Chương 83: Vàng
Vương Dương Ân không thể chạy hết tất cả các căn nhà, chỉ chạy quanh hai căn trước sau căn nhà họ định nghỉ ngơi, xác nhận không có ai. Trời đã sáng hẳn, anh cũng không dám nán lại bên ngoài.
Đoàn Hoan Na phát hiện bình gas trong bếp, bèn dùng bếp gas đun nước nóng mang đến cho Nguyễn Tiểu Nhạc uống.
Vừa nằm xuống, Nguyễn Tiểu Nhạc đã bị cơn đau bụng dưới tấn công đến nỗi không nói nên lời, cô mượn tay Đoàn Hoan Na uống hết chỗ nước nóng, cố gắng ngủ để quên đi cơn đau bụng kinh.
Những người khác thấy vậy cũng nhẹ nhàng hơn trong lời nói và hành động.
“Có nước ở đây này!” Sau khi phát hiện bình gas và nấu nước nóng cho Nguyễn Tiểu Nhạc, Đoàn Hoan Na bắt đầu lục tung nhà bếp và tình cờ tìm thấy nước dưới một viên gạch trong bếp.
“Đây là bể chứa nước kiểu cũ ở nông thôn. Nhà này có thì chắc các nhà khác cũng có, xem ra nguồn nước của chúng ta có thể bổ sung rồi!”
Vương Dương Ân thấy vị trí nước hơi thấp cũng không thất vọng, anh nghĩ bể chứa nước kiểu cũ này không có nhiều nước, nhưng nếu mỗi nhà có chừng này thì cộng dồn mấy nhà lại cũng không ít.
Hai người gom tất cả đồ dùng được trong phòng lại với nhau, cũng được một đống nhỏ.
Ngoài bình gas và nước, còn có rất nhiều gia vị và ngũ cốc thô, gạo và bột mì đều chưa hỏng, trong tủ còn khá nhiều bánh quy và đồ ăn vặt được niêm phong.
“Chắc là mấy người này chưa kịp rời đi nên đồ đạc cũng không mang theo. Một nhà đã tìm được thế này, các nhà khác chắc cũng có, đến cái làng này đáng giá thật.”
Vương Dương Ân đã mong chờ đến tối để lục soát các nhà khác, xem có thể mang về bao nhiêu đồ. Lúc nãy anh chỉ tập trung xem có ai không, chứ chưa hề lục soát đồ.
“Tuyệt quá, có những thứ này, chúng ta có thể bổ sung một ít lương thực và nước, còn có cả gia vị, tối nay tôi phải ăn món đậm vị mới được.” Đoàn Hoan Na sốt sắng mở bếp gas chuẩn bị nấu mì, loại cho thêm dầu ớt Lão Can Mã!
Sau khi tỉnh dậy, Vương Dương Ân nóng lòng muốn đi lục soát các nhà khác, không biết tình hình Nguyễn Tiểu Nhạc có đỡ hơn không: “Cô ổn chứ? Mấy căn nhà này chắc chắn sẽ có không ít vật tư.”
Nếu có thể, anh vẫn hy vọng Nguyễn Tiểu Nhạc cùng đi, có thêm một phần vật tư là thêm một phần hy vọng sống sót.
“Tôi ổn.” Ngủ một đêm, Nguyễn Tiểu Nhạc đã đỡ hơn nhiều. Cô để ý thấy vật tư mà Vương Dương Ân họ tìm được, cô không mấy hứng thú với gia vị và đồ ăn vặt, thứ cô muốn là bình gas.
Trong không gian có, nhưng không nhiều, không còn cách nào khác, bình gas quá 10 tháng không đổi là cứ bị hỏi, tích trữ cũng chẳng được bao nhiêu, chủ yếu mua loại nhỏ gọn.
“Vậy chúng ta cùng đi lục soát, xong rồi nghỉ một ngày, tối mai rời đi.” Theo suy nghĩ của Vương Dương Ân, căn nhà này tuy không có người nhưng cũng không thể ở lâu, lục soát vật tư xong phải đi nhanh. Họ có thể tới đây trú, thì những người khác đi ngang qua cũng sẽ như vậy.
Lần này, Trần Luật cũng bắt đầu tham gia, trong lòng anh cũng hơi sốt ruột, ai mà chẳng thích vật tư.
Sau khi quyết định xong, họ để hành lý vào tủ trong một căn phòng, rồi mới xuất phát đi lục soát đồ mình cần trong các căn nhà trong làng.
Nguyễn Tiểu Nhạc chọn một căn nhà khá xa, vừa mở cửa bước vào suýt bị dọa bởi một xác khô nằm trên sàn phòng khách!
Thời tiết nóng thế này mà phơi thành xác khô rồi sao?
Gạt bỏ nỗi sợ hãi trong lòng, cô bắt đầu tìm bếp, sau khi tìm thấy bình gas thì thành thạo tháo nó ra. Động tác này cô đã tập luyện vài lần ở nhà để tránh đến lúc cần dùng lại không biết lắp và tháo.
Tháo bình gas xong, cũng phải thu luôn bếp gas. Bếp gas ở nông thôn không phải loại cố định trên mặt bàn bếp, mà là loại mua riêng.
Hay là thu luôn bếp từ nữa!
Không biết người khác có vào lục soát tiếp không, nhưng Nguyễn Tiểu Nhạc sau khi thu hết những thứ mình muốn mà không thể mang đi, cô dùng chổi quơ qua loa vài cái, rọi đèn pin vào, nếu không nhìn kỹ thì cũng khó phát hiện chỗ đó từng có đồ.
Đồ trong bếp cũng na ná như vậy, nước trong bể nước kiểu cũ không nhiều, cô hút nước vào không gian trước, rồi từ không gian đổ nước ra cho vào thùng chứa.
Khai thác lỗi giúp cô tăng tốc, cớ sao không làm.
Trong tủ quần áo ở phòng cũng có khá nhiều quần áo, cô không lấy đồ mùa hè, mà lấy những bộ mùa đông dày dặn.
Bây giờ không thể nói đó là quần áo của người khác, những bộ này có thể giữ ấm cho cô trong thời tiết lạnh giá mới là quan trọng nhất, hoặc sau này có thể lấy ra trao đổi vật tư với người khác.
Ở góc cầu thang lên tầng ba từ tầng hai còn có một gác xép nhỏ, mở ra thấy bên trong đều là đồ được đựng trong túi ni lông, sờ thử thì là chăn, nhất định phải lấy!
Sau khi lấy chăn, còn có một vài cái thúng tre lớn và mấy cái thùng nhựa, chắc là dùng trong việc đồng áng, nhưng sao lại cất ở đây.
Còn có mấy cái nồi sắt và nồi hấp kích cỡ khác nhau, cô đều thu hết, sau này cũng dùng được.
Cô thu dọn đồ trên gác xép, ở góc cuối cùng có một ô gỗ nhỏ rất khó thấy, còn có ổ khóa.
Cô lấy rìu ra, chém một nhát, chỗ có ổ khóa của ô gỗ đã bị cô chém nát tan.
Mở ra, suýt làm lóa mắt cô!
Là vàng, đầy một ô, đây là gia sản gì vậy, không lẽ là giả?
Một ô vàng cứ để tùy tiện trong góc gác xép, chỉ khóa bằng một cái khóa nhỏ thôi sao?
Nguyễn Tiểu Nhạc cũng không phân biệt được có phải vàng thật hay không, cứ thu vào trước đã!
Nếu ở thế giới bình thường, cô có thể tích trữ thêm biết bao nhiêu nữa.
Không biết thứ này đến thủ đô có đổi được đồ tốt không, chẳng phải người ta nói thời chiến vàng sẽ tăng giá sao, nhưng bây giờ cũng chưa hẳn là chiến tranh.
Thu lại những suy nghĩ viển vông, chuẩn bị ra khỏi nhà để sang nhà sau, cô chợt nhớ, thông thường ở nông thôn thế này, họ sẽ có lương thực dự trữ, nhưng lúc nãy lục soát lại không thấy.
Cẩn thận tìm quanh bên ngoài một vòng, quả nhiên phát hiện một cái hầm.
Mở ra, có một luồng gió mát thổi ra, làm Nguyễn Tiểu Nhạc nổi hết da gà!
Hầm lạnh thế này, khó trách thủ đô lại xây căn cứ dưới lòng đất.
Chậm rãi bước xuống, cô thấy trên sàn hầm rải rác rất nhiều thóc chưa xay vỏ.
Đây là phát hiện thần thánh gì vậy? Thứ này dễ bảo quản, lại có thể làm hạt giống, là thứ tốt.
Lúc cô mua gạo ở vùng sản xuất, sau này còn tiếc vì không mua một ít thóc chưa xay vỏ.
Cô rọi đèn pin, thấy nhiều bao tải đựng đồ, sờ thử, những bao phẳng phiu chắc là thóc giống như trên sàn, còn mấy bao nhấp nhô, đại khái là khoai lang.
Chưa kịp vui mừng hết, cô nghe thấy một tiếng “vút” vọng tới từ trên không, bản năng cô cúi xuống né đòn tấn công này!
Là cái gì thế?
