Chương 71: Dây leo sa mạc có độc
Mấy hôm nay, Hạ Thời Ca âm thầm quan sát mấy cây dây leo sa mạc mới nhú lên từ mặt đất. Hiện tại trong khu chung cư chỉ mới lác đác vài cây. Vì mọi người đều đi sớm về tối, tránh ra ngoài lúc nắng gắt nên chẳng mấy ai để ý đến mấy cây dây leo này.
Hôm nay Đường Thi Kỳ đến nhà Hạ Thời Ca chơi, hai người đang nói chuyện thì thấy Đường Thi Kỳ cứ chốc chốc lại cau mày nhìn tay phải mình.
Hạ Thời Ca nhìn theo ánh mắt cô ấy, thấy tay phải Đường Thi Kỳ hơi sưng, da cũng hơi tím tái.
Có kinh nghiệm kiếp trước, Hạ Thời Ca cho rằng tay Đường Thi Kỳ như bị gai dây leo sa mạc đâm. Cô lo lắng hỏi: “Thi Kỳ, tay cậu sao thế? Lúc vào cửa có phải cậu đã chạm vào cây lạ nào không?”
Đường Thi Kỳ thấy tay phải nóng rát, vừa đau vừa tê, hơi khó co duỗi.
Cô ấy cau mày nghĩ một lát rồi đáp: “Trước khi ra ngoài tớ có sắp xếp lại mấy chậu sen đá trong phòng. Hình như trong chậu của một cây sen đá có thêm một cây dây leo tớ chưa thấy bao giờ. Tớ tưởng hạt cỏ dại rơi vào nên tiện tay nhổ nó đi.”
Lúc đó Đường Thi Kỳ chẳng thấy gì, nhưng từ nãy tay bắt đầu tê. Cô ấy tưởng là ảo giác, nhưng giờ tay càng lúc càng sưng, cảm giác tê đau càng rõ rệt.
Nghe Đường Thi Kỳ nói xong, Hạ Thời Ca thầm kêu hỏng bét. Cô đứng dậy nói với Đường Thi Kỳ: “Loại dây leo này có độc, toàn thân nó phủ đầy gai nhỏ. Chắc cậu bị gai đâm rồi, chúng ta phải đến bệnh viện ngay.”
Rồi Hạ Thời Ca khựng lại, hơi khó xử nói tiếp: “Nhưng bệnh viện công giờ thường đã quá tải…”
Mấy tháng nắng nóng, thiết bị y tế và thuốc men thiếu thốn, bệnh viện chật cứng người. Nhiều bệnh viện tê liệt, không còn khả năng tiếp nhận bệnh nhân.
“Không sao, có thể đến một bệnh viện tư tớ biết.” Đường Thi Kỳ vừa nói vừa mở chỉ đường trên điện thoại.
Đường Thi Kỳ vốn ngại làm phiền Hạ Thời Ca, định để vệ sĩ đưa đi, nhưng một mặt Hạ Thời Ca không yên tâm về Đường Thi Kỳ, mặt khác cô muốn xác nhận xem bệnh viện có thuốc đặc trị không.
Hạ Thời Ca lái xe theo chỉ đường đến một bệnh viện tư.
Cổng bệnh viện tư có một đám bảo vệ, kiểm tra thông tin nghiêm ngặt từng người ra vào mới cho qua, tránh kẻ gian xông vào.
Bác sĩ vội vàng chạy tới, vừa nhìn tay Đường Thi Kỳ đã biết nguyên nhân: “Cô cũng chạm phải loại dây leo mới mọc gần đây à? Dây leo đó có gai, hễ động vào là gai đâm vào da. Gai này sẽ ở lại trong da, gây tê liệt và sưng cục bộ, cần tiêm một loại thuốc đặc trị mới bào chế gọi là thuốc tan gai.”
Gần đây dây leo mọc khắp nơi trên thế giới, nhiều người tò mò không biết sao trời nóng thế mà cây vẫn sống được, bèn sờ thử, không để ý đến những cái gai gần như trong suốt trên thân, thế là bị đâm.
Loại gai này một khi vào cơ thể thì không ra được, giống như sợi thủy tinh ở lại trong da, cần tiêm thuốc đặc trị để làm tan gai.
Bác sĩ xử lý vết thương cho Đường Thi Kỳ, Hạ Thời Ca cầm đơn định đi lấy thuốc giúp cô ấy.
Đang lúc cô bước đến quầy thuốc thì phía sau bỗng có người gọi cô lại.
“Thời Ca?”
Hạ Thời Ca quay đầu lại, thấy Hứa Nghi Lan và Lục Tư Tuyết.
Hứa Nghi Lan thấy cô thì hơi ngạc nhiên, hỏi: “Thời Ca, sao con lại ở đây? Con nhận được tin đến thăm bố con à?”
Lục Bác vì chuyện tập đoàn Lục Thị mà ngày đêm lo lắng. Mắt thấy đã đến tháng Mười mà vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Lục Bác nóng vội quá, đổ bệnh luôn, đưa vào viện kiểm tra phát hiện bị tắc mạch máu não.
Hạ Thời Ca mặt không cảm xúc nói: “Tôi không có bố. Tôi do mẹ tôi một mình nuôi lớn. Phu nhân Lục xin hãy tự trọng.”
Hứa Nghi Lan nghe xong mặt trắng bệch, trợn mắt nhìn Hạ Thời Ca không tin nổi: “Con, con gọi ta là gì? Ta là mẹ ruột của con đấy!”
Lục Tư Tuyết liếc mắt một cái, giả vờ buồn bã nhẹ giọng nói: “Thời Ca, em không biết đâu, mấy hôm nay bố ốm, nằm liệt giường. Dù sao em cũng là con gái của bố, biết bố ốm chắc em cũng buồn lắm. Bao năm nay em chưa từng ở bên phụng dưỡng bố, hay là mấy hôm nay em về nhà chăm bố nhé.”
Gần đây nhà họ Lục eo hẹp tiền bạc, Lục Bác cắn răng cắt giảm nhân viên trong biệt thự, chỉ giữ lại một người giúp việc nấu ăn dọn dẹp, một tài xế và vài vệ sĩ.
Hứa Nghi Lan phải tự tay chăm Lục Bác, bà vốn quen sống sung sướng nên thấy rất mệt, bèn gọi Lục Tư Tuyết về.
Lục Tư Tuyết cũng chẳng muốn về. Ở nhà Tống Ngữ Hàn tuy hơi ngượng ngập một chút, nhưng Tống Ngữ Hàn chưa từng bạc đãi cô ta về mặt sinh hoạt, ăn mặc ở đều có người hầu hạ.
Giờ Lục Tư Tuyết về nhà họ Lục, phải tự tay chăm Lục Bác, cô ta cũng thấy mệt. Nếu Hạ Thời Ca về, cô ta sẽ kiếm cớ rời đi.
Hứa Nghi Lan nghe vậy cũng cau mày nói: “Thời Ca, nếu khoảng thời gian này con chịu khó chăm sóc bố con, ta sẽ cân nhắc tha thứ cho mấy chuyện hoang đường con gây ra hôm trước.”
Hạ Thời Ca suýt bật cười trước mặt dày của hai người này. Cô còn nhớ mấy tháng trước, khi cô từ chối tham dự đám cưới của Lục Tư Tuyết và từ chối về nhà họ Lục, Hứa Nghi Lan đã tố cáo cô vô ơn, rồi bảo cô đừng bao giờ quay lại nhà họ Lục nữa.
Hạ Thời Ca lập tức lôi điện thoại ra, tìm tin nhắn Hứa Nghi Lan gửi cho mình, đọc to lên: “Hạ Thời Ca, ta không ngờ con lại là đứa trẻ vô ơn như vậy. Con bị mẹ nuôi dạy hư mất rồi, con chẳng bằng một góc Tuyết Nhi. Đã vậy thì con đừng bao giờ quay lại nhà họ Lục nữa, ta chỉ coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này…”
Hứa Nghi Lan mặt biến sắc, bà nhận ra đó là tin nhắn bà đã gửi cho Hạ Thời Ca lúc tức giận.
Nhưng giờ bị Hạ Thời Ca đọc trước mặt mọi người, bà bỗng thấy vô cùng xấu hổ, vừa giận vừa nhục, nóng vội đưa tay ra định giật điện thoại của Hạ Thời Ca.
Hạ Thời Ca vừa né vừa đọc tiếp: “Đáng lẽ con có cơ hội làm tiểu thư nhà họ Lục, nhưng giờ thì cả đời này đừng hòng quay lại nhà họ Lục nữa, cũng đừng mong chúng ta nhận con làm con gái…”
Hứa Nghi Lan mặt đỏ bừng, không biết là vì giận hay vì thẹn. Bà quay đầu gọi vệ sĩ, bảo chúng khống chế Hạ Thời Ca.
Hạ Thời Ca thấy thế, định móc bình xịt điện ra, nhưng trước mặt bỗng xuất hiện mấy nhân viên bảo vệ bệnh viện. Họ xếp thành một hàng, chặn hai vệ sĩ của Hứa Nghi Lan lại.
Một giọng nam từ phía sau vọng tới: “Thưa hai vị, xin đừng gây chuyện trong bệnh viện.”
Hạ Thời Ca quay đầu nhìn, thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng, trông rất trẻ. Cô thấy anh ta hơi quen, nhưng nhất thời không nhớ ra.
Hứa Nghi Lan thấy anh ta, hơi mất tự nhiên vuốt lại tóc mai, nói: “Xin lỗi, bác sĩ Ngô, đây là chuyện gia đình chúng tôi. Đứa trẻ nhà tôi không hiểu chuyện, bố ốm không hỏi han, tôi dạy bảo nó một chút.”
“Ai là con nhà bà? Tôi thấy bà Lục nên lên khoa thần kinh khám đi.” Hạ Thời Ca lắc lắc điện thoại.
Hứa Nghi Lan nghe vậy, tức đến nỗi ôm ngực không nói nên lời.
Lục Tư Tuyết vốn im lặng bỗng lên tiếng: “Thời Ca, sao em có thể nói chuyện với mẹ như vậy? Em không sợ làm mẹ buồn sao?”
Hạ Thời Ca lạnh lùng nhìn cô ta, thản nhiên nói: “Lục Tư Tuyết, chẳng lẽ chị thấy chăm Lục Bác phiền phức nên muốn đổ việc cho tôi đấy à?”
Lục Tư Tuyết bị nói trúng tim đen, mặt đỏ mặt trắng, mắt ngấn lệ, cãi lại: “Thời Ca, sao em có thể nghĩ về chị như vậy? Chị là con gái của bố mẹ, được ở bên phụng dưỡng bố, sao chị có thể thấy phiền được?”
Hứa Nghi Lan cũng cau mày, bất mãn nói: “Con tưởng Tuyết Nhi là loại trẻ con bất hiếu như con à? Tuyết Nhi là đứa hiểu chuyện nhất, mấy hôm nay nó luôn ở bên ta chăm bố con. Thời Ca, con nhìn lại con xem, sao con lại thành ra thế này?”
Hạ Thời Ca liếc xéo bà: “Tôi vẫn luôn như vậy, chưa từng thay đổi. Phu nhân Lục đừng làm ra vẻ thân thiết với tôi được không? Giữa chốn đông người mà cố tình kéo quan hệ với tôi, bà không thấy mất mặt à?”
Hứa Nghi Lan nghe vậy định mắng Hạ Thời Ca, nhưng Lục Tư Tuyết thì thầm điều gì đó vào tai bà.
Hứa Nghi Lan nghe xong, lại nhìn quanh mấy nhân viên bảo vệ, tuy vẻ mặt không cam tâm nhưng vẫn quay người cùng Lục Tư Tuyết dẫn vệ sĩ rời đi.
“Cảm ơn mấy anh.” Hạ Thời Ca nói với mấy bác sĩ bảo vệ vừa chạy tới.
Ngô Úc, người nãy giờ đứng xem kịch, nghe vậy lắc đầu cười nói: “Lâu quá không gặp, Hạ tiểu thư không nhớ tôi à?”
Hạ Thời Ca cố nhớ lại, chợt nhận ra người trước mặt chính là một trong hai người hôm đó ở buổi tụ tập của Thẩm Trạch Hoài đã giúp cô chặn Lục Tư Viễn. Thẩm Trạch Hoài còn giới thiệu cho cô, nhưng cô quên mất tên rồi.
Hạ Thời Ca nhất thời hơi ngượng.
