Chương 48: Căn cứ Kiệt Dư
Cơ thể cô thả lỏng được một lúc, Nguyễn Tiểu Nhạc lấy điện thoại ra định xem hiện tại mình đang ở đâu.
Đã bất ngờ đến thành phố Kiệt Dư rồi, hy vọng Tưởng Quân Phong cũng may mắn như cô. Trận lũ bất ngờ lần này khiến cô hiểu rằng không biết ngày mai và thiên tai cái nào sẽ đến trước.
Không rõ tình hình trận lũ bên ngoài ra sao, lại còn thời tiết hôm qua còn khoảng mười độ, thế mà giờ đã vọt lên hơn ba mươi độ.
Cô muốn tiếp tục lên phía bắc, có lẽ thực sự phải gác lại trước.
Chỉ có thể tạm thời ở lại thành phố này, còn chưa rõ căn cứ thế nào. Trong mấy cuốn tiểu thuyết từng đọc, miêu tả có tốt có xấu, vậy chỉ có thể tự mình trải nghiệm.
Vừa nhét sushi vào miệng vừa sắp xếp ba lô để mang ra ngoài.
Cái ba lô trước đã bị ngấm nước, thay cái mới. Lần này khác lần trước, cô định đặt ở đáy ba lô một ít đồ cứng: nửa khoanh thịt xông khói và một khúc cá hun khói bị gãy.
Ở giữa để một ít lương thực chính như gạo, bột mì, trên cùng thì dùng quần áo để che đậy.
Ba lô nhìn không quá căng nhưng lại không nhẹ.
Vũ khí tiêu chuẩn của ba lô là dao bầu và dao thái, cô nhét vào hai bên. Suy đi tính lại, vẫn nên cầm dao thái trong tay thì hơn, nếu ra ngoài mà bị cướp thì biết kêu ai?
Mới có một lúc mà không gian nhỏ kín mít này đã oi bức đến mức khó thở, phải nhanh chóng ra ngoài hít thở.
Cô vốc một ít bùn dưới sàn bôi lên người và ba lô, nếu không một thân sạch sẽ đi ra ngoài trông rất kỳ lạ.
Xử lý xong điểm kỳ lạ, cô nhặt tảng đá lớn lên, không đi ra bằng lối nửa mở vừa vào mà lùi lại phía sau. Có một cánh cửa nhỏ, khi mở mới phát hiện nó bị khóa từ bên trong, may mà không phải khóa bên ngoài.
Con phố phía sau khi cô bước ra có vài người lác đác đang lục tung những chỗ không biết đã bị lục bao nhiêu lần. Có người thấy cô đeo ba lô định lại gần, nhưng bị Nguyễn Tiểu Nhạc giơ dao thái lên làm họ hơi hoảng sợ.
Cô định hỏi thăm tình hình căn cứ, nhưng không gặp được cơ hội thích hợp để hỏi ai.
Tuy nhiên, qua quan sát của Nguyễn Tiểu Nhạc, có vẻ như một số người đều đi về cùng một hướng.
Cô đi theo đám đông, ngọn núi ẩn sau những tòa nhà hiện ra trước mắt.
Nói là núi chẳng bằng nói là một khối nhà chất chồng.
Trên ngọn núi cao thấp không đều đó, cứ cách một đoạn ngắn là một tòa nhà. Từ bên ngoài có thể thấy chắc là nhà bỏ dở.
Bên trong hình như có khá nhiều người ở, cửa sổ các tòa nhà đủ kiểu kỳ quặc, có chỗ còn phơi quần áo và chăn.
Tại sao không ở những tòa nhà có cửa sổ và cửa ra vào bên dưới mà lại ở nhà bỏ dở? Chẳng lẽ nhà của họ bị ngập trong lũ?
Càng lại gần, người càng đông, còn nghe thấy tiếng rao bán.
Nguyễn Tiểu Nhạc nhìn quanh, thấy nhiều người đang bày hàng, cơ bản là đồ đạc để trực tiếp trên mặt đất.
Cô đeo ba lô thận trọng tiến lên. Trước mặt cô là một quầy của một bác trung niên, trên mặt đất là ít kính không biết tháo từ đâu ra, có miếng to miếng nhỏ.
Kính là thứ dễ vỡ, ông anh này đang tính gì?
Nhìn tiếp ra phía sau mới thấy sau lưng ông ấy còn có một xe tải nhỏ, xếp đầy khung cửa.
Lúc này Nguyễn Tiểu Nhạc mới hiểu, chắc là kính và khung cửa có thể bán kèm cho những người ở nhà bỏ dở. Nếu mua có phải trả thêm phí lắp đặt không?
Không biết bây giờ giao dịch bằng tiền mặt hay gì. Nếu là tiền mặt, cô chỉ còn chưa đến năm trăm tệ lúc đó, nghèo lắm.
Cô chầm chậm di chuyển xung quanh, hàng trên mặt đất đủ loại, đồ ăn uống không nhiều.
Quầy trái cây bày những quả quất và cam máu đã khô héo.
Rau tươi chỉ có bắp cải, cà rốt, khoai tây bảo quản được lâu.
Thịt thì có thịt gà, nhưng vừa lại gần đã ngửi thấy mùi thiu tỏa ra, rõ ràng là hỏng rồi.
Đi qua vài quầy, Nguyễn Tiểu Nhạc cũng biết giao dịch không dùng tiền mặt mà là đổi chác, và cô nghe thấy có người nói "tích phân" gì đó.
Quầy bán gạo là đông khách nhất, nhiều người xếp hàng. Cô muốn lại gần xem, vừa tiến đến đã bị quát phải xếp hàng.
Cuối dãy quầy là một bức tường cao. Bức tường của tòa nhà bỏ dở này xây tốt thật, nhưng cô nhìn kỹ thì thấy nó hơi giống ngôi nhà cô vừa làm xong cách đây không lâu.
Cô men theo bức tường đi về phía đông người, cuối cùng phát hiện ra cổng lớn. Hai bên cổng viết: Căn cứ Kiệt Dư.
Cái gì?!
Tòa nhà bỏ dở này là Căn cứ Kiệt Dư sao?
Chữ nhỏ thật, nhưng cô không nhìn nhầm.
Phía trên cùng của cổng có một màn hình LED chạy chữ, viết: Vào căn cứ cần nộp 20 cân lương thực chính.
Nhiều vậy?
Tính bằng 20 cân gạo, với khẩu phần của cô, ăn cơm hai bữa một ngày có thể ăn được hai tháng.
Không trách quầy gạo bán chạy nhất vừa rồi, chỉ không biết chủ quầy dùng gạo đổi lại cái gì?
Vào hay không vào?
Cửa căn cứ ra vào không ít người.
Vào trước đã. Những người này không chọn ở những tòa nhà không ngập nước mà lại chọn căn cứ là nhà bỏ dở, chắc chắn có lý do. Đi theo họ chắc không sai.
Cô tiếp tục đi tới, thấy phía bên kia cổng có ghi "Phòng nộp phí" nên bước qua.
Không thấy ai xếp hàng, vắng tanh. Cô lịch sự gõ cửa, một lúc sau mới nghe thấy người bên trong nói: "Vào đi."
Nguyễn Tiểu Nhạc đẩy cửa vào, thấy một người phụ nữ đang ngáp, hai tay đang bới tóc cột lên, nhìn tuổi tác lớn hơn cô một chút.
"Chị đẹp ơi, em đến nộp phí." Để an toàn, gọi chị đẹp chắc không sai.
"Đặt lương thực của em lên cân kia." Cô gái chỉ vào cái cân bên trái cô, cầm cốc nước đứng sau cái cân chờ.
Nguyễn Tiểu Nhạc đặt ba lô xuống dưới bàn, thò tay vào trong ba lô, thu hết mọi thứ trừ gạo vào trong không gian, đồng thời lấy thêm ba túi gạo ra.
Sau khi làm mờ ám, cô mới từ trong ba lô lần lượt lôi ra bốn túi gạo, mỗi túi năm cân.
Giờ trong ba lô chỉ còn ít quần áo ở trên, không còn gì khác, xẹp lép.
Cô gái đẹp đặt cốc nước xuống, mở túi gạo ra, thọc tay lấy một nắm kiểm tra. Gạo không ướt, không có sâu cũng không có sỏi, chất lượng thượng hạng. Cô hiếm khi khen: "Gạo của em chất lượng tốt nhỉ."
"Cảm ơn." Nguyễn Tiểu Nhạc lấy ra gạo cũ đã hết hạn được siêu thị giảm giá một nửa. Chất lượng thế này mà bảo tốt sao? Vậy chất lượng những lần nộp trước kém đến mức nào?
"Ở đây có hai cách, một là chip, trực tiếp cấy dưới da em, hai là thẻ, em chọn cách nào?" Cô gái đẹp buộc kỹ túi gạo, để riêng vào một chỗ.
