**Chương 36: Bị Thương**
Tuy đang ngủ say, nhưng vừa nghe tiếng chuông bên tai, Nguyễn Tiểu Nhạc lập tức mở mắt. Cô không ngồi dậy, mà chầm chậm đưa tay nắm lấy con dao bầu để bên cạnh.
Bên ngoài lều có bóng người bao vây, nhưng không rõ bao nhiêu kẻ.
Phải làm sao đây?
Trong đầu đã nghĩ ra vài cách đối phó, nhưng bước đầu tiên đều phải mở lều, động tĩnh sẽ đánh động chúng ngay.
Mượn con dao bầu, cô lặng lẽ đặt một hàng bẫy chuột dọc theo đường kéo của lều, rồi lấy một chiếc áo thun đen phủ nhẹ lên.
Cô nhắm mắt, chuyển con dao bầu sang bên phải, rồi nhắm mắt lại.
Chưa đầy vài phút, đúng như dự đoán, tiếng kéo khóa lều vang lên. Tiếng ngáy của Tưởng Quân Phong ngừng lúc nào không hay, chỉ còn lại âm thanh nhỏ nhẹ như nghẹn ngào – có vẻ anh ta đã bị bắt.
Khi tiếng kêu thảm thiết vang lên, Nguyễn Tiểu Nhạc cầm dao bầu nhảy bật dậy, kề dao vào cổ gã đàn ông đang ngồi lăn lộn trước cửa lều.
Vừa bị kề dao, gã đàn ông lăn lộn không dám động đậy nữa, chỉ ngồi lùi ra sau.
Nguyễn Tiểu Nhạc tay không hề nhúc nhích, người cô lay động hất túi ngủ khỏi người, tay kia chộp lấy con dao thái trong bóng tối, rồi nhanh chóng chui ra khỏi lều.
Cầm dao bước ra ngoài, quả nhiên thấy Tưởng Quân Phong đã bị một gã đàn ông đè nửa người xuống đất, và còn một gã cầm gậy gỗ đứng trước mặt cô.
Cô biết lẽ ra mình nên giơ dao bầu đâm thẳng, chứ không phải chỉ kề cổ. Biết là vậy, nhưng cô không xuống tay được.
Vẫn chưa đủ tàn nhẫn.
“Ồ, còn có dao à? Coi thường tụi tao rồi đấy. Bỏ dao xuống, không tao xử bạn mày trước.” Tên đè Tưởng Quân Phang rút ra một con dao trái cây, dí vào cổ người bên dưới.
Nguyễn Tiểu Nhạc bị đe dọa nhưng không hề lùi bước. Cô xoay con dao bầu về phía gã bị cô kề cổ, đồng thời di chuyển từ trước mặt sang phía sau: “Một mạng đổi một mạng, hắn chết cũng đáng.”
Đối đầu im lặng. Ngoại trừ gã bị kẹp bẫy chuột rên rỉ khe khẽ vì đau, không ai nói thêm lời nào.
Cuối cùng, gã đàn ông bị kề dao lên tiếng nổi khùng: “Mẹ kiếp! Tụi bây còn đứng đó làm gì? Ông đây thế này rồi mà còn chần chừ, mau đổi ông ra!”
Cứ thế, dưới sự đồng thuận ngầm, hai bên chuẩn bị trao đổi con tin. Nguyễn Tiểu Nhạc liếc mắt ra hiệu với Tưởng Quân Phong đang tiến lại gần, không biết anh ta có hiểu không, nhưng tay cô đã động.
Cô nhắm mắt, con dao bầu nhanh chóng áp sát cổ gã, kéo ngang. Không cần mở mắt cũng biết tay đã đẫm máu. Không do dự, cô nhét con dao thái vào tay Tưởng Quân Phong.
Cô nhún người, hai tay cầm dao bầu lao thẳng vào ngực tên đang khống chế Tưởng Quân Phong.
Nhưng chậm một bước, đối phương phản ứng nhanh, lui về phía sau, chỉ rách áo trước ngực.
Đâm hụt, Nguyễn Tiểu Nhạc nhanh chóng giữ vững dao bầu, lao thẳng vào hạ bộ của hắn.
Lần này đâm trúng bụng hắn. Nhưng đổi lại, vai cô bị dao trái cây của hắn đâm từ trên xuống, áo thấm đỏ máu tươi.
Cô không có kỹ thuật, chỉ dựa vào một luồng hăng. Mặc kệ vết thương ở vai, rút dao bầu ra, lại đâm tiếp vào bụng hắn.
Trận chiến bùng nổ tức thời – là cuộc chiến sinh tử.
Phía Tưởng Quân Phong, cầm được chuôi dao thái, anh xoay người chém về phía gã đàn ông giơ gậy bên trái.
Nhát đầu bị chặn bằng gậy, anh định giơ chân đạp, ai ngờ mắt cá chân bị nắm lấy.
Nhìn thấy Nguyễn Tiểu Nhạc đang liều mạng tấn công, mắt anh đỏ hoe, hét lớn: “Tôi liều với mày!”
Lại giơ dao thái, chém điên cuồng. Đối phương chỉ có gậy, vừa đỡ dao vừa đánh, thế là thua cuộc.
Nhát cuối cùng, Tưởng Quân Phong chém trúng động mạch cổ của gã. Tiếng kêu như lợn bị chọc tiết đột ngột dừng lại. Máu bắn đầy mặt Tưởng Quân Phong, khiến anh ngây người.
Vậy là anh vừa giết một người?
Sau khi kết thúc trận của mình, anh chưa kịp lo cho cảm xúc bản thân, đã muốn sang giúp Nguyễn Tiểu Nhạc. Nhưng phát hiện đối thủ của cô cũng đã nằm xuống, còn cô thì quỳ gối, lưng quay về phía anh.
“Nguyễn Tiểu Nhạc, cô sao vậy? Đừng doạ tôi!” Trước đó bị đè, rồi đứng lên chém giết một người, nỗi sợ hãi không bằng nỗi sợ thấy cô quỳ bất động.
Anh bước hai bước qua gã vừa bị mình giết, rồi trượt đầu gối tới bên Nguyễn Tiểu Nhạc. Đưa bàn tay run run ra định đỡ, nhưng lại sợ thấy cảnh tưởng trong đầu, tay dừng giữa không trung, rồi bật khóc nức nở.
“Đừng khóc nữa, tôi chỉ là chân yếu đứng không dậy.” Tay Nguyễn Tiểu Nhạc cũng run, lần đầu động thủ là giết người, xác nhận đối thủ đã tắt thở, cô cũng không trụ nổi, người mềm nhũn.
“Cô không sao… tốt quá… tôi đỡ cô dậy.” Tưởng Quân Phong nửa đứng lên, đưa tay đỡ Nguyễn Tiểu Nhạc còn quỳ bất động. Nhờ ánh trăng, anh thấy con dao trái cây vẫn còn cắm trên vai cô, càng khóc to hơn.
“Thu dọn đồ đi, chúng ta phải rời khỏi ngay. Trong lều tôi có bẫy chuột, xung quanh có đinh nhỏ, anh cẩn thận khi thu dọn.”
Dặn dò Tưởng Quân Phong đang khóc lóc đi dọn lều, Nguyễn Tiểu Nhạc tay phải nắm chuôi dao trái cây, hít sâu vài hơi, nhắm mắt, rút mạnh dao ra.
Vừa rút ra, cổ và tai cô bị máu nóng của chính mình phủ đầy.
Vứt dao trái cây, tay phải nhanh chóng đổ bột cầm máu lên vai, rồi nuốt một viên kháng viêm.
Nhặt con dao bầu và dao thái dưới đất, dựng chiếc xe đạp đổ ở một bên, cắm dao vào giỏ trước, vắt chân lên, đạp xe chờ Tưởng Quân Phong.
“Xe tôi chạy tốt hơn, tôi đưa cho cô. Balo cô tôi xách giúp.” Tưởng Quân Phong biết tình hình gấp rút, thu dọn xong đeo hai ba lô trước sau, muốn đổi xe với Nguyễn Tiểu Nhạc.
“Không cần, tôi quen xe của mình.” Xe địa hình là đồ tốt, nhưng đồ tốt cũng không bằng đồ mình dùng quen.
Tưởng Quân Phong đi trước mở đường, cả hai dựa vào ánh trăng lờ mờ mà đạp xe trong đêm.
Vì chuyện vừa rồi, Nguyễn Tiểu Nhạc không hề hối hận vì đã giết người. Nếu đối phương không có ý đồ xấu, thì đã không phải lén lút như vậy mà khống chế người ta trước.
Nhưng dù tự an ủi như vậy, cảm giác sau khi giết người vẫn còn vương vấn.
Cả hai nhìn kỹ thì tay đều hơi run, chỉ là không phân biệt được vì chuyện đó hay vì…
Đạp tới khi trời sáng dần, Nguyễn Tiểu Nhạc mới bảo dừng: “Nghỉ một lát rồi đi tiếp.”
Vai cô đã đau đến mất cảm giác, lại cứ đạp xe liên tục không nghỉ, áo sau đã ướt đẫm mồ hôi. Gió sáng thổi qua, thân thể cô không kìm được run lên.
Phải dừng lại nghỉ và thay áo, nếu tiếp tục, cô sợ không phải sốt vì vết thương, mà là cảm lạnh mất.
