Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Thiên Tai: Không Kết Hôn, Không Đồng Đội, Chỉ Lo Sinh Tồn - Nguyễn Tiểu Nhạc > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Khởi Đầu

 

Nguyễn Tiểu Nhạc cũng không phải nói rồi bỏ mặc, ngày thường vẫn chuẩn bị đồ sống thành đồ chín, mấy thứ sắp hết hạn cũng mua.

 

Không biết từ lúc nào, đồ đạc trong không gian đã dần dần phong phú lên.

 

Có những thứ này, dù tình huống thế nào, Tiểu Nhạc cảm thấy mình có tự tin hơn nhiều.

 

Thế nhưng hiện tượng kỳ lạ cũng nhanh chóng xuất hiện.

 

Nhà nước kêu gọi mọi người nên mua nhiều đồ ăn để trong nhà, sắp tới sẽ có động đất, phải luôn sẵn sàng đến nơi trống trải.

 

“Tiểu Nhạc à, chị giành cho em một cái lều với túi ngủ, lúc ca đêm vắng người thì em ra thanh toán nhé, tối nay đừng ở nhà nữa, tí nữa nửa đêm mà động đất thì chạy không kịp đâu.”

 

Tiểu Nhạc mặt đầy vẻ cảm kích nhận lấy mấy thứ từ chị phụ trách kệ hàng khu vực sinh hoạt, liên tục cảm ơn: “Cảm ơn chị, em sẽ làm vậy.”

 

Cô biết dạo này mấy mặt hàng này trong siêu thị khá khan hiếm, chẳng qua vì có cảnh báo động đất, mấy ngày nay rõ ràng cảm thấy mọi người đều căng thẳng.

 

Căn nhà cô thuê ở tầng hai, cũng không căng thẳng lắm, lúc chọn nhà cô cũng từng phân vân, nếu không phải xuyên qua mà đụng phải thiên tai là lũ lụt, thì tầng hai này chẳng phải sẽ ngập ngay sao, hồi đó chị chủ nhà còn nói đợi có người trả phòng tầng 18 thì có thể dọn lên.

 

Sau đó cô cũng không dọn, cứ ở vậy.

 

Mấy đêm nay, chỗ trống trong khu chật ních lều, cô đang cân nhắc có nên tìm chỗ dựng lều không.

 

Nếu dựng, thì trước hết phải về thu dọn đồ trong nhà, nếu động đất thật, mấy thứ đó bị đè dưới nhà, cô sẽ đau lòng chết mất.

 

Dạo này siêu thị gần như không còn đồ tươi sống, cô không nấu ăn, bữa trưa ở chỗ làm thường chỉ ba cái bánh bao, chẳng qua vì tiền trong tay cô cũng không đủ mua bất cứ thứ gì.

 

Lều lát nữa còn phải quẹt thẻ tín dụng trả.

 

Xót xa ghê.

 

Trước ca đêm, siêu thị không có mấy người, thanh toán xong, cô theo thói quen đi một vòng quanh siêu thị rồi mới về, đi một vòng là để xem hôm nay siêu thị có đổi khu trưng bày món nào không, camera có thay đổi không.

 

Biết làm sao, cô đọc nhiều tiểu thuyết toàn nói về vụ mua đồ không trả tiền, ngày thường cô cũng có cơ hội, chỉ là không dám, nếu thật sự đến bước đó, thì cô phải thuộc chỗ đồ mình muốn, nhanh nhất có thể né camera lấy hết.

 

Trên đường xách lều về, không tránh khỏi có người lại hỏi mua ở đâu, hoặc hỏi có thể bán lại giá cao không?

 

Phải nói là, cái giá cao đó, cô động lòng rồi, không gian cũng có bốn bộ lều đầy đủ, thậm chí cô còn cắn răng mua một cái xuồng cứu hộ.

 

Nhưng cô vẫn từ chối, đồ cô nhiều, nhưng ai biết tương lai thế nào, theo như cô bây giờ mới 20 tuổi, sống tốt ít nhất còn 40 năm, vẫn nên ổn định một chút.

 

Về nhà cất hết đồ trong phòng, nếu không phải trong lòng còn chút đạo đức, cô cũng muốn thu cả giường vào.

 

Xách một túi to cùng lều và túi ngủ xuống lầu, cô không chọn dựng lều trong khu chung cư mà đi ra công viên lớn gần đó.

 

Nếu thật sự có động đất lớn, vị trí trong khu dù trống trải, nhưng giữa các tòa nhà mà đổ sập xuống thì ai chạy nổi.

 

Không ngờ công viên lớn cũng chật kín người, nhất là gần nhà vệ sinh và ven đường.

 

Hóa ra mọi người đều chịu chơi thế, lều cơ bản đều hai người, có cái còn có phòng khách, giờ này vẫn có người nướng thịt uống rượu.

 

Cô vốn định phải thấp giọng mấy ngày này nhai bánh bao thôi, nếu không cao điệu quá thì không tốt, ai ngờ cô mới là đứa nghèo hèn nhất đây...

 

Tìm được một góc miễn cưỡng đặt vừa lều đơn, dựng lều xong, nhét nút tai vào, ngủ luôn.

 

Hôm sau dậy, cô phân vân có nên thu lều không, không thu có bị lấy mất không, mà thu rồi tối nay đến còn chỗ này không?

 

Đi vệ sinh rửa mặt cũng phải xếp hàng, nhìn quanh, hình như mọi người đều không thu lều.

 

Tiểu Nhạc cất túi ngủ trong lều vào không gian, đeo một cái ba lô căng phồng ra ngoài, chuẩn bị đi làm.

 

Vừa đến siêu thị, chưa kịp thay đồ, đã bị thúc giục: “Tiểu Nhạc, nhanh lên, bọn chị sắp bị chen nát rồi.”

 

Tiểu Nhạc còn đang nghĩ có gì mà chen nát, vừa vào trong thì đúng thật, cả siêu thị nhồi nhét đầy người ồn ào, tiếng cãi vã của người lớn, tiếng khóc của trẻ con, và tiếng la liên tục “tránh ra tránh ra tôi bổ hàng”.

 

Mọi người điên cuồng nhét đồ vào túi, xe đẩy chất đầy hàng, có người còn đẩy hai xe.

 

Mọi người thấy cô mặc đồng phục siêu thị nên không ngăn cô vào khu cân, vừa vào cô đã nhanh nhẹn bắt tay làm việc, muốn hỏi chị đại xem chuyện gì mà không mở miệng được.

 

Lúc tạm rảnh tay, khu rau trước mắt cô đã bị vét sạch, ngay cả mấy cọng lá vụn mà ngày thường mọi người chê cũng không thấy đâu.

 

Đến bữa trưa Tiểu Nhạc mới biết, hóa ra không biết tin từ đâu nói rằng trận động đất lần này là mạnh nhất trăm năm, nên mọi người đều ra sức tích trữ hàng.

 

Cô nghĩ thầm, chẳng lẽ hộp mù sắp mở rồi?

 

Trong tay còn một nghìn tệ lẽ ra tuần sau phải đóng tiền nhà, có nên tạm dùng trước không?

 

Vẫn là ca đêm, trước khi tan ca bị chị đại kéo vào phòng nhỏ, căn phòng này có thể nói là chỗ họ thường chia nhau đồ rẻ.

 

Bây giờ phòng nhỏ chất khá nhiều thùng.

 

“Tiểu Nhạc, đứng ngẩn ra đó làm gì, mau chọn đi, qua đợt này, lần sau muốn lén giữ lại thế này e là không dễ đâu.”

 

Bị đẩy một cái, Tiểu Nhạc cũng cầm túi to được phát bắt đầu nhét đồ.

 

Bột mì, mì sợi, dầu ăn, Lão Can Mã, muối, thịt xông khói, xúc xích, rau khô, nhét đầy một túi to, lại vác thêm hai bao gạo 20 cân lên vai, tay kia xách đồ còn ôm thêm một thùng nước khoáng.

 

Mọi người đều hiểu ngầm, lặng lẽ thanh toán rồi giải tán ra về.

 

Mấy thứ này tốn của Tiểu Nhạc 540 tệ, đợi mọi người đi gần hết cô mới rời, tìm chỗ nhét đồ vào không gian trước, không thì mang theo mấy thứ này ra công viên quá lộ liễu.

 

Tìm chỗ lén ăn no, rồi lặng lẽ đeo ba lô về công viên, công viên hôm nay không còn náo nhiệt và nhàn nhã như hôm qua, mọi người đều thu mình trong lều, có vẻ như mưa sắp đến.

 

Hiếm lắm cô mới trằn trọc không ngủ được, chờ hơn hai năm, cuối cùng cũng chờ được rồi ư? Nếu thật sự chờ được thiên tai, thì cô có cần tính toán lại không?

 

Thành phố này người đông quá, không thích hợp sống trong thời loạn, vậy phải đi xa hơn về phía bắc, một là gần trung tâm đất nước, mấy yêu ma quỷ quái cũng ít hơn, hai là phía bắc đất rộng người thưa, có thể tìm chân núi tự xây nhà nhỏ sống.

 

Nghĩ vậy, vì sau này có thể tự xây nhà, cô cũng đã mua không ít vật liệu ở chợ vật liệu xây dựng.

 

Nghĩ mãi rồi cũng ngủ thiếp đi, chưa ngủ được bao lâu, đã nghe thấy bên ngoài ồn ào lên.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi