Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Tận Thế: Không Gian Trong Tay, Tôi Chính Là Quy Tắc - Sở An > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

Chương 87: Lốc xoáy. Sự thật về cái chết của mẹ Cố Dã!

 

Cố Dao không tin Cố Dã có thể đột phá bảy người, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý: “Thằng điên, giống mẹ mày, đều là điên cả.”

 

Hắn ung dung ngồi xuống ghế sofa, tiếp tục khiêu khích: “Tao tìm người định giết mày, vô tình bị bả phát hiện. Chắc bả cũng không ngờ một đứa trẻ mười ba tuổi lại có thủ đoạn ác độc như vậy, bả cầu xin tao đừng làm hại mày, bả sẽ hoàn toàn rời khỏi Cố Thiên Minh.

 

Thực ra, bả có rời khỏi Cố Thiên Minh hay không cũng chẳng liên quan gì đến tao. Ừ, có thể mẹ tao sẽ vui hơn một chút, nhưng bả vui thì cũng chỉ bám lấy Cố Thiên Minh, chẳng thèm nhìn tao thêm một cái. Thứ tao muốn, là ánh mắt duy nhất của Cố Thiên Minh.”

 

Đột nhiên, nét mặt hắn trở nên méo mó, cười lạnh như một kẻ tâm thần.

 

“Hừ hừ… Cho dù mày có là thằng ngu, thì mày cũng là con trai của ổng, ổng sẽ còn nghĩ đến mày, nhớ đến mày. Cho nên mày phải chết.

 

Mày có biết mẹ mày đã làm gì khi biết ý định của tao không?

 

Bả định giết tao, nhưng không ngờ lại bị tao giết ngược lại. Lúc tao đẩy bả xuống lầu, Cố Thiên Minh vừa vặn bước vào, ổng thấy tất cả, nhưng ổng không báo cảnh sát, cũng không trách tao, mà cố gắng che đậy mọi chuyện.”

 

“Kẻ giết người – hung thủ.” Cố Dã bị đè dưới đất, bốn người dùng chân kẹp chặt tay chân hắn, hai người ấn lưng hắn, người cuối cùng dùng khuỷu tay đè đầu hắn.

 

Cố Dã trợn mắt muốn nứt, mười ngón tay cào xuống nền nhà kêu ken két, nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng.

 

“Đồ súc sinh, đồ súc sinh…”

 

Hắn không ngờ rằng mẹ hắn lại bị giết vì bảo vệ hắn.

 

“Hừ hừ… Tao vui quá, như vậy có nghĩa là tao quan trọng hơn tất cả đúng không?” Cố Dao nhún vai, “Thậm chí còn quan trọng hơn cả thằng em ngu ngốc của tao nữa. Yên tâm đi, sau này tao cũng sẽ giải quyết nó.

 

Thực ra tao cũng hiếm khi thấy ai ngu như mày, muốn tranh sủng trước mặt Cố Thiên Minh, lại còn luôn chống đối hắn. Đúng là ngu có di truyền. Mẹ mày ngu, mày cũng ngu.”

 

“Không được – ư ư” Có người bịt miệng hắn, không cho hắn phát ra tiếng, lại có kẻ nhân cơ hội tát hắn hai cái.

 

“Không trách được Cố Thiên Minh không cần mày và mẹ mày, nếu là tao, tao cũng không cần. Trên đời này không ai thèm một thằng ngu như mày đâu.”

 

Nước mắt Cố Dã hòa lẫn máu lem nhem đầy mặt, mỗi chữ của Cố Dao như một nhát dao đâm thẳng vào tim hắn.

 

Hắn khóc đến mức cơ thể co giật không kiểm soát, bản năng muốn lắc đầu, bịt tai, nhưng tay chân đều bị khống chế, đầu bị đè dưới đất, miệng bị bịt, buộc phải nghe những lời đó.

 

“Ây dà, khóc rồi kìa. Khóc cũng vô ích thôi, mẹ mày chết rồi, bả muốn giúp mày cũng không được. Bố mày chưa chết, nhưng hắn không muốn giúp mày.”

 

“Cố Dã, là tao thắng rồi. Sau này tao sẽ có được toàn bộ sự chú ý của Cố Thiên Minh, còn mày, chỉ trong chốc lát nữa thôi sẽ thành một đống xương trắng, không ai nhớ đến mày, không ai quan tâm đến mày.”

 

“Thật thảm hại, trên đời này không ai cần mày nữa.”

 

“Tôi cần.”

 

Theo một giọng nói trong trẻo kiên định, cánh cửa bị đập vỡ dữ dội, kẻ đập cửa mặt mũi đầy máu, ngã xuống đất hồi lâu không đứng dậy được, tiếp theo một bóng dáng nhỏ bé hiện ra trong tầm mắt mọi người.

 

Chỉ thấy sau lưng cô nằm la liệt bảy tám tên lính tuần tra, còn cô thì mặt mày bình thản, hai tay mỗi tay cầm một khẩu súng, ánh mắt sắc bén như diều hâu. “Các người không cần, tôi cần.”

 

Những kẻ đang đè Cố Dã định rút súng nhưng đã muộn, kẻ biết nhìn tình thế đã sớm né sang một bên, chỉ có hai thằng ngu mới cố rút súng.

 

“Đoàng – đoàng –”

 

Sở An hai phát bắn chết chúng, hơi rung tay, nhăn mặt.

 

Cô giờ không thể dùng tàn nhãn nữa, nên nếu không phải giết người thì cố gắng không giết. Huống chi trong phòng chỉ còn bảy tên, không cần súng thì dùng Liễu Diệp Tiêu cũng đủ.

 

Vừa nãy ở ngoài, cô đã nghe thấy lời của Cố Dao, trong lòng nổi lửa, tinh thần lực lại tăng lên một cấp độ, hiện tại không biết đến mức nào, nhưng giết mười mấy người chắc không thành vấn đề.

 

Cô bước đến bên Cố Dã, ngồi xuống khẽ cau mày. Thằng nhỏ thảm quá, mặt đầy máu, ánh mắt bi thương mờ mịt, cơ bắp co giật vô thức.

 

Cô không dám động vào Cố Dã, đặt khẩu súng tay trái xuống đất, dùng tay từ từ vuốt lưng hắn.

 

“Cố Dã, không sao rồi.”

 

“Cố Dã, tôi là Sở An, tôi đến đưa cậu về nhà đây.”

 

Cô dỗ như dỗ trẻ con, vừa vuốt lưng vừa lẩm bẩm tên hắn. Trước đây ở khu ổ chuột, cô từng thấy bà cụ làm vậy với những đứa trẻ bị hù dọa và khóc ngất.

 

Cố Dao thấy cô mất tập trung, liếc mắt ra hiệu cho đội trưởng Bốn.

 

Đội trưởng Bốn và tên bên cạnh cùng nhau đưa tay ra sau thắt lưng.

 

“Đoàng – đoàng –”

 

Cả hai trúng đạn giữa trán, ngã lăn ra chết.

 

Những kẻ khác giật bắn mình, người này có mắt thần sao? Cô chẳng hề ngẩng đầu, sao lại biết đội trưởng rút súng, mà còn bắn chuẩn thế.

 

Vài tên nhìn nhau, gạt bỏ ý đồ xấu, thậm chí còn muốn giơ tay lên.

 

“Đỡ cậu ta dậy, nằm thế dễ sinh bệnh.” Bên tai vang lên giọng Thẩm Tầm, lúc nãy đối phó với lính tuần tra ở ngoài, cô đã luôn kết nối với không gian.

 

Cô cần Thẩm Tầm có tầm nhìn 360 độ.

 

“Tôi sợ gây tổn thương thứ cấp.”

 

“Vậy cũng phải giữ đường thở thông suốt, hiện tại cậu ấy bị nhiễm kiềm hô hấp.”

 

“…”

 

“Khi khóc, nhiều người vì quá đau buồn dẫn đến thở nhanh và sâu, thải ra quá nhiều CO2, gây nhiễm kiềm hô hấp. Nhiễm kiềm hô hấp có thể khiến ion canxi trong máu ngoại vi giảm, dẫn đến hạ canxi máu.

 

Hạ canxi máu làm tăng tính hưng phấn của thần kinh cơ, gây co cơ, dẫn đến co giật như tay chân, giống kiểu khóc xong giật nảy từng cơn.”

 

Sở An chỉ biết dùng tay trái ôm vai hắn, cố gắng lật người hắn lại.

 

Đúng lúc này, vẫn có kẻ muốn chết.

 

Cố Dao từ từ đưa tay phải về phía góc ghế sofa, nhưng tay vịn che khuất nửa thân trên, cô chỉ có thể nổ súng vào cổ tay hắn.

 

“A——”

 

Tiếng hét của Cố Dao vọng ra, không lâu sau vang lên giọng của Triệu Diễm Tuyết:

 

“Nhi, con sao thế?”

 

Cố Dao thu lại vẻ mặt âm trầm, khôi phục vẻ hoảng hốt của một đứa trẻ mười ba tuổi: “Mẹ ơi, con bị người đến cứu Cố Dã bắn bị thương, bả có súng, chỉ có một mình.”

 

Triệu Diễm Tuyết mang theo tám người, vừa nghe có súng liền không dám vào, chỉ đành nép vào mép cửa và sau tường, dò dẫm tiến vào.

 

“Cô là ai?” Triệu Diễm Tuyết giận dữ hỏi.

 

Sở An không muốn trả lời, đơn phương từ chối giao tiếp.

 

“Trốn ra sau ghế quý phi, bây giờ cậu là mục tiêu quá rõ.” Thẩm Tầm nhắc nhở.

 

“Tôi lôi không nổi cậu ấy.”

 

“Tôi đã bện ít dây cỏ trong không gian, cậu thử xem có khống chế được không.”

 

Sở An sáng mắt, mượn sự che chắn của cặp sách ong nhỏ, lấy dây thừng ra, quấn quanh eo Cố Dã.

 

Thằng nhỏ ranh còn định rút súng, Sở An lại tặng hắn một phát vào tay trái.

 

“A, con đàn bà chết tiệt.” Cố Dao đau đớn lăn lộn dưới đất.

 

“Đừng làm hại con trai tôi.” Giọng Triệu Diễm Tuyết tức giận lại vọng vào.

 

Bà ta bên ngoài sắp phát điên, tại sao lại có người đột nhập vào tổ chức của Hào Thúc, tại sao lại làm hại con trai bà.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi