Chương 60: Xe đẩy
“Nếu thực sự muốn đi cùng nhau, không cần khách sáo như vậy đâu.” Nếu thật sự sẽ cùng đến thủ đô, thì trên đường này thời gian ở bên nhau rất dài, quá có ranh giới cũng không tốt.
“Vâng.” Trong thời gian sống ở căn cứ vừa qua, cô đã quen với việc tính toán rõ ràng mọi thứ.
Quay về đống lửa đã cháy, Nguyễn Tiểu Nhạc lấy nồi định nấu cho mình một ít cháo, loại cháo nước trong veo.
Cô lại nhìn Trần Luật vẫn đang hôn mê, không khách sáo lấy ra mấy túi nhỏ vẫn chưa nhét kín trong ba lô của anh, lục tìm được gạo, vốc một nắm bỏ vào nồi cô.
Bây giờ không cần kiêng kỵ chuyện vo gạo hay không, nếu không tìm được nguồn nước tiếp theo, thì lượng nước trong tay vẫn phải tiết kiệm.
Nước sôi, gạo hơi trong suốt, cô múc cháo mình muốn ra, phần còn lại dịch ra khỏi trung tâm lửa, đun nhỏ lửa từ từ.
Trời nóng như vậy, uống cháo nước loãng, kèm một chút dưa muối, cũng khá khai vị.
“Tối nay tôi cũng nấu kiểu như cô vậy.” Đoàn Hoan Na trưa nay nấu cháo bột, cô ấy mang không nhiều gạo, đều xay thành bột cho dễ nấu.
“Kiểu này khai vị lắm, cũng vừa bổ sung nước.” Trong không gian của cô toàn là cháo đặc, lúc đó chỉ nghĩ đồ ăn chuẩn bị phải no bụng, loại cháo nước thế này không nằm trong suy nghĩ của cô.
Ăn xong, cô nhìn trạng thái cháo trong nồi, đã sánh hơn nhiều, múc ra để nguội, thì Đoàn Hoan Na chủ động đón lấy: “Cô nấu, để tôi đút cho.”
Vừa lúc, cô cũng muốn sắp xếp lại ba lô của mình cho gọn, những thứ cần lấy thì lấy ra, sau này cố gắng không dùng không gian nữa.
Cô lấy trước những thứ đã chia từ container hôm qua, để nước khoáng ở dưới đáy balo, tiếp theo đặt vài hộp thịt và rau củ đóng hộp.
Đồ chính là một túi nhỏ gạo tẻ và gạo nếp, cùng một ít bột gạo xay mịn.
Đồ rau vẫn là rau khô, thịt chọn thịt xông khói và lạp xưởng.
Kế đến là mấy chai nước khoáng rỗng được nén lại và đủ loại túi, một ít bánh mì túi đã xả hơi từ trước, bánh quy, sô cô la, một lọ thuốc cầm máu và một ít đồ dùng sinh hoạt.
Trên cùng là một bộ quần áo thay và túi ngủ, mấy bộ quần áo dày đã cởi ra từ trước được cô giấu vào không gian lúc sau container.
Số còn lại chia được hôm qua, cô bỏ vào một cái túi lớn.
Ba lô chỉ nhét từng này đồ đã giống hệt dáng vẻ phồng lên ban đầu rồi, không thể nhét thêm nữa.
Nhấc thử, còn hơi nặng, không có xe đạp, cũng không biết mang những thứ này có vất vả không.
Giữa trưa ăn xong, ai về chỗ nấy nghỉ ngơi, Nguyễn Tiểu Nhạc không nhịn được cũng ngủ thiếp đi, tỉnh dậy toàn thân đầy mồ hôi, container dưới ánh nắng mặt trời quả là vật phát nhiệt.
Mở mắt ra, cô thấy Đoàn Hoan Na cũng đang không ngừng lau mồ hôi, còn Trần Luật thì không ai lau giúp, mặt đầy mồ hôi.
“Chỗ này không ổn, chiều nay chúng ta nghỉ ngơi, tối nay lên đường ngay, tìm một vị trí thích hợp hơn để dừng chân.”
Chỗ này nóng thế này cũng không thích hợp cho hai người bị thương dưỡng bệnh.
Nguyễn Tiểu Nhạc mở chai nước khoáng nóng hổi, tìm một ống hút sữa cắm vào đưa cho Trần Luật.
Thấy anh cũng không vội uống từng ngụm lớn, chắc đã được đút nước rồi.
Đã phải đi, thì phải làm một cái xe đẩy, để kéo Trần Luật không thể đi lại, còn hành lý khá cồng kềnh của ba người cộng lại: “Làm một cái xe đẩy đơn giản, vừa kéo người vừa kéo đồ.”
Đoàn Hoan Na cũng đang cân nhắc tính khả thi của xe đẩy, hiện tại xem ra, Trần Luật chắc chắn tạm thời không thể đi lại, mắt quét qua hành lý của anh trên mặt đất, cũng đồng ý nói: “Được, sáng nay tôi đi tìm vật tư, phát hiện vài cái bánh xe trông còn tương đối nguyên vẹn, lát nữa tôi đi nhặt về, làm một cái xe đẩy tay, đẩy Trần Luật đi.”
Cuối cùng cũng chịu đựng đến lúc mặt trời hơi ngả về tây, không dám nghỉ thêm, mỗi người chia nhau đi tìm đồ làm xe đẩy.
Mang về được 2 cái bánh xe, ba cây gậy gỗ dài, không còn gì khác.
“Bánh xe để ở phía trước, mấy tấm ván đầu giường mỏng này có thể làm đáy, khá dày và chắc.” Nguyễn Tiểu Nhạc tứ phía so đo, cũng so đo không ra làm thế nào để làm xe đẩy, nhất là làm sao kết hợp bánh xe với ván gỗ?
Đoàn Hoan Na chưa từng làm, càng không thể giúp gì.
“Trước hết ghép ván gỗ lại, lấy hai dài một ngắn, cây ngắn xuyên qua bánh xe, cố định với hai cây dài, nối vào ván, nếu không biết làm thế nào, thì có thể đưa gậy qua đây, trong ba lô tôi có một con dao dài, đầu bằng phẳng, lấy ra đưa tôi.”
Trần Luật thấy hai người nói là làm xe đẩy, lên kế hoạch và so đo cả buổi cũng không biết bắt đầu từ đâu, đành phải lên tiếng chỉ đạo hoặc trực tiếp ra tay.
Đoàn Hoan Na phụ trách tìm dao bằng phẳng đưa cho Trần Luật, cắt chiều dài gậy theo yêu cầu của anh, học cách dùng dao khoét lỗ nhỏ làm lỗ tán.
Nguyễn Tiểu Nhạc phụ trách dùng đinh và lò xo tìm được để cố định ván gỗ, tìm một hòn đá, đóng lần lượt đinh vào hai tấm ván, chừa đầu 0.5 cm, rồi kéo lò xo ra móc vào đầu hai cái đinh, sau đó đóng chết đinh vào ván.
Sờ vào vị trí ghép, hơi cấn tay, lát nữa có thể trải một miếng rèm lên.
Gỡ tấm ván che đầu buổi sáng xuống, định dùng làm tấm chắn của xe đẩy, tiếp tục ghép theo cách vừa rồi.
Sau đó lật ngược cái xe đẩy hình hộp chữ nhật đã làm xong, đo chiều cao bánh xe, dùng dao thái của mình chẻ một tấm ván dày có chiều cao tương đương, làm bệ để chân cho xe đẩy.
Đoàn Hoan Na cố định cây gậy đã làm vào bánh xe xong, giao lại cho Nguyễn Tiểu Nhạc, tự giễu: “Việc này không hợp với tôi thật.”
Tốn công lắm mới khoét xong lỗ tán, cuối cùng vẫn do Trần Luật nhận lấy chuốt đinh tán, vì cô ấy chuốt ba lần, lần nào cũng chảy máu.
“Không sao, ai cũng có lần đầu mà.” Cô nếu không xem nhiều video thủ công như vậy, cũng chẳng biết làm, như việc làm bánh xe kiểu này cô cũng không nghĩ ra.
Cuối cùng chỉ còn thiếu tay cầm, chặt những cây gậy còn lại thành hai tay cầm dài bằng nhau, học cách khoét lỗ tán và làm đinh tán cố định bên ngoài, còn dùng cách ghép ván như trước thêm một lớp cố định.
“Xong rồi, tôi thử đẩy xem.” Nguyễn Tiểu Nhạc bây giờ càng ngày càng thán phục bản thân, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể dùng mấy tấm ván rách làm ra một cái xe đẩy.
Cô thử nắm chặt tay cầm nâng xe lên, dùng hai bánh trước để di chuyển, lúc đầu đẩy còn chưa tìm đúng điểm chịu lực, đẩy hơi vẹo, đẩy đi đẩy lại mấy lần thì đã vững hơn một chút.
“Xong, ăn chút gì đi rồi chúng ta lên đường!” Kể từ sau cơn lốc xoáy đến giờ, Nguyễn Tiểu Nhạc cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên.
“Giỏi lắm!” Đoàn Hoan Na khen ngợi từ tận đáy lòng.
Từ trước cơn lốc xoáy cho đến bây giờ, bất kể là khả năng hành động hay năng lực chấp hành, hoặc khả năng phán đoán của Nguyễn Tiểu Nhạc, đều khiến cô ấy nhìn với con mắt khác, nếu trước đây cô nghĩ đối phương là một chú chó con mềm mại ngoan ngoãn, thì bây giờ đã là một con chó sói oai phong lẫm liệt!
