít thở sâu hai lần rồi lấy lại tinh thần, bình tĩnh xác định hướng đi là Tây Bắc, sau đó cất điện thoại.

 

Xem ra hôm nay vẫn không thể nghỉ ngơi, sớm rời khỏi thành phố sớm yên tâm hơn.

 

Giải quyết chuyện vệ sinh, cô dập tắt đống lửa, bắt đầu thu dọn lều, dùng ván tủ đã rời ra để quét những chiếc đinh nhỏ tròn đầu rải trên sàn đêm qua thành một đống rồi nhặt lên.

 

Tháo chuông xuống, dời những cái bàn chắn, đẩy xe đạp ra ngoài trước, Nguyễn Tiểu Nhạc mới khom lưng chui ra.

 

Lề mề thế nào, trời cũng đã tờ mờ sáng, hòa lẫn vào màn đêm chưa tan hết, sương mù mỏng manh lan tỏa giữa đống đổ nát sau trận động đất, cả thành phố không một tiếng động.

 

Chỉ có sự tĩnh lặng như chết chóc bao trùm cả con đường đổ nát, càng làm cho thành phố ngổn ngang phế tích này thêm hoang vắng và cô quạnh.

 

Lên xe đạp, cô lại tiếp tục hành trình vô định.

 

“Rẽ lối này, ra ngoài nhanh hơn.”

 

Đang lái xe chăm chú, Nguyễn Tiểu Nhạc bị giọng nói từ phía sau làm giật mình, vội đạp nhanh hơn, thậm chí không hề ngoái đầu lại.

 

“Cô gái ơi, đừng đi tiếp nữa.” Tưởng Quân Phong đành phải tăng tốc đuổi kịp, vượt lên trước chặn lại.

 

Bị chặn, Nguyễn Tiểu Nhạc nhận ra là người đàn ông đeo kính lịch sự hôm qua, cũng hơi tức giận chất vấn: “Anh! Anh chặn đường tôi làm gì!”

 

“Tôi không có ác ý đâu, phía trước có một vết nứt lớn, không nhảy qua được, chỉ có thể đi qua mái nhà đổ ở chỗ khác. Tôi có thể dẫn cô đi đường khác ra khỏi thành phố nhanh hơn.”

 

Tưởng Quân Phong cũng hơi áy náy, hôm qua anh ta đi theo cô, xác định nơi nghỉ của cô, rồi về ngay thu dọn đồ đạc, lấy xe địa hình đuổi theo trong bóng tối và nghỉ gần đó.

 

Sáng sớm hôm sau liền đi theo sau cô, anh ta cần một chút sức mạnh để có dũng khí, muốn đi sau cô gái này.

 

“Sao anh lại ở sau lưng tôi?” Nguyễn Tiểu Nhạc tin về vết nứt anh ta nói, nhưng điều cô bực là sao người này lại xuất hiện chính xác sau lưng cô, đã đi theo bao lâu mà cô hoàn toàn không phát hiện.

 

May mà suốt đường cô không dùng không gian, sau này ở nơi vắng vẻ vẫn nên ít dùng không gian thôi, cô không muốn bị đem đi mổ xẻ nghiên cứu.

 

“Tôi… tôi… xin lỗi, tôi đúng là đi theo cô, nhưng tôi cũng có ích mà, tôi đã dò đường khắp thành phố này nhiều lần, tôi biết lộ trình nào để ra ngoài nhanh và an toàn.” Hôm qua Tưởng Quân Phong nghĩ cả tối, có điều kiện gì để thuyết phục đi cùng cô gái này, thứ duy nhất là sự quen thuộc với thành phố, nhưng sau khi ra khỏi thành phố thì sao?

 

“Anh có mục đích gì?” Nguyễn Tiểu Nhạc không tin anh ta chỉ đơn thuần muốn dẫn mình ra khỏi thành phố, không có anh ta dẫn đường, cô chỉ mất thêm chút đường vòng thôi.

 

“Tôi chỉ muốn hỏi xem có thể đi cùng không, thực ra tôi thiếu một chút dũng khí để bước ra ngoài thôi. Cô gái à, lòng dũng cảm của cô khi đi một mình thế này làm tôi rất khâm phục. Yên tâm, tôi không có ý xấu, tôi cũng muốn lên phía trên, lên Khiết Dư thị tìm dì của tôi.” Bây giờ liên lạc đã đứt từ lâu, người thân của anh chỉ còn lại một người dì, nếu có thể, anh vẫn muốn ở bên gia đình.

 

“Có thể đi cùng, nhưng khi gặp thị trấn tiếp theo, chúng ta sẽ chia tay.” Nguyễn Tiểu Nhạc cũng muốn nhanh chóng rời khỏi Anh Nhạn thị, có người dẫn đường cũng tốt, nhưng gặp thị trấn tiếp theo là có thể tách ra, cô có khả năng sẽ tránh các thị trấn, trừ phi không thể tránh như lần này.

 

“Được, cảm ơn cô. Đi thôi, tôi đi trước dẫn đường. À, tôi tên là Tưởng Quân Phong.” Thấy cô gái này mềm lòng, Tưởng Quân Phong đạt được điều mình muốn, liền tự giới thiệu.

 

“Nguyễn Tiểu Nhạc.” Đi sau người đàn ông này, cô mới để ý xe đạp anh ta đi là xe địa hình, loại này cô thấy trên mạng, giá bằng hai tháng lương của cô.

 

Ghen tị quá, hình như đạp cũng không tốn sức.

 

Hai người im lặng đạp xe, gặp chướng ngại vật thì xuống đẩy, suốt đường toàn đi qua những con hẻm nhỏ, quanh co, cũng thấy trong mấy con hẻm này có khá nhiều người còn ở lại.

 

Xem ra những tòa nhà cao tầng trong thành phố hẳn là nơi ở của dân nhập cư, còn trong hẻm mới là dân bản địa.

 

Người trước mắt quen thuộc những con đường này thế, khả năng cao cũng là dân bản địa.

 

Nhờ Tưởng Quân Phong dẫn đường, trước khi trời tối, họ đã đến được rìa thành phố.

 

“Phía ngoài đều là đồng bằng hoang, tốt nhất là đêm nay tìm một đống đổ nát trong thành phố ngủ một đêm.” Tưởng Quân Phong không chắc Nguyễn Tiểu Nhạc có muốn tiếp tục trong đêm hay không, nhưng vẫn nhịn không được nêu đề nghị của mình.

 

“Được.” Thực ra không cần anh ta nói, Nguyễn Tiểu Nhạc cũng muốn dừng lại.

 

Đi đường trong đêm là không khả thi, không nói đến chưa biết đường phía trước thế nào, chỉ nói dựa vào ánh trăng và đèn pin cũng không thích hợp để mò mẫm tiến lên trong đêm tối.

 

Hai người dừng lại, Tưởng Quân Phong tự giác nhường cho Nguyễn Tiểu Nhạc một đống đổ nát có thể chứa được khoảng hai người ở phía sau, còn mình qua bên trái tìm một chỗ khác.

 

Nguyễn Tiểu Nhạc thấy anh ta thức thời tách riêng ra, cũng rất hài lòng. Có người thì không thể ăn uống thoải mái, cả ngày hôm nay hai người chỉ dừng lại vài lần, thậm chí không xuống xe ăn bánh mì, uống nước.

 

Sợ đi vệ sinh bất tiện, Nguyễn Tiểu Nhạc còn không uống nhiều nước.

 

Mãi đến khi anh ta nói cần giải quyết chuyện riêng, cô mới tìm một chỗ khuất để giải quyết.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi