Chương 13: Giả vờ làm nũng ai chẳng biết
Cô lại bắt đầu lặp lại thói quen dắt chó đi dạo, chạy bộ mua đồ ăn sáng.
Tiện thể lượn siêu thị một vòng, xem có thứ gì trước đây còn sót lại không.
Hạ Tư Tư phát hiện Đại Hắc ăn khỏe kinh khủng, mà đặc biệt thích thịt.
Trước đây Thiếu úy Nhậm đã từng nói với Hạ Tư Tư, giống chó này nuôi tốn kém lắm, dù sao thì cả người toàn cơ bắp thế kia cần rất nhiều protein.
Bình thường, tốt nhất là luộc ít thịt cho nó.
Vậy nên sáng nào Hạ Tư Tư cũng cho nó ăn chó khô, kèm thêm thịt bò luộc, ức gà luộc các kiểu.
Nhưng nó ăn rất nhanh, cứ như ma đói đầu thai ấy.
Hạ Tư Tư cho ăn mấy ngày nay, phát hiện nó còn gầy đi mất.
Không còn cách nào đành gọi điện hỏi Thiếu úy Nhậm, ai ngờ… hóa ra là Hạ Tư Tư cho ăn ít quá.
Thế nên sáng nay dắt chó về, Hạ Tư Tư nhìn Đại Hắc đang úp cả cái đầu to vào nồi, ăn uống hùng hục, nghĩ thầm chắc phải mua thịt nhiều hơn dự tính rồi.
Huống chi đến tận thế, giai đoạn đầu chưa nghiên cứu ra cách ăn sinh vật biến dị, lại còn kiêng dè chúng, thịt sẽ trở thành vật tư khan hiếm, nhiều người vì một miếng thịt, vì một cây xúc xích, thậm chí có thể đánh nhau vỡ đầu!
Hôm nay giải quyết xong chuyện bên Lâm Nghị, ngày mai sắp xếp thợ sửa nhà, rồi dẫn Đại Hắc ra lò mổ ngoại ô xem sao.
Hạ Tư Tư nhớ, ngoại ô có mấy lò mổ lớn, bò, cừu, lợn đều có cả.
Nhiệm vụ hôm nay cũng nặng lắm.
Ban ngày, trước hết phải trông coi thợ thi công.
Cửa ra vào với cửa sổ còn dễ lắp, nhưng tường phải cải tạo, quét vật liệu chống mục, cả trong lẫn ngoài tường, kể cả mái nhà tầng thượng của Hạ Tư Tư, đều phải quét kỹ, mà Hạ Tư Tư còn định dùng thêm mấy loại vật liệu khác bọc kín cả tòa nhà.
Sáng nay Hạ Tư Tư đã lên báo với ban quản lý rồi, họ cũng không hỏi nhiều, chỉ bảo đừng ảnh hưởng đến mỹ quan chung là được.
Khoảng hơn mười giờ, Hạ Tư Tư nhận được điện thoại của Lâm Nghị, giọng hắn tức điên lên.
Nhưng Lâm Nghị vừa nói được mấy câu, Hạ Tư Tư lập tức điều chỉnh tâm trạng, giọng nghẹn ngào nói: “Lâm Nghị ca ca… em, hôm qua em gửi nhầm số phòng rồi. Vì quá căng thẳng nên em tắt máy, em sợ nhận được tin anh từ chối… Sau đó, em thấy anh mãi không đến, em tưởng anh không đồng ý, thế là em ngủ quên mất. Mãi sáng nay mới thấy tin nhắn của anh và Nhu Nhu gửi.”
Đầu dây bên kia, Lâm Nghị im lặng.
Hạ Tư Tư vốn là người mạnh mẽ, nhẫn nhịn, ít khi khóc.
Cảm giác sắp khóc lại cố nén ấy khiến Lâm Nghị có chút hoảng loạn.
Hắn vốn định mắng Hạ Tư Tư một trận, nhưng nhất thời lại không nói nên lời.
Hạ Tư Tư cười lạnh trong lòng, biết mình đã làm Lâm Nghị choáng váng, mới tiếp tục: “Mà em cũng thấy tin nhắn Nhu Nhu gửi cho em rồi, em cũng thấy ý định trước đây của em hơi thiếu suy nghĩ. Đã trời bắt em gửi nhầm số phòng, tức là trời không cho em quyết định vội vàng như vậy. Em nghĩ, hay là đợi sau khi đính hôn rồi tính tiếp.”
Lâm Nghị nghe đến đây thì hơi sốt ruột.
Nhưng mặc Lâm Nghị có nói thế nào, Hạ Tư Tư cứ bám chặt vào “Nhu Nhu khuyên em” và “đây là ý trời”, nhất quyết không chịu nhả, không nhắc lại chuyện hai người sẽ quan hệ nữa.
Cuối cùng, Lâm Nghị đành bất lực cúp máy.
Điện thoại vừa tắt, Hạ Tư Tư suýt thì không nhịn được cười!
Đại Hắc bên cạnh nghiêng đầu, nhìn Hạ Tư Tư đang co ro dưới đất, nhịn cười đến nỗi đau bụng, có vẻ hơi khó hiểu.
Mãi lâu sau Hạ Tư Tư mới lấy lại bình tĩnh.
Cô ngẩng đầu lên, thì đối diện với cái mặt chó to đùng của Đại Hắc.
“Đại Hắc à, mày không hiểu được niềm vui của tao lúc này đâu.”
Lâm Nghị sau khi nghe Hạ Tư Tư nói thế, tuy không thể trở mặt với Hách Nhu, nhưng chắc chắn sẽ để bụng với cô ta.
Còn Hách Nhu, để làm Lâm Nghị nguôi giận, tối nay nhất định sẽ hầu hạ hắn thật tốt.
Đến lúc đó, chính là thời cơ tốt để thực hiện kế hoạch.
Ngoài ra, chuyện khiến cặp đôi cặn bã này khó chịu, làm Hạ Tư Tư sướng vô cùng.
Bên này bình tĩnh lại rồi, vẫn phải tiếp tục bận rộn.
Đến chiều, Hạ Tư Tư đi chợ vật liệu xây dựng chọn một cái cửa chống trộm.
Cánh cửa này được thiết kế toàn bộ bằng thép, rất nặng, dụng cụ thông thường không thể phá hỏng. Hạ Tư Tư còn bảo chủ tiệm gia cố thêm ổ khóa, lúc đó mới hài lòng.
Thế là nhà Hạ Tư Tư có hai lớp cửa rồi.
Một lớp là cửa sắt lớn không gỉ, ở phía trong, lớp còn lại là cửa chống trộm không gỉ.
Nếu có người gõ cửa, có thể mở cửa trong, cách lớp cửa chống trộm nói chuyện với người bên ngoài.
Bận rộn cả ngày, cửa nẻo xem như xong, mai lại giám sát vật liệu chống mục.
Đến bảy giờ tối, Hạ Tư Tư thấy cũng gần đến giờ, bèn đến nhà họ Lâm đón bà Lâm.
Bà Lâm vốn định giữ Hạ Tư Tư ở lại ăn cơm, nhưng Hạ Tư Tư bảo gần đây cô biết một quán ngon, định đưa bà đi dạo, rồi mời bà cùng đi ăn luôn.
Vệ sĩ nhà họ Lâm với em gái Lâm Nghị là Lâm Hân Nhiên đòi đi cùng, Hạ Tư Tư cũng không ngăn.
Hạ Tư Tư thực sự biết một quán ngon, phong vị Quảng Đông, bếp trưởng được đặc biệt mời về, nghe nói là lão đầu bếp truyền nghề mấy đời rồi.
Bà Lâm vừa bước vào quán, nét mặt đã thoáng chút xúc động.
Khóe miệng Hạ Tư Tư khẽ nhếch lên.
Ông nội Hạ Tư Tư, hồi trẻ nấu ăn rất ngon, tài nhất là món Quảng Đông!
Nghe nói, hồi trẻ bà Lâm đã bị mê hoặc bởi tài nấu nướng của ông nội Hạ Tư Tư đấy.
Trang trí ở đây cũng mang phong cách hoài cổ, chủ đề những năm 50-60.
Nhìn vẻ mặt bà Lâm, Hạ Tư Tư biết bà đang nhớ đến ông nội mình.
Bữa ăn với bà Lâm khá vui vẻ.
Trong bữa, Hạ Tư Tư còn kể nhiều chuyện hài hước hồi ông nội già, chọc bà Lâm cười ha hả.
Lâm Hân Nhiên bên cạnh bĩu môi, có vẻ rất không thích Hạ Tư Tư.
Hạ Tư Tư đi vệ sinh, Lâm Hân Nhiên cũng đi theo: “Hạ Tư Tư, cô có ý gì? Sao tôi thấy hôm nay cô có chuyện gì muốn cầu xin bà tôi đúng không? Còn chơi bài tình cảm, kéo cả ông nội cô ra nữa!”
Lâm Hân Nhiên không ngu, nhưng Hạ Tư Tư chẳng muốn nói nhiều với cô ta, chỉ cười lại, làm cô ta tức đến giậm chân.
Đợi Lâm Hân Nhiên ra ngoài nghe điện thoại, bà Lâm gắp một viên há cảo trắng muốt bỏ vào miệng, đôi mắt sắc bén nhìn Hạ Tư Tư: “Tư Tư, có chuyện gì thì nói thẳng như ruột ngựa đi, bà già rồi cũng mệt, lát nữa về.”
Hạ Tư Tư nhìn bà Lâm, thở dài nói: “Bà Lâm ơi, cả đời này… bà có vui không ạ?”
Bà Lâm khựng lại, một lát sau mới đáp: “Bà con cháu đầy nhà, có gì mà không vui?”
“Nhưng nếu, ngày đó… bà với ông nội cháu ở bên nhau thì sao? Hoặc là… nếu ông Lâm không có người ngoài…”
Hạ Tư Tư không nói hết câu sau.
Chuyện ông Lâm ngoại tình với cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi, ai cũng biết.
Năm đó bà Lâm làm ăn quyết đoán, đưa thẳng con tiểu tam ra nước ngoài, nhưng cũng nghe nói con tiểu tam có thai, vẫn là mối họa ngầm.
Hai năm nay, nghe nói đứa bé đó đã lớn, cũng hơn hai mươi rồi, rất có thể sẽ về nước tranh gia sản.
