Chương 56: Oan gia ngõ hẹp
Bước vào phòng tiệc, khá nhiều người chủ động chào hỏi Đường Thi Kỳ. Hạ Thời Ca đứng bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, toàn là hỏi thăm Đường Thi Kỳ về ngành nông nghiệp trong nhà của vị hôn phu cô ấy, Chu Nhiên.
Người giàu quả nhiên nhạy bén, nắm bắt cơ hội kiếm tiền nhanh hơn người thường. Có vẻ những công tử tiểu thư này đều muốn dò hỏi để kiếm chút lợi từ ngành này.
Hạ Thời Ca vừa nghe vừa quan sát phòng tiệc.
Bây giờ giá điện đắt cắt cổ, người bình thường chỉ khi nào nóng không chịu nổi mới dám bật điều hòa một lúc, tối đến chẳng dám bật đèn. Nhiều người còn tắt cả modem và đầu thu TV để tiết kiệm từng chút điện năng chờ.
Nhiều người nghèo thậm chí không đóng nổi tiền điện, đành phải trốn nợ, bị lưới điện giới hạn ở mức đầu tiên. Hết hạn mức, có người bị nóng đến ngất xỉu vì say nắng.
Còn phòng tiệc này thì bật điều hòa trung tâm, đèn chùm lấp lánh tỏa ánh sáng rực rỡ, bàn tiệc được bày trí tinh tế với những lọ hoa xinh đẹp cắm đầy hoa tươi.
Hạ Thời Ca lấy một ly rượu trái cây từ khay, lặng lẽ băng qua phòng tiệc, đứng bên cửa nhìn ra vườn sau biệt thự.
Thời tiết nóng thế này, mặt đất chẳng còn cọng cây nào, nhưng sân sau nhà Thẩm Trạch Hoài lại trồng đủ loại hoa cỏ, dưới ánh trăng và ánh đèn đẹp như một bức tranh sơn dầu rực rỡ. Hạ Thời Ca ngẩn người nhìn khu vườn, chỉ cảm thấy nơi đây và thế giới bên ngoài là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Đang lúc Hạ Thời Ca thất thần, một chàng trai trông chừng mười tám, mười chín tuổi bước đến bắt chuyện: “Chị đi một mình à? Có thể làm quen với em không?”
Hạ Thời Ca quay đầu nhìn người tới, chỉ thấy anh ta có khuôn mặt baby trẻ trung đẹp trai, đôi mắt màu hổ phách với hàng mi dày, hơi giống người lai.
Thấy Hạ Thời Ca nhìn mình, chàng trai mặt baby chớp mắt, nở nụ cười thân thiện với cô.
Hạ Thời Ca bỗng siết chặt ly rượu trong tay, cô biết người này!
Kiếp trước, khi Hạ Thời Ca vừa về nhà họ Lục, Hứa Nghi Lan cũng từng dẫn cô tham dự vài bữa tiệc. Trong các bữa tiệc đó, Hạ Thời Ca không ít lần bị bạn bè của Lục Tư Viễn và Lục Tư Tuyết bắt nạt trêu chọc.
Chàng trai trước mặt chính là bạn của Lục Tư Viễn, tên Hạ Vũ, chị gái anh ta là Hạ Tình cũng là bạn của Lục Tư Tuyết.
Kiếp trước, lần đầu Hạ Vũ gặp Hạ Thời Ca, đã lừa cô ra sân sau, đẩy cô xuống hồ bơi, khiến cô bị cảm lạnh, sốt mấy ngày liền.
Sau đó, nhờ lời khai giả của Lục Tư Viễn và Lục Tư Tuyết, Hứa Nghi Lan và Lục Bác đều nghĩ Hạ Thời Ca tự té xuống nước, dù cô có giải thích thế nào cũng vô ích.
Lần đầu thành công, Hạ Vũ lại trong một buổi tụ tập bí mật bỏ thuốc vào ly rượu của Hạ Thời Ca, còn gọi mấy người đàn ông lạ mặt kéo cô vào phòng chuẩn bị quay video. Hạ Thời Ca phải nhảy từ tầng ba xuống mới thoát được.
Sau đó, Hạ Thời Ca báo cảnh sát, nhưng chuyện này đã bị nhà họ Lục và nhà họ Hạ che đậy.
Nhớ lại chuyện kiếp trước, lửa giận bốc lên trong lòng Hạ Thời Ca. Cô lạnh lùng nhìn Hạ Vũ, đáp: “Không thể.”
Hạ Vũ nghe vậy sững sờ, anh ta không ngờ Hạ Thời Ca từ chối thẳng thừng như vậy, dù sao cũng hiếm có phụ nữ nào từ chối lời làm quen của anh ta.
Nhưng anh ta cũng không nổi giận, vẫn cười nói: “Nhưng chị đẹp quá, em muốn kết bạn với chị.” Hạ Vũ với khuôn mặt baby cười trong sáng vô hại, vẻ mặt đầy ngây thơ.
Nhìn nụ cười của anh ta, Hạ Thời Ca bỗng dưng rùng mình một trận. Kiếp trước, trước khi đẩy cô xuống hồ bơi, anh ta cũng cười như vậy.
“Nhưng cậu xấu lắm, chúng ta không làm bạn được.” Hạ Thời Ca nói xong liền sải bước rời đi, ra vườn sau biệt thự. Cô sợ nếu ở lại thêm, cô sẽ không nhịn được mà hất ly rượu trái cây vào mặt Hạ Vũ.
Hạ Vũ sững người, nụ cười trên mặt dần biến mất, đôi mắt màu hổ phách thoáng hiện vẻ tàn nhẫn.
“Cậu làm sao thế?” Lục Tư Viễn bước tới, thấy Hạ Vũ đứng một mình, khó hiểu hỏi.
Lục Tư Viễn và Hạ Vũ không phải trong giới của Thẩm Trạch Hoài. Buổi tiệc này vốn không mời họ. Nhưng bạn của Thẩm Trạch Hoài quen anh trai Hạ Vũ là Hạ Lôi, nên mời Hạ Lôi. Hạ Lôi không rảnh, nhưng Lục Tư Viễn và Hạ Vũ ở nhà chán quá, nên chạy đến hóng.
Khóe miệng Hạ Vũ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, lặng lẽ nhìn bóng lưng Hạ Thời Ca, tay xoay nhẹ ly rượu, đáp: “Không có gì, gặp phải con đũy không biết điều thôi.”
Hạ Vũ vốn thấy Hạ Thời Ca ăn mặc bình thường, lại xinh đẹp, tưởng cô ta tìm cơ hội đến bữa tiệc để bám đại gia, nên mới lại gần tán tỉnh. Ai ngờ cô ta dám không nể mặt anh ta.
Nếu không phải nể mặt Thẩm Trạch Hoài, không thể gây chuyện ở đây, anh ta nhất định sẽ gọi người dạy cho con đũy không biết điều này một bài học ngay tại chỗ!
Lục Tư Viễn cũng theo ánh mắt Hạ Vũ nhìn ra sân sau, không ngờ lại thấy một người không ngờ tới—
Hạ Thời Ca!
Lục Tư Viễn sững lại, phản ứng xong chỉ thấy một trận lửa giận xông lên đỉnh đầu. Không suy nghĩ nhiều, anh ta sải bước đi thẳng tới, chất vấn Hạ Thời Ca:
“Sao lại là cô!? Sao cô lại ở đây!?”
Hạ Thời Ca nghe vậy nhíu chặt mày. Giọng này cô quá quen, cô thậm chí chẳng muốn quay đầu lại.
Gặp liền hai người xui xẻo, tâm trạng cô càng tệ hơn. Biết thế này, cô đã không đến.
Lục Tư Viễn nhíu mày nhìn Hạ Thời Ca, anh ta không hiểu sao cô ta lại xuất hiện ở đây!
Lục Tư Viễn thăm dò hỏi: “Hạ Thời Ca, cô ngoài miệng nói không muốn về nhà họ Lục, nhưng ở ngoài lại dựa vào thân phận con gái nhà họ Lục để lừa gạt người khác, có phải không?!”
Hạ Thời Ca quay người nhìn anh ta, cười lạnh đáp: “Thân phận con gái nhà họ Lục là cái thân phận xui xẻo gì, các người cũng có mặt mũi mà dùng cái danh xưng đó để ăn vạ tôi. Nhà họ Lục các người thích bám dính vậy sao? Nhà họ Lục sắp phá sản rồi, đừng để tôi bị lây cái xui xẻo của các người!”
Ánh mắt khinh bỉ của Hạ Thời Ca làm Lục Tư Viễn đau nhói. Anh ta nghiến răng: “Thế sao cô lại xuất hiện ở đây? Loại tiệc này có phải chỗ cho một con nhà quê như cô đến không?!”
“Hay là…” Lục Tư Viễn nheo mắt nhìn kỹ Hạ Thời Ca, ngắm gương mặt xinh đẹp của cô, khinh miệt lên tiếng: “Hay là… bây giờ cô sống sung sướng nhờ câu trai rồi? Là kim chủ đưa cô vào đây?”
Lục Tư Viễn tự cho là đã phát hiện ra sự thật, vừa giận vừa mắng: “Hạ Thời Ca, không ngờ bây giờ cô lại sa đọa thế này. Thà bán thân còn hơn về nhà họ Lục? Cô đúng là một trò cười!”
Lục Tư Viễn cũng không muốn Hạ Thời Ca về nhà họ Lục, nhưng anh ta biết hồi trước Hứa Nghi Lan đã chạy đến trường của Hạ Thời Ca để tìm cô, cuối cùng cũng không hỏi được địa chỉ hiện tại của cô.
Còn Lục Tư Tuyết vì Hạ Thời Ca không chịu tham dự đám cưới của cô ta mà buồn bã, từng lén khóc với anh ta.
Nỗi buồn của Hứa Nghi Lan và Lục Tư Tuyết, Lục Tư Viễn đều ghi nhớ trong lòng. Anh ta định từ từ tính sổ với Hạ Thời Ca, đang lo không tìm được cô, không ngờ lại gặp cô ở đây.
Hạ Thời Ca cười lạnh một tiếng, đáp trả: “Lục thiếu gia hiểu rõ thế, chẳng lẽ vì cả nhà cậu đều bán, nên cậu thấy ai cũng như bán?”
Hạ Thời Ca bắt chước vẻ mặt khinh bỉ của Lục Tư Viễn, lại chép miệng hai tiếng: “Lục thiếu gia, đó là sai của cậu rồi. Không thể vì người nhà cậu đều làm nghề này, mà nghĩ cả thiên hạ đều như vậy được. Cậu thích suy bụng ta ra bụng người thế à?”
Lục Tư Viễn nghe vậy đại nộ, anh ta không thể tin được gào lên với Hạ Thời Ca: “Sao cô có thể nói thế?! Cô có biết mẹ đã chạy bao nhiêu nơi để tìm cô không? Cô có biết vì cô không chịu tham dự đám cưới của chị Tư Tuyết, chị ấy đã buồn thế nào không?”
Hạ Thời Ca trong lòng hiểu rất rõ, Lục Tư Tuyết bắt cô tham dự đám cưới, chẳng qua là để khoe tình yêu với Tống Vũ Hàn; còn Hứa Nghi Lan bắt cô về nhà, cũng chỉ vì không cam tâm.
Hạ Thời Ca cười mỉa mai với Lục Tư Viễn: “Tôi hiểu rồi, người nhà cậu cũng hèn như cậu, đều thích bám dính tôi.”
Lục Tư Viễn nghe vậy tức điên, giơ tay định túm tóc Hạ Thời Ca—
Hạ Thời Ca đã từ lâu mò được bình xịt điện trong túi váy, chuẩn bị cho Lục Tư Viễn một bài học điện.
Không ngờ cô chưa kịp ra tay, bỗng có hai người chạy tới chắn trước mặt Lục Tư Viễn.
“Lục thiếu gia, sao thế, sao lại làm khó một cô gái ở đây?”
“Phải đấy, Lục thiếu gia có chuyện gì từ từ nói. Anh là đàn ông, sao lại muốn động tay động chân với con gái?”
Hai người ăn mặc sang trọng, khí chất bất phàm, đều là dáng vẻ công tử quý tộc.
Hạ Thời Ca thấy vậy thầm thở dài trong lòng, hai người này thực sự ảnh hưởng đến việc cô ra tay. Kinh nghiệm kiếp trước cho Hạ Thời Ca biết Lục Tư Viễn không phải người có thể nói lý lẽ. Anh ta có logic riêng, có thể tự cho là chính nghĩa mà làm điều ác với người vô tội. Đối mặt với người như vậy, chỉ có thể đánh cho anh ta phục.
Lục Tư Viễn nhìn gương mặt lạnh lùng pha chút mỉa mai của Hạ Thời Ca, lửa giận xông thẳng lên đỉnh đầu. Anh ta nói với hai người đàn ông trước mặt: “Con nhỏ này là con riêng của nhà họ Lục. Ở đây nó bất kính với bố mẹ tôi, đương nhiên tôi có thể dạy dỗ nó. Đây là chuyện nhà chúng tôi, liên quan gì đến các người!?”
