Chương 7: Tích trữ hàng hóa – Kiểm tra số dư khả dụng
Sở An ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhập một dãy số điện thoại trên di động. Trong danh bạ của cô chỉ có thợ sửa ống nước, thợ thông cống và vài số máy không quan trọng, còn số của những người khác đều nằm trong đầu.
Một giây sau, giọng nữ máy móc vang lên báo số máy này đã ngừng hoạt động. Haiz, cô đã không nên nuôi hy vọng.
Cô gọi cho bố – Lão Sở, thực ra hai người không hề có quan hệ huyết thống.
Lão Sở tốt nghiệp trường Mỹ thuật Q, thân hình cao 1m8 cùng khuôn mặt đa sầu đa cảm, dễ dàng tạo dựng hình ảnh một họa sĩ nghèo khổ không bị thế tục vấy bẩn, dũng cảm theo đuổi nghệ thuật, nên rất được lòng các quý bà giàu có thuộc mọi lứa tuổi, những người thích làm việc thiện.
Tất nhiên đó là do Sở An tổng kết ra, còn Lão Sở tự cho mình là một tín đồ dâng hiến cho nghệ thuật, rằng phải trải nghiệm đủ thất tình lục dục của nhân gian mới có thể khơi nguồn cảm hứng, sáng tác ra những tác phẩm thật sự chấn động tâm hồn.
Sở An là món quà sinh nhật 25 tuổi mà một người tình nào đó của ông để lại trước khi bỏ đi phương xa.
Lão Sở lúc đó suýt thì tức đến phun máu. Xưa nay chỉ có ông đá người khác, làm gì có chuyện người khác đá ông, huống chi món quà này còn là “chiếc mũ xanh”.
Trong cơn giận, ông bồng Sở An bỏ lại trước cổng khu chung cư, nghĩ lại thấy không ổn nên đưa đến đồn công an, rồi lại được khuyên đưa đến trại trẻ mồ côi.
Thủ tục vào trại trẻ rất rườm rà, trước khi nhận trẻ phải điều tra rất nhiều thứ, ít nhất cũng phải một tháng. Sau khi nộp đơn, ông chỉ còn cách tạm thời đưa bé Sở An về nhà.
Trong một tháng đó, đủ mọi chuyện gà bay chó sủa, bi kịch nhân gian liên tiếp xảy ra, Lão Sở suýt trầm cảm đến mức nhảy lầu. May sao nhà bên cạnh có gia đình Lý Khánh chuyển đến.
Lý Đại Nương, mẹ của Lý Khánh, là người nhiệt tình, chu đáo, vừa giúp ông dỗ dành bé Sở An, vừa dạy ông cách làm một ông bố mới. Bé Sở An không hành hạ ông nữa, ông nhìn con bé cũng thấy thuận mắt hơn.
Một tháng sau, thủ tục vào trại trẻ đã hoàn tất, viện trưởng gọi điện bảo ông đưa con đến. Ông mừng đến nhảy cẫng lên, vội bồng Sở An lên xe, hát suốt cả đường. Thế mà đến cổng trại trẻ, ông đứng ngoài xe hút một đống đầu lọc, còn ngắt máy viện trưởng năm sáu lần. Đến khi viện trưởng tự mình ra đón, trước cổng đã không còn bóng dáng một chiếc xe nào.
Đến tận bây giờ cô vẫn không hiểu vì sao Lão Sở không giao cô vào trại, ngược lại còn nuôi cô khôn lớn. Mỗi lần hỏi, Lão Sở đều nói không nhớ, chắc lúc đó đầu óc có vấn đề. Lâu dần, cô cũng không hỏi nữa.
Lão Sở không phải một người cha đủ tư cách, ông ngay cả bản thân cũng chăm không xong, nói gì đến cô. Ấy vậy mà từ nhỏ đến lớn, tình thương cô nhận được không hề thiếu.
Lão Sở có thể vứt đứa con gái một tuổi cho bà hàng xóm Lý Đại Nương, cả tháng không về nhà. Cũng có thể cõng cô đang sốt, giữa lúc không bắt được xe, đội mưa chạy bộ năm cây số đến bệnh viện.
Lão Sở có thể thản nhiên sai khiến đứa con gái bảy tuổi nấu cơm, lau nhà, giặt quần áo. Cũng có thể khi trong túi chỉ còn 100 tệ, vẫn mua cho cô chiếc kẹp tóc nhỏ và con búp bê mà cô thích.
Ông sợ chết, sợ đau, nhưng không sợ chống lại đám lưu manh bắt nạt cô, cuối cùng bị đánh vỡ đầu chảy máu, may mà Lý Khánh cứu.
Ông vừa gào lên rằng hỏng cả mặt rồi, không còn người phụ nữ nào yêu ông nữa, lại vì không muốn cô tự trách, đổi giọng bảo vết sẹo càng hợp với hình tượng của ông.
Ông có thể vì một câu nói vô tình của “người tình” làm tổn thương cô mà đêm hôm đó dắt cô dọn ra khỏi biệt thự, cũng có thể đưa thẳng tấm thẻ có mấy trăm nghìn tệ cho cô tiêu thoải mái.
Ông không phải một người cha tốt, cũng không phải một người tình tốt. Ông sợ chết, nhát gan, lười biếng, háo sắc, tham tiền. Nhưng tất cả những quý bà giàu có từng vung tiền cho ông đều nói ông là người tốt, không hối hận vì đã từng bên ông.
Sở An không thích từ “người tốt”, nên chưa bao giờ động vào tiền trong thẻ, đây cũng là một lý do khiến cô không muốn bồi thường cho Hoàng Bân.
Từ nhỏ cô đã làm thuê ở mấy quán cơm trong khu lao động. Nếu Lão Sở muốn dẫn cô đi, cô đi. Không dẫn, cô an phận sống trong khu lao động. Cô dựa vào chính đôi tay mình kiếm tiền, dành dụm tiền học, tiền sinh hoạt, sau này còn phải kiếm thêm nhiều tiền hơn để phụng dưỡng Lão Sở.
Cô nghĩ tuổi già của Lão Sở sẽ khá thê thảm, mà chỉ có tiền mới thay đổi được cuộc sống của cả hai người.
Suy nghĩ quay trở lại, cô thật sự không biết Lão Sở đang làm việc ở đâu, không biết bao giờ ông về, chỉ biết vài tháng lại nhận được một khoản chuyển khoản, lúc thì vài nghìn, lúc thì vài chục nghìn tệ.
Trước đây đều là Lão Sở chủ động liên lạc với cô, khoảng một tháng một lần, mà số điện thoại mỗi lần đều khác nhau.
Mỗi lần hỏi đều bị ông đánh trống lảng, lâu dần cô cũng không hỏi nữa. Dù sao người lớn lên ở khu lao động đều có sức sống rất mãnh liệt.
Tất nhiên, quan trọng nhất là cô thật sự bất lực.
Người tiếp theo cần báo là Mâu Từ – con trai của người tình cuối cùng của Lão Sở, lớn hơn cô chín tuổi, là người anh duy nhất cô thừa nhận.
Mâu Từ tính tình dịu dàng. Khi nói chuyện với cô, anh luôn nghiêm túc nhìn vào mắt cô. Anh mua kem và quà sinh nhật cho cô, kèm cô học bài mặc dù cô không cần, động viên cô dũng cảm đối mặt với nạn bắt nạt học đường, và thường đến trường đón cô.
Khi Lão Sở dẫn cô đến nhà Mâu Từ, ông nói rằng cuối cùng mình đã tìm được tình yêu đích thực, còn đăng ký kết hôn – lần duy nhất trong đời – khiến cô tưởng rằng mình có thể ở trong căn nhà này cả đời.
Đáng tiếc, một năm sau, Lão Sở là người chịu không nổi trước, bỏ ra nước ngoài. Bề ngoài là đi giải khuây, thực chất là muốn lạnh nhạt với mẹ Mâu Từ, ép bà chủ động đề nghị ly hôn.
Mẹ Mâu Từ không có chỗ trút giận, bèn đuổi cô ra khỏi nhà.
Cô nhớ rất rõ, hôm đó là ngày 23 tháng Chạp, hai bên đường treo những chiếc đèn lồng đỏ rực tinh xảo. Màn hình lớn của trung tâm thương mại chiếu đủ loại quảng cáo chúc Tết. Những người bước ra từ trung tâm thương mại, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười hạnh phúc.
Lúc đó cô còn chưa biết người lớn đã bắt đầu lạnh nhạt với nhau, chỉ nghĩ Lão Sở đi công tác.
Cô tan học về nhà như thường lệ, mơ mộng đến cảnh Tết đến, cô và Lão Sở, Mâu Từ, mẹ Mâu Từ, cả nhà quây quần trên ghế sofa, ăn trái cây, tán gẫu chuyện nhà, xem Gala Tết.
Thế nhưng khi rẽ vào con đường nhỏ trước biệt thự, liếc mắt một cái cô đã thấy chiếc vali màu hồng phấn của mình lẻ loi đứng dưới bậc thềm.
Trong khoảnh khắc, toàn thân như bị sét đánh. Trong đầu vang lên rõ ràng một âm thanh: nhà tan rồi.
Cô không hiểu nổi, cũng không cam lòng. Cô cẩn thận bước lên bậc thềm, đặt ngón tay lên khóa vân tay. Tiếng điện tử máy móc đã hoàn toàn đập tan giấc mơ của cô – vân tay của cô đã bị xóa.
Đôi môi trắng bệnh mím chặt thành một đường thẳng. Cô cố ngẩng đầu lên để nước mắt chảy ngược vào trong. Khóc chẳng có ích gì, đó là điều cô đã biết từ khi bắt đầu biết nhớ.
Mở vali ra, cô cẩn thận xếp gọn quần áo mà nhà họ Mâu mua cho cô, để lại trước cửa. Trong vali còn có một phong bì, bên trong có 20 nghìn tệ, cô cũng để lại.
Cô không trách mẹ Mâu Từ, cũng không trách Lão Sở. Người lớn ai cũng có nỗi khổ riêng, điều cô có thể làm là cố gắng không gây thêm phiền phức cho họ.
Trong người chỉ còn 50 tệ, cô không dám bắt taxi.
Trong đêm 23 tháng Chạp năm đó, cô lê chiếc vali, đổi bốn chuyến xe, đi bộ hơn mười cây số, băng qua Thành C, lần nữa trở về căn nhà cũ trong khu lao động.
Sau đó, cô không gặp Lão Sở mấy lần. Nhưng cô vẫn luôn giữ liên lạc với Mâu Từ, và cô chưa bao giờ nói cho Mâu Từ biết rằng mình bị đuổi ra khỏi nhà.
Sở An bấm số điện thoại của Mâu Từ, máy không được kết nối, khả năng cao là anh ấy đang làm nhiệm vụ.
Mâu Từ học trường quân đội, sau khi tốt nghiệp đương nhiên ở lại trong quân đội. Không gọi được cho anh, thường là anh đang chấp hành nhiệm vụ.
Cô để lại lời nhắn cho Mâu Từ, giấu chuyện trọng sinh và không gian, chỉ nói gần đây cô mơ một giấc mơ rất chân thực, thiên tai xảy ra liên miên, anh và bố đều không còn nữa.
Cuối cùng, cô dặn anh đề phòng một người có nốt ruồi trên môi. Chuyện này không giải thích, hỏi thì chỉ bảo là thấy trong mơ.
Sau khi trọng sinh, những hình ảnh về lúc Lão Sở và Mâu Từ gặp nạn đã trở nên mơ hồ. Có lúc cô không phân biệt được những gì mình thấy là mơ hay chuyện thật từng xảy ra. Thứ cô nhớ được chỉ là người nổ súng, trên môi có một nốt ruồi không đều.
Nhưng dù hình ảnh lúc đó có mơ hồ đến đâu, nỗi đau bất lực khi phải đối mặt với việc mất đi người thân, cả đời này cô cũng không thể quên.
Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, cô viết thêm vài lá thư, gửi cho Cố Dã, Trác Na và Lý Khánh.
Việc cuối cùng là chuẩn bị vật tư cho ngày tận thế sắp đến.
Mở WeChat, số dư hiển thị 1442,55 tệ.
Tấm thẻ ngân hàng của Lão Sở dù có bỏng tay cũng phải dùng. Đăng nhập ngân hàng trực tuyến, số dư hiển thị 1.577.000 tệ.
Cô rất ít khi để ý đến tấm thẻ này, không ngờ số dư lại là một bất ngờ. Quỳ lạy cảm tạ tất cả các quý bà giàu có biết thưởng thức Lão Sở.
Số tiền này chỉ đủ dự trữ vật tư cơ bản và dụng cụ phòng hộ. Những đồ bảo hộ và thiết bị cao cấp hơn thì không mua nổi, ví dụ như xe chống chấn động, xuồng cao tốc và máy bay.
Vẫn phải nghĩ cách kiếm thêm chút tiền.
Lý Khánh từng làm giúp cô một tấm chứng minh thư giả. Sở Đại Điêu, nam, 32 tuổi, làm việc tại một đơn vị sự nghiệp nhà nước.
Dùng thân phận này đến ngân hàng hoặc các nền tảng cho vay trực tuyến hợp pháp sẽ bị lộ. Còn mấy công ty tín dụng đen hoạt động ngầm thì có thể thử, nhưng cần một người bảo lãnh.
Cô nhắn tin WeChat cho Lý Khánh, nhờ anh giúp làm cầu nối, cô sẽ đứng ra bảo lãnh, giúp “Đại Điêu” trên chứng minh thư vay tiền.
Chưa đầy hai phút, cánh cửa nhà Sở An suýt bị đập thủng.
Sở An lúng túng ra mở cửa. Trước cửa đứng một chàng trai đầu đinh, mắt phượng, toàn thân toát ra khí chất “đừng có chọc vào tao”.
“Anh Khánh, không cần gấp vậy đâu.”
Hôm nay Lý Khánh mặc một bộ đồ thể thao màu đen, miệng ngậm một cây kẹo mút, phồng một bên má, trông khá giống một nam sinh “bad boy” trong trường.
Nghĩ kỹ lại, anh ấy cũng chỉ mới 23 tuổi, đúng là tuổi đại học.
“Vào trong rồi nói.”
Sở An buông tay nắm cửa, quay người vào nhà.
Lý Khánh theo cô vào nhà, dừng lại bên chiếc tủ ngăn kéo cạnh cửa, rồi giơ chân chặn cánh cửa đang khép lại. Khi thấy cửa chỉ còn một khe nhỏ, anh hạ chân xuống nhưng không rút lại, chặn không cho cửa khép hẳn.
“Sao em không dạy kèm cho cháu Lý lão đại nữa?” Lý Khánh hỏi.
“Em xin nghỉ rồi, người hơi khó chịu.” Sở An tiện miệng bịa một câu.
Sau khi bị mẹ Mâu Từ đuổi ra, cô vẫn tiếp tục sống trong khu lao động. Nhờ có Lý Khánh bảo vệ, cũng chẳng ai gây sự với cô. Chỉ là kỳ thi cấp ba cô “lỡ” đỗ thủ khoa, bị người nhà họ Lý để mắt tới.
Cháu của Lý lão đại tên là Lý Quốc Tỷ, cái tên đặt như thể có ngai vàng để kế thừa, nhưng trí thông minh thì eo hẹp.
Nhà họ Lý có lẽ đã chán cảnh làm giang hồ, muốn đào tạo một người có học. Dù đứa cháu học hành ra sao, họ cũng quyết đưa nó vào trường tiểu học công lập tốt nhất Thành phố C.
Chuyển vào trường công lập phải trải qua kỳ thi, có tiền cũng chẳng ăn thua. Nhà họ Lý ở trong khu lao động là vua một cõi, nhưng ra ngoài thì chẳng là gì.
Lý lão đại “mời” Sở An dạy kèm cho cháu nội, Lý Khánh cũng không dám xen vào.
Sở An thì không vội cũng chẳng sợ. Cô phỏng đoán một bộ đề cho Lý Quốc Tỷ, bắt thằng bé học vẹt.
Đến lúc thi, 95% câu hỏi đều ra từ bộ đề đó. Lý Quốc Tỷ thuận lợi vào được trường công lập, đồng thời Sở An cũng bị ép trở thành gia sư của thằng bé.
Thứ Ba, thứ Năm và thứ Bảy hàng tuần, từ bảy đến chín giờ tối, miễn phí.
