Chương 77: Lấy nước
Sờ vào thành hố nước, là xi măng, tuy khô ráo nhưng bề mặt lại hơi trơn và nứt nẻ.
Làm thế nào để lấy nước dưới đáy hố lên đây? Hố nước này khá cao, chắc không trèo xuống được, mà trèo xuống cũng khó lên.
Cũng không biết nước dưới đó thế nào, dùng đèn pin soi cũng chẳng thấy gì.
Mà sao anh Vương chưa tới nhỉ?
Cô đi theo hướng có ánh sáng, mới thấy anh Vương đang quỳ trên đất, không biết đang moi móc gì.
“Em tìm được nước rồi, anh đang đào gì thế?” Nguyễn Tiểu Nhạc nhặt lấy mấy cây dây leo bị vứt sang một bên, dây đã hơi khô, đầu cũng không có lá xanh, cô thực sự không nhận ra đó là gì.
“Vừa nãy anh nghe tiếng em gọi, định qua tìm em, nhưng bị mấy cây dây này thu hút. Chắc là khoai dại đấy.” Vương Dương Ân dùng tay bới đất hồi lâu, vẫn không thấy thứ mình muốn.
Đất này cứng thật, chắc phải tạm bỏ vậy.
“Thôi, không đào nữa, nếu cần thì hôm khác anh mang dụng cụ đến. Mình qua xem hố nước đi.” Vương Dương Ân xoa xoa hai tay với nhau, làm rơi đất trong lòng bàn tay và kẽ ngón tay, rồi đi theo Nguyễn Tiểu Nhạc về phía hố nước.
“Hố nước ở đây, bên trong có nước, nhưng khó là làm sao lấy nước dưới đáy lên. Trèo xuống không thực tế vì có thể không lên được.”
Chẳng lẽ phải học con quạ uống nước, thả đá vào hố để nước dâng lên? Mà hố to thế này thì phải thả bao nhiêu đá?
“Tìm mấy cành cây, buộc lại thành gậy dài, đầu dưới buộc cốc inox anh mang theo, giống như múc nước giếng, chắc có thể lấy nước lên.” Chỉ có điều tốc độ sẽ chậm, cốc của anh Vương không to.
Lúc nãy mang theo nghĩ là có thể dùng, quả nhiên dùng được.
“Được, em đi tìm.” Nguyễn Tiểu Nhạc sợ Vương Dương Ân đi tìm quanh đây thì sẽ phát hiện mấy cành cây đã biến mất, nên chủ động nhận việc này.
Cô kéo về hai cành cây to, có cành to, cành nhỏ, cành dài: “Em kéo hai cành về đây, anh muốn phần nào?”
“Anh bẻ cành nhánh đi, chỉ chừa thân chính. Em giúp anh kéo thêm hai cành nữa, hố này khá sâu, anh sợ nếu không đủ dài thì không với tới.” Vương Dương Ân dùng tay bẻ những cành to trước, chỗ nào không bẻ được thì đành lấy dao gấp trong túi ra, cắt một đường rồi bẻ tiếp.
Hai người cùng buộc ba cành chính, thử thả xuống hố. Khi thả xuống thì chạm được mặt nước, nhưng chưa chạm đáy.
“Anh buộc thêm một cành nữa, thà dài chứ không thiếu.” Nhưng dài thì hơi khó điều khiển.
Vương Dương Ân lấy một túi ni lông, buộc thêm một cành chính, lại thử thả.
Lần này chạm đáy rồi. Kéo cành lên xem mực nước, chỗ cành ướt khoảng 30 cm.
Mực nước không cao, nhưng diện tích đáy hố khá tốt, vậy lượng nước này không ít.
Vương Dương Ân phụ trách múc nước lên, Nguyễn Tiểu Nhạc phụ trách xòe túi hứng nước vừa múc, rồi đổ vào bình chứa họ mang theo.
Lần lấy nước này khác với lần trước ở làng, không thể chỉ dùng túi ni lông đựng nước được, vì lát nữa leo lên xuống núi, túi lỡ bị vật gì đó cắp rách, nước chảy ra, thì chẳng phải công cốc sao?
Thà chịu khó thêm một chút, mang bình chứa đi, dù có đổ thì cũng lăn đi, nước trong bình không chảy ra.
Hì hục múc nước cả buổi, bình chứa mới được khoảng một nửa.
“Không được rồi, nước dưới đáy không múc lên nữa.” Vương Dương Ân thử thả cốc nghiêng sang bên cũng không được.
Nguyễn Tiểu Nhạc dùng đèn pin soi, đáy hố vẫn còn nhiều nước. Nước múc lên tuy đã rất đục, nhưng mang về lắng lại thì vẫn dùng được.
“Không được, dưới đó còn nhiều nước quá, không thể lãng phí. Không biết lần tới gặp nước là khi nào. Em ơi, anh trèo xuống múc, lát em dùng áo khoác của chúng ta buộc lại, kéo anh lên, anh sẽ mượn lực của em mà leo lên.”
Vương Dương Ân không nỡ bỏ nước trước mắt, dù không múc lên được cũng không muốn từ bỏ. Trời nóng thế này, nước rất quan trọng.
“Chất lượng áo chúng ta chắc không chịu nổi sức kéo của anh đâu. Anh leo lên thì lực kéo phải tìm vật gì đó để phân tán bớt.” Nguyễn Tiểu Nhạc không cho rằng áo có thể tốt đến mức kéo một người đàn ông trưởng thành từ cái hố sâu thế này lên.
Bộ não nhỏ bé cứ suy nghĩ mãi, rồi nhìn thấy cái gậy múc nước thô sơ trong tay Vương Dương Ân, cô chợt nghĩ ra cách!
“Hay chúng ta dùng túi mang theo và thân cây chính, làm một cái thang đơn giản để đạp. Khi anh leo lên, em sẽ dùng áo quấn thành dây kéo anh, như vậy áo sẽ đỡ lực một phần, không đến nỗi kéo anh không lên.” Nguyễn Tiểu Nhạc càng nghĩ càng thấy khả thi, lại chạy ra ngoài định kéo thêm mấy cành cây.
May là xung quanh còn nhiều cành cây to, ngoài hai cành cô đã kéo, vẫn còn nhiều và rất chắc.
Kéo thân cây chính về, Nguyễn Tiểu Nhạc thấy Vương Dương Ân đang bận rộn, cũng học anh bẻ bớt cành nhánh, chỗ nào không bẻ được thì nhờ anh xử lý.
Chọn khung chính cho thang xong, buộc lại, rồi chọn thêm vài cành ngắn hơn, kết hợp với hai thân cây dài đã buộc, dùng túi ni lông cột lại.
Từ khi ra ngoài, Nguyễn Tiểu Nhạc cho rằng thứ hữu ích nhất chính là mấy cái túi siêu thị này, hơi tiếc đã không trữ thêm nhiều.
Nhưng hai năm đó, khi làm việc ở siêu thị, lúc sắp xếp kho, cô lén tránh camera và người khác, thỉnh thoảng lại vác vài cuộn túi vào trong không gian.
Chẳng ai để ý mấy thứ này, cũng chẳng ai kiểm đếm, nên cô lấy rất yên tâm.
Ngày xưa ai cũng ghét túi ni lông, nhưng bây giờ với cô, nó là bảo bối.
Nguyễn Tiểu Nhạc ấn thử cái thang đã làm xong: “Cũng chắc đấy, để em xuống. So với anh, em nhẹ hơn, hơn nữa anh ở trên, lúc kéo em cũng có sức hơn.”
Chứ sức cô thì chắc không kéo được Vương Dương Ân lên!
Nhưng trước khi làm thang, cô không dám đề nghị, vì nước dù quan trọng cũng không bằng mạng cô.
“Cũng được, em xuống cẩn thận.” Vương Dương Ân biết dù mình đã gầy đi, cân nặng vẫn không thể coi thường.
Vương Dương Ân giữ thang tạm, Nguyễn Tiểu Nhạc từ từ trèo xuống. Thang hơi lắc lư, leo xuống mà tim cô đập thình thịch, lỡ mà rơi thì có gãy chân không?
