Chương 65: Xả lũ
“Thôi được rồi, tự tôi cởi.” Nguyễn Tiểu Nhạc chẳng hiểu sao Đoàn Hoan Na bỗng nhiên phấn khích thế, suýt thì làm rách cả quần áo.
Nhân lúc đối phương buông tay, cô nhanh chóng chạy ra xa. Mấy ngày nay ở chung, hai người cũng coi như đã khá thân, nhưng cô vẫn giữ cảnh giác. Ví dụ như khi ngủ, dao dưa hấu vẫn không rời tay, chỗ ngủ cũng chọn xa hai người kia một chút.
Đoàn Hoan Na thấy người ta chạy mất, cũng không đuổi theo. Cô ấy chỉ là vì đã thân quen, thấy đối phương ngại ngùng thế nên muốn trêu một chút thôi.
Không chỉ tắm, mà còn gội luôn mái tóc dính dầu như thể có thể cạo ra mỡ.
“Gội xong chắc tôi nhẹ hơn 2 cân rồi.” Đoàn Hoan Na cúi đầu, dùng tay vẩy nước trên tóc, mấy cái là hơi nóng còn sóng lại trong không khí đã làm tóc khô gần hết.
“Cạo trọc hẳn còn nhẹ thêm 2 cân nữa.” Nguyễn Tiểu Nhạc hiếm khi cũng nói đùa.
“Không được đâu, tóc ngắn thế này đã là giới hạn của tôi rồi, tôi cũng thích đẹp mà.” Cô ấy đã cắt tóc dài thành kiểu nam ngắn, không nỡ cạo trọc.
Nguyễn Tiểu Nhạc đơn giản giũ qua quần áo thay ra trong nước. Thời điểm đặc biệt chỉ có thể xử lý đặc biệt, không giặt sạch cũng đành chịu.
Giặt xong, cô đưa túi đựng quần áo ướt cho Đoàn Hoan Na, chỉ vào chỗ cỏ thấp không có đám cỏ cao um tùm, nói: “Tôi sang góc đó xem thử, có tiện xả lũ không.”
“Được, tôi cất quần áo về trước, rồi ra tìm cô.” Đoàn Hoan Na chạy về cất đồ, xong liền vội vã chạy ra xem có giúp được gì không.
Nguyễn Tiểu Nhạc di chuyển đến, quả nhiên phát hiện đất ở chỗ chỉ mọc cỏ thấp này khác hẳn với xung quanh, mềm xốp hơn, và cũng sâu hơn.
Cô men theo mảng đất có màu khác lạ này đi ra ngoài, thấy địa thế hơi dốc xuống, có vẻ đây chính là điểm xả lũ rồi.
Không có dụng cụ, đành phải dùng tay đào. Đất bị nắng hơi cứng, nhưng kiểu cứng này khác với đất trồng khoai lang lúc trước.
Lần trước là cứng và giòn, còn lần này là cứng và chắc. Cô chỉ có thể nửa đứng, chân sau đạm vững, hai tay ôm lấy cái hố vừa miễn cưỡng đào được, bẻ ngược lên.
“Để tôi cùng đào.” Đoàn Hoan Na xích lại gần cùng một bên, cũng thọc hai tay xuống, cùng nhau kéo về một phía.
Hai người hợp sức bẻ lớp đất cứng trên cùng đi, phần dưới dùng tay là đào được ngay.
“Sắp đến mép nước rồi, không biết lát nước dồn ép lại, áp lực có làm vỡ bờ này không. Cô tự cẩn thận nhé.” Nguyễn Tiểu Nhạc có thói quen nghĩ trước những tình huống xấu có thể xảy ra, để tránh lúc gặp phải trở tay không kịp.
Việc xả lũ cũng không phải chuyện nhỏ. Mở một lỗ, áp lực nước dồn tới đủ để hất tung hai người.
May mắn là điều tệ nhất không xảy ra. Nước ngoan ngoãn dồn vào cửa xả để thoát ra ngoài.
“Bao lâu thì nước cạn hả?” Đoàn Hoan Na hơi đứng ngồi không yên, ngồi chờ thế này cũng không phải cách.
“Không chắc, lát nữa còn phải điều chỉnh cửa xả tùy theo mực nước. Sao vậy?” Không lẽ đói rồi?
“Tôi muốn đi mò ốc, lát nữa có thể đổi với cô đồ nhúng lẩu không?” Khác hẳn với lúc sáng nói không có thịt lại khó làm.
“Cứ đi đi, ngay bên trái chỗ chúng ta vừa tắm ấy.” Nguyễn Tiểu Nhạc chỉ mong cô ấy đi luôn để mình có thể thu chút nước vào không gian.
Chắc chắn người kia đã đi xa, cô mới ngồi xổm xuống, đặt tay nhẹ nhàng lên mặt nước. Dòng nước vốn đang cuồn cuộn bỗng trở nên dịu đi, tốc độ cũng chậm lại.
Theo đà mực nước hạ thấp, trong dòng chảy còn có những động tĩnh nhỏ lộp bộp.
Mặc kệ là gì, Nguyễn Tiểu Nhạc cũng thu hết vào. Cô nhìn đại khái thấy có cá nhỏ và tôm, ao này còn có cả tôm sao!
“Tiểu Nhạc, cô xem tôi bắt được gì này!”
Nghe tiếng Đoàn Hoan Na gọi nhỏ, cô cũng ngừng thu nước, đứng dậy đi qua xem đã bắt được gì.
Là tôm, lúc nãy ở dưới nước cô không thấy rõ, bây giờ cầm trên tay Đoàn Hoan Na chính là loại tôm càng đắt tiền bán ở siêu thị.
“Là tôm nè, chỗ này nhiều lắm, đều dưới mấy bụi cỏ này.” Đoàn Hoan Na vui vẻ khoe con tôm đang vùng vẫy trên tay, rồi tiếp tục mò. Mò được con nào là ném ngay xuống chân, chẳng hề để ý quần áo mới thay đã lại đầy bùn đất.
Mãi đến khi trời tối hẳn, Nguyễn Tiểu Nhạc mới đào thêm cửa xả sâu thêm vài centimet rồi chuẩn bị về. Lúc này dòng nước, dù không có cô hút, cũng đã chậm hơn nhiều, sáng mai chắc có thể xuống ao vớt cá.
Cô cũng nhặt được ít tôm ở phía dưới cửa xả, còn cá nhỏ thì trực tiếp thu vào không gian.
Trên đường về đã ngửi thấy mùi tôm nướng. Mùi thịt đặc trưng làm Nguyễn Tiểu Nhạc không tự chủ bước nhanh hơn.
“Đến đây, đại công thần, ăn đi.” Đoàn Hoan Na bỏ con tôm vừa nướng chín vào bát của Nguyễn Tiểu Nhạc, nếu không xả lũ, chắc tôm vẫn trốn dưới nước không ló mặt.
“Tôi đổi với hai người bằng mì gói nhé.” Trần Luật ở bên cạnh từ lâu đã sốt ruột muốn ăn, đưa hai gói mì đã chuẩn bị sẵn qua rồi không khách sáo tự ăn.
“Không cần, khi nào bắt được cá, anh chịu khó nướng khô giúp là được.” Đoàn Hoan Na trả lại gói mì của mình, nghĩ bụng chắc lúc đó mình không đủ kiên nhẫn nướng cá.
“Anh cứ giữ đi, tôm này là cô ấy bắt mà.” Nguyễn Tiểu Nhạc cũng không nhận mì, ăn năm sáu con tôm của Đoàn Hoan Na rồi dừng.
Cô quay sang nhóm lửa riêng, bóc vỏ mấy con tôm mang về, nướng cả thịt lẫn vỏ, đồng thời nói với Đoàn Hoan Na: “Vỏ tôm cũng có thể nướng khô để dành.”
Vỏ tôm nướng khô có thể nghiền ra, dùng để bổ sung canxi hoặc tạo vị ngọt, là một thứ quý hiếm.
“Vâng ạ.” Đoàn Hoan Na ngoan ngoãn làm theo, bóc hết tôm rồi bỏ cả lên vỉ nướng.
Sáng mai phải bắt cá, tối cũng không thể lên đường. Cả ngày hôm trước ngủ, nướng tôm xong, Nguyễn Tiểu Nhạc ép mình đi ngủ tiếp. Trong hương tôm nướng còn vương vấn, cô cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Lần sau tỉnh dậy, bốn bề tối om. Cô cầm đèn pin đi ra ao, định xem nước đã rút hết chưa.
Dùng đèn pin rọi cũng không thấy rõ độ sâu. Cô tắt đèn, lấy sợi tơ buộc hòn đá, thả nhẹ xuống nước, bắt đầu thu nước. Cách này còn nhẹ nhàng hơn cả xả lũ.
Rõ ràng nghe thấy tiếng quẫy. Cô lại bật đèn pin, thấy trong bùn có những con cá quẫy đạp, con to nhất cũng dài ba bốn chục centimet, con nhỏ thì chỉ bằng bàn tay.
Nhân lúc mọi người chưa dậy, Nguyễn Tiểu Nhạc tìm một chỗ nằm xuống, bắt đầu mò ốc. Hễ tay động vào là thu hết vào không gian, đỡ phải tốn công móc ra.
Dần dần cô còn thấy nghiện, hóa ra mò ốc cũng gây nghiện thật!
Mò đến khi trời hửng sáng mới dừng tay. Thành quả là chiếc chậu trong không gian đã được hai bát lớn.
Cô dùng cỏ ven bờ lau qua đôi tay đầy bùn, chuẩn bị về gọi Đoàn Hoan Na dậy bắt cá.
