Chương 35: Sắc như lưỡi dao, đừng để mù quáng mà chuốc họa vào thân
Khổng Nam thu thuyền xong, từ trên lầu đi xuống, thấy Miêu Kỳ Kỳ đang tán gẫu với một anh chàng đẹp trai trước cửa nhà, trong lòng chuông báo động vang lên.
“Miêu Kỳ Kỳ, cậu đang làm gì đấy?”
Miêu Kỳ Kỳ nghe thấy giọng Khổng Nam, kéo Trương Hạo lại giới thiệu: “Khổng Nam, đây là con trai của dì Tạ đối diện, Trương Hạo.”
Trương Hạo nở nụ cười với Khổng Nam, Khổng Nam liếc qua, nhìn Miêu Kỳ Kỳ nói: “Mau thu dọn đồ về nhà.”
Miêu Kỳ Kỳ bĩu môi, ngoan ngoãn dọn đồ. Trương Hạo ở bên cạnh lên tiếng: “Để tôi giúp các cô!”
Khổng Nam không cần suy nghĩ đã từ chối: “Không cần đâu, nam nữ thụ thụ bất thân, không có việc gì thì anh về nhà đi!”
Sau khi chuyển đồ vào nhà, Khổng Nam lập tức đóng sầm cửa lại.
“Miêu Kỳ Kỳ, tôi đã nói với cậu là đừng tiếp xúc với đàn ông mà?”
Miêu Kỳ Kỳ thở dài: “Tôi biết mà, sắc như lưỡi dao, đừng để mù quáng mà chuốc họa vào thân. Đàn ông mà tin được, lợn cái cũng biết leo cây…”
Khổng Nam lấy ra một cốc trà gừng đường đỏ đưa cho cô ấy: “Thế sao cậu còn nói chuyện vui vẻ với anh ta như vậy?”
“Tôi đó là để dò la tình hình.” Miêu Kỳ Kỳ uống xong trà gừng nói: “Tôi moi được một ít tin tức từ Trương Hạo. Chính phủ trước đó đã tung tin, nói rằng toàn cầu đều bị mưa bao phủ.”
“Có người lợi dụng tin này, tung tin đồn về ngày tận thế, thành lập một tổ chức tên là Thủy Quái Bang. Ông trùm của Thủy Quái Bang tên là Long Vương Kình, hắn dẫn đàn em đi cướp bóc giết người khắp nơi.”
“Long Vương Kình?” Khổng Nam cau mày: “Hình như là tên của một loài động vật đã tuyệt chủng?”
Miêu Kỳ Kỳ gật đầu: “Bọn chúng lấy tên động vật dưới nước để đặt cho mình. Ai mà lại nói tên thật khi làm chuyện xấu chứ!”
Miêu Kỳ Kỳ tiếp tục: “Khu nhà của Trương Hạo trước khi sập đã bị Thủy Quái Bang cướp. Nhà anh ấy ở tầng thấp, phải trèo ra ngoài cửa sổ nhảy xuống nước, đợi Thủy Quái Bang đi rồi mới dám về nhà.”
“Trương Hạo nói bây giờ chính phủ đang truy bắt Thủy Quái Bang, trong thời gian ngắn chúng không dám cướp bóc trong nội thành, mục tiêu của chúng có thể sẽ nhắm vào các khu dân cư ngoại ô như chúng ta.”
Khổng Nam nhướng mày: “Thế Trương Hạo có nói là, vì an toàn của cậu, đề nghị nhà anh ấy dọn qua ở cùng chúng ta không?”
Miêu Kỳ Kỳ giơ hai ngón tay cái lên: “Đoán chuẩn thật. Anh ta đúng là có nói thế, nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối.”
“Nhưng người ta nói cũng đúng, Thủy Quái Bang đó rất có thể sẽ nhắm vào khu chúng ta. Khổng Nam, kiếp trước cậu có nghe nói đến bang phái này không?”
Khổng Nam lắc đầu: “Không, kiếp trước chính phủ giấu hơn nửa năm mới thông báo cho dân chúng về trận mưa toàn cầu. Lúc đó nhiều nơi đã xảy ra chuyện cướp bóc giết người, có bang phái hay không cũng như nhau.”
Miêu Kỳ Kỳ cau mày suy nghĩ một lát rồi nói: “Khổng Nam, hay là chúng ta lắp một cánh cửa sắt ở cầu thang thoát hiểm đi?”
Khổng Nam không đồng ý: “Tầng 22 của chúng ta không đoàn kết, dù có lắp cửa sắt cũng vô ích. Một khi có người quên khóa, hoặc thông đồng với người ngoài, cánh cửa đó chỉ là trang trí.”
“Nhưng chúng ta có thể lắp thêm một cánh cửa cho nhà mình.” Khổng Nam lấy từ không gian ra một cánh cửa khung sắt: “Chiều nay chúng ta lắp cánh cửa này.”
Khổng Nam có đủ vũ khí lạnh và nóng trong tay, cô không sợ có người đến cướp, nhưng phiền phức nào tránh được thì vẫn nên tránh.
…
Buổi chiều, Khổng Nam và Miêu Kỳ Kỳ khiêng cánh cửa khung sắt ra hành lang, xách vài thùng vữa xi măng đã trộn để lắp cửa.
Tiếng gõ gạch men trên tường nhanh chóng làm kinh động hàng xóm. Lâm Á Thịnh thấy họ đang lắp cửa, liền xắn tay áo đến giúp.
“Các cô lấy cửa sắt ở đâu thế? Tôi cũng muốn kiếm một cái.”
Khổng Nam nghĩ Lâm Á Thịnh bây giờ coi như là đồng minh của họ, bèn nói: “Tôi mua trước đây, trong nhà còn một cái nữa vốn định lắp ở ban công. Hai mươi cái bánh quy nén bán cho anh, muốn không? Tặng kèm xi măng.”
“Đồng ý!” Lâm Á Thịnh sảng khoái đáp, sợ Khổng Nam đổi ý.
Bà lão Vương vừa mở cửa ra nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, lập tức lên tiếng: “Này, nhà tôi cũng cần.”
Khổng Nam không thèm để ý, tự làm việc của mình.
Bà lão Vương không vui: “Tôi đang nói chuyện với cô đấy! Tôi nói tôi cũng muốn mua cửa nhà cô!”
Miêu Kỳ Kỳ cười nói: “Xin lỗi, trong nhà chỉ có một cánh cửa, không có dư để bán.”
“Thế thì bán cho tôi.” Bà lão Vương liếc nhìn Lâm Á Thịnh: “Nhà tôi trên có già dưới có trẻ, còn hai đứa chúng nó chỉ có hai người trẻ, lắm cửa thế làm gì.”
Bà lão Vương thấy Khổng Nam và Miêu Kỳ Kỳ đều không để ý đến mình, bèn bước lên nắm lấy cánh tay Miêu Kỳ Kỳ: “Này, tôi đang nói với cô đấy! Sao không biết tôn trọng người già gì cả!”
Khổng Nam thấy vậy, dùng bàn tay đầy bùn đất của mình nắm chặt lấy cổ bà lão Vương: “Bỏ ra!”
Giọng nói và ánh mắt lạnh lẽo làm bà lão Vương giật mình: “Cô muốn làm gì? Giết người là phạm pháp đấy! Phải ngồi tù!”
Khổng Nam bị giọng the thé của bà ta làm nhức đầu, cô vô thức siết chặt tay nắm cổ bà lão Vương, tiếng của bà lão đột ngột tắt ngấm, chỉ còn phát ra được những âm thanh yếu ớt.
“Buông… cứu… cứu mạng! Buông…” Bà lão Vương không ngừng đập vào tay Khổng Nam, mắt mở to như sắp lên cơn đột quỵ.
Miêu Kỳ Kỳ thấy mặt bà lão Vương đỏ bừng, vỗ vai Khổng Nam: “Nam Nam, buông đi! Bây giờ mà gây án mạng thì sẽ gặp rắc rối đấy.”
Khổng Nam hừ lạnh một tiếng, buông cổ bà lão Vương, nhẹ nhàng thốt ra một chữ: “Cút!”
Bà lão Vương lùi lại vài bước, ngã ngồi xuống đất, một lúc sau, mùi khai nồng nặc bốc lên.
Khổng Nam khinh bỉ liếc nhìn, ngồi xuống tiếp tục lắp cửa.
Trương Hạo vốn định đến giúp để gây thiện cảm, thấy cảnh này liền lặng lẽ rút về nhà họ Tạ, tiện tay đóng cửa luôn.
Lâm Á Thịnh nhịn cười, lén giơ ngón tay cái với Khổng Nam.
Cuối cùng bà lão Vương tự bò về nhà. Con trai và chồng bà ta đều là loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, thấy Khổng Nam như muốn giết người, đâu dám lại gần.
Hành lang trở lại yên tĩnh. Khổng Nam lắp xong cửa nhà mình, lại giúp Lâm Á Thịnh lắp cửa.
Bận rộn cả buổi chiều, hai cánh cửa mới lắp xong.
Về đến nhà, Khổng Nam và Miêu Kỳ Kỳ không nghỉ ngơi, họ vào căn phòng trồng đầy rau để bắt đầu hái rau.
Giá trong nhà trồng toàn cải thìa, loại rau này trong môi trường ẩm ướt lớn rất nhanh. Khổng Nam định hôm nay hái hết rau, ngày mai khi đổi vật tư sẽ mang rau đi đổi luôn.
Miêu Kỳ Kỳ vừa hái rau vừa hỏi: “Khổng Nam, chúng ta có mang hết vật tư vớt được trong thời gian này đến điểm giao dịch không?”
Khổng Nam gật đầu: “Trộn thêm một ít vật tư chúng ta thu trước đây vào.”
Trong thời gian bão, cô và Miêu Kỳ Kỳ đã thu mua của mấy tiệm thuốc, trong đó nhiều loại thuốc cô và Miêu Kỳ Kỳ không dùng đến, có thể trộn vào để giao cho điểm giao dịch.
Còn một số đồ bảo hộ, như khẩu trang, cồn, viên khử trùng, cũng có thể lấy một ít tặng cho điểm giao dịch.
