Chương 100: Lên đường ra biển
Thói quen sinh hoạt lâu nay của con người là ngủ đêm làm ngày. Sau khi khôi phục đi lại ban ngày, vẻ mệt mỏi trên mặt mọi người giảm hẳn, ai nấy đều tinh thần phấn chấn.
Khổng Nam và Miêu Kỳ Kỳ cũng quay lại nhịp sinh hoạt ngủ đêm làm ngày, nhưng vẫn ru rú ở nhà không ra ngoài.
Sáng hôm ấy, Khổng Nam và Miêu Kỳ Kỳ đang tập thể dục ở nhà như thường lệ, không ngờ một người đã biệt tích lâu ngày lại xuất hiện.
“Chú Long, lâu quá không gặp. Dạo này thế nào ạ?” Miêu Kỳ Kỳ mở cửa chính, dẫn Long Phương vào căn phòng nhỏ ở tầng một.
Phòng khách bị hai cô biến thành nhà để xe, không tiện tiếp khách. Căn phòng nhỏ còn tạm ổn, mỗi khi Lâm Á Thịnh và mọi người đến đều ngồi ở đây nói chuyện nghỉ ngơi.
Long Phương ngồi xuống ghế đẩu, nói: “Dạo này cũng tạm ổn. Tôi đến đây là có một mối làm ăn, muốn hỏi hai cô có làm không.”
Khổng Nam rót cho ông ta một cốc nước, hỏi: “Việc gì ạ?”
“Việc dưới biển.” Long Phương uống một ngụm nước, chậm rãi nói: “Trời bớt nóng rồi, tôi và Lưu Nhị thiếu có đến thành phố H một chuyến, lấy về một ít hải sản và muối biển, kiếm được món lời nhỏ.”
Miêu Kỳ Kỳ nghe vậy liền xen vào: “Mấy hôm trước anh Thịnh nói chợ đêm có một lô hải sản, là của các chú làm à?”
Long Phương gật đầu: “Ừ, bọn tôi làm đấy. Trời mát hơn một chút, hải sản dễ bảo quản, nên chúng tôi lấy về một ít. Tiếc là không đủ xe, không thì số hải sản mang về ít nhất cũng gấp đôi.”
“Chú Long, lần này chú qua đây, là muốn mượn xe ạ?” Khổng Nam dò hỏi.
“Không phải.” Long Phương cười nhẹ: “Liều một chút, có muốn đi cùng tôi đến thành phố H không?”
Khổng Nam nghe vậy hơi do dự, Long Phương nói tiếp: “An toàn trên đường các cô cứ yên tâm, đường này tôi đi mấy lần rồi, bình thường không có vấn đề gì.”
“Lần này là hành động cá nhân tôi dẫn đầu, không liên quan đến Lưu Nhị thiếu, các cô không cần lo gặp phải người phức tạp.”
Miêu Kỳ Kỳ có chút xiêu lòng, cô nhìn Khổng Nam nhỏ giọng: “Hải sản, một xe hải sản đó.”
Khổng Nam bất lực trợn mắt, cô nhìn Long Phương hỏi: “Chú Long, nếu tụi cháu tham gia, chia phần thế nào?”
Long Phương xoa mũi, ho một tiếng: “Ờ, cái đó… Tiểu Nam à, cháu cũng biết đường này là tôi và mấy anh em dưới trướng chạy mấy lần mới mở ra, nên chia phần…”
“Chú Long, tổng không thể để tụi cháu chạy không công chứ!” Miêu Kỳ Kỳ bất mãn nhìn Long Phương.
“Không không, tôi không có ý đó.” Long Phương vội nói: “Phần chia của đội thì không thể chia cho các cô được, không thì tôi không phục được chúng nó. Nhưng đồ trong xe các cô chở, các cô có thể lấy một nửa.”
Khổng Nam thản nhiên nói: “Hai phần ba.”
“Trời ơi, cái này… người khác biết sẽ không phục đâu.” Long Phương mặt đầy khó xử.
Khổng Nam không để ý: “Không phục thì chú bảo họ đến tìm cháu, cháu sẽ làm họ phục.”
Long Phương khuyên nhủ: “Tiểu Nam, tôi biết cháu rất giỏi, nhưng mấy anh em dưới trướng tôi phần lớn đều có võ, cháu…”
“Không sao, chú Long, cứ quyết vậy đi. Bao giờ xuất phát, cháu chuẩn bị trước.”
Thấy Khổng Nam kiên quyết, Long Phương không khuyên nữa, ông ta nói: “Hai ngày nữa xuất phát, khoảng tám giờ sáng tập trung ở cổng Phù Dung Bán Sơn.”
Khổng Nam gật đầu: “Được, chú yên tâm, tụi cháu nhất định đến đúng giờ.”
Mấy người bàn thêm chi tiết ra ngoài, khoảng nửa tiếng sau Long Phương mới rời đi.
Miêu Kỳ Kỳ biết sắp được ra biển thì vô cùng phấn khích. Long Phương vừa đi, cô đã sốt sắng đi kiểm tra xe tải nhỏ, chuẩn bị dụng cụ ra ngoài.
Bị nhốt trong nhà lâu như vậy, cô đã bí bách lắm rồi, ngày nào cũng mong có việc để làm cho qua ngày.
“Nam Nam, trong không gian của cậu có lưới đánh cá cỡ nào? Tụi mình kiếm cái lưới to nhất, đợi ra biển thì đi đánh cá!”
Khổng Nam không nhịn được cười: “Cậu ngốc à, tụi mình chưa bao giờ đánh cá, cậu biết đánh cá thế nào không? Biết chỗ nào có cá không?”
“Hơn nữa, ra biển đánh cá cần có thuyền chuyên dụng, tụi mình chẳng có gì, chỉ có mỗi cái lưới, thì đánh cá kiểu gì?”
Một tràng của Khổng Nam dập tắt không ít nhiệt tình ra biển của Miêu Kỳ Kỳ. Cô xụ mặt, chán nản nói: “Nghĩa là không thể tự do ăn hải sản đúng không?”
Khổng Nam lắc đầu: “Cũng không hẳn, biết đâu tụi mình có thể thuê thuyền ra biển đánh cá. Đợi đến nơi xem tình hình rồi tính sau.”
Miêu Kỳ Kỳ nghe vậy, không biết nghĩ gì, mắt sáng lấp lánh nhìn Khổng Nam: “Nam Nam, hay tụi mình kiếm một con thuyền lớn đi! Lỡ sau này băng tan, nước biển dâng, tràn vào đất liền, tụi mình có thể lái thuyền chạy thoát.”
Khổng Nam liếc cô: “Cậu muốn chạy thoát, hay muốn lái thuyền ra biển câu cá nướng hải sản?”
Miêu Kỳ Kỳ không nói gì, đáp lại cô một nụ cười ngượng ngùng mà không mất lịch sự.
“Nhưng cậu nói cũng có lý, nhưng thuyền lớn không dễ kiếm đâu.”
Khổng Nam trước đây cũng từng nghĩ đến chuyện kiếm một con thuyền lớn, nhưng trước tận thế cô không đủ tiền. Sau tận thế, nước lũ hoành hành, thuyền bè kiểu đó chắc chắn bị chính phủ hoặc người khác thu giữ đầu tiên, đâu đến lượt cô nhặt đồ sẵn.
Thời gian thấm thoắt, Khổng Nam dặn Lâm Á Thịnh trông nhà giúp, rồi cùng Miêu Kỳ Kỳ lái xe ra ngoài.
Hôm nay nhiệt độ chỉ 35°C, mát hơn nhiều so với cái nóng hơn 50 độ trước đây, nhưng với đàn ông thân nhiệt cao thì vẫn hơi nóng.
Khổng Nam và Miêu Kỳ Kỳ đến cổng Phù Dung Bán Sơn, liền thấy một đám đàn ông cởi trần đứng quạt gió ở một bên.
Một người nửa người xăm hình hổ thấy Khổng Nam và Miêu Kỳ Kỳ, cười cợt: “Ôi, hai cô bé này sao dừng ở đây? Chẳng lẽ đi cùng tụi này đến thành phố H? Gầy thế kia, đừng để gió thổi bay mất.”
Long Phương nghe vậy quát: “Hổ Đầu! Sáng nay chưa ăn cơm hả? Nói nhiều thế!”
Người tên Hổ Đầu có vẻ bất phục, hừ một tiếng, Long Phương mặc kệ. Hai phút sau, Long Phương điểm danh, thấy đủ người, liền kêu mọi người lên xe đi.
Long Phương có ý muốn xếp xe của Khổng Nam vào giữa cho an toàn, nhưng Khổng Nam nhất quyết đi cuối cùng.
Theo Khổng Nam, đi cuối đoàn an toàn hơn ở giữa.
Xe chạy ra khỏi thành phố S, đi ngang qua một nhà kho. Người trong kho nghe tiếng xe chạy ra, chỉ vào chiếc xe tải cũ kỹ cuối đoàn nói: “Đại ca, cái xe tải đó, hai năm trước từng làm nổ lốp xe tải của tụi mình!”
“Đại ca, có đuổi theo tính sổ không?”
Người bên cạnh tát một cái vào đầu hắn: “Mày muốn tao đuổi theo cho người ta đánh hả? Không thấy người ta có bao nhiêu xe à? Tụi mình chỉ có mỗi cái xe tải cũ, đuổi theo làm gì? Ăn đòn hả? Đồ ngu!”
