Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế - NGƯỜI KHÁC CHẠY NẠN, TÔI ĂN GÀ RÁN! > Chương 56

Chương 56

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 56: Không Gian Chó Máu Tự Lộ Mặt

 

Hạ Tư Tư lách mình vào không gian.

 

Vừa vào, cô đã cảm nhận được cả không gian khác hẳn trước.

 

Trước đây, khi vào không gian, cô chẳng thấy khác gì ở bên ngoài.

 

Nhưng bây giờ, vừa bước vào, cô đã cảm thấy vô cùng dễ chịu.

 

Cứ như chỉ cần đứng trong không gian thôi cũng được nuôi dưỡng.

 

Thứ đập vào mắt đầu tiên chính là con suối linh tuyền trước mặt.

 

Lúc này, dòng suối linh tuyền có màu xanh nhạt, không còn trong suốt nữa.

 

Đến gần nhìn, Hạ Tư Tư thấy có rất nhiều chấm sáng xanh lơ lửng trên mặt nước, có thể thấy năng lượng bên trong đã tăng gấp đôi!

 

Cô thử đưa tay hứng một vốc nước linh tuyền, đưa lên mũi ngửi, thấy một mùi thơm nhè nhẹ, còn thoang thoảng chút ngọt ngào.

 

Không kìm được, cô uống một ngụm.

 

Một ngụm linh tuyền xuống bụng, cô cảm thấy mọi mệt mỏi trước đó tan biến, tinh thần phục hồi đầy đủ.

 

Bước đến trước biệt thự, cô thấy nó có vẻ kiên cố hơn, nhưng số tầng không thay đổi nhiều.

 

Trước biệt thự, màn hình vẫn lơ lửng giữa không trung.

 

Hạ Tư Tư bước lên chạm vào.

 

Trên màn hình hiện dòng chữ màu: "Không Gian Linh Độ 5.0"!

 

Không gian quả nhiên đã nâng cấp.

 

Phía dưới, có thêm một dòng chữ nhỏ.

 

"Gợi ý: Cách thức nâng cấp không gian đã thay đổi. Từ chế độ khó chuyển sang chế độ dễ. Đại khái giống như… trước đây là thời kỳ trẻ sơ sinh, chỉ ăn được cháo và sữa mẹ, bây giờ lớn hơn tí rồi, có thể ăn ngũ cốc rồi. Có vui không?"

 

Nhìn thấy dòng chữ này, Hạ Tư Tư chẳng thấy vui tí nào!

 

Bởi vì, từ đầu khi ăn "sữa mẹ và cháo" đã chẳng thèm nói cho cô biết sữa mẹ và cháo là cái gì! Cũng là tự cô mày mò ra, hóa ra là mấy viên đá chứa năng lượng đặc biệt nào đó!

 

Bây giờ không gian nâng cấp rồi, cũng chẳng thèm nói cho cô biết "ngũ cốc" là cái gì!

 

Có ai troll người như vậy không?

 

Không gian chó má!

 

Tiếp theo, nông trại, trại chăn nuôi và Máy Xử Lý Rác Thải đều được nâng cấp.

 

Ngoài ra, còn có thêm một lựa chọn — Căn Cứ Di Động!

 

Hạ Tư Tư nhướng mày, vội vàng mở mục "Căn Cứ Di Động".

 

"Căn Cứ Di Động —

 

Cấp: 1

 

Chức năng: Nơi trú ẩn di động thời tận thế, có thể di chuyển ra ngoài không gian, cung cấp nơi trú ẩn cho chủ nhân và bạn bè.

 

Hạn chế: Tùy theo cấp độ, thời gian di chuyển ra ngoài khác nhau.

 

Ghi chú: Ở cấp độ này, căn cứ tạm thời không thể di chuyển và mang ra khỏi không gian. Bất ngờ chưa, bất ngờ không!"

 

Tâm trạng Hạ Tư Tư như đang chơi tàu lượn siêu tốc.

 

Lúc đầu: "Úi giời, thứ này ngầu vãi", sau đó: "Đậu má, không gian này đúng là chó má"!

 

Suýt thì cô muốn đấm một phát vào màn hình.

 

Nhưng rồi cũng nhịn được.

 

Dù sao, không gian có chó má thế nào cũng là không gian yêu quý của cô mà.

 

Nhìn quanh một lượt, cuối cùng cô xác nhận căn biệt thự hiện tại chính là "Căn Cứ Di Động".

 

Nghĩ đến đây, Hạ Tư Tư mừng thầm trong lòng — thứ này sau này chắc hữu dụng lắm đây.

 

Dù sao cô biết, khi tận thế đến, không ai có thể ở lâu một chỗ.

 

Mọi người đều đánh xong một trận lại đổi chỗ.

 

Vậy thì căn cứ di động này có thể trở thành nơi cô an cư.

 

Hơn nữa, thứ này do không gian sản xuất, sau này còn có thể nâng cấp, đẹp quá còn gì!

 

Sau khi nâng cấp, Máy Xử Lý Rác Thải mỗi ngày có thể bỏ vào hai thứ. Mà mấy cái thùng giấy hôm qua cô bỏ vào, nhờ không gian nâng cấp, lại nhả ra một khẩu súng lục!

 

Thứ đen thui nặng trịch này khiến tim Hạ Tư Tư đập nhanh hơn — đây đúng là thứ tốt để dọa người và phòng thân thời tận thế.

 

Sau tận thế, không ít người qua mấy kênh phi chính thức kiếm được súng ống, kiếp trước Hạ Tư Tư cũng từng dùng một thời gian.

 

Nhưng đó là súng tự chế, uy lực chẳng bao nhiêu.

 

Còn khẩu trên tay cô bây giờ là hàng thật.

 

Hạ Tư Tư liếc nhìn, bên trong có ba viên đạn, không nhiều, nhưng chỉ dùng trong mấy tình huống khẩn cấp, tạm thời là đủ.

 

Còn trong Nông Trại Số 1, khu vực trước đó bị phồng lên cuối cùng đã "mọc" ra thứ gì đó.

 

Hóa ra là một thùng củi đầy ắp.

 

Củi trông chẳng khác gì củi thường, nhưng Hạ Tư Tư biết nó không hề tầm thường.

 

Cô nghĩ, sắp tới đợt rét đậm, đến lúc đó có thể thử.

 

Còn trong Nông Trại Số 2, mấy hạt giống cô gieo đã mọc lên.

 

Rau bina cao nửa mét, cải thảo cao bằng người, ớt dài một gang, trên cây táo đã treo đầy quả to bằng miệng bát…

 

Hạ Tư Tư khó tin thu hoạch đám rau củ quả này trước.

 

Rồi lại gieo trồng thứ khác trong nông trại.

 

Nhưng thứ khiến cô bất ngờ nhất vẫn là sự nâng cấp của trại chăn nuôi!

 

Trại chăn nuôi giờ có thể tự động sản xuất thực phẩm.

 

Thỏ mập lên thì có thể bấm "Thịt thỏ hộp", lông lạc đà mọc dài thì có thể bấm "Cắt lông lạc đà"…

 

Chỉ là hiện tại mỗi loại động vật chỉ có một lựa chọn, nhưng Hạ Tư Tư vẫn rất hài lòng! Ít nhất không cần cô phải tự tay cắt lông lạc đà và giết thỏ.

 

Tiện lợi quá đi mất.

 

Bỗng nhiên cô có cảm giác, không gian này tuy chó má, nhưng cũng khá đáng tin cậy.

 

Đợi đến khi ra khỏi không gian, Hạ Tư Tư vì đã uống linh tuyền nên chẳng buồn ngủ chút nào.

 

Cô lại lấy nước linh tuyền mới, pha với mưa axit, quyết định cho hai cục cưng ở nhà và cả mình cùng ngâm mình một bữa.

 

Cơ Huy suốt một đêm không thấy Hạ Tư Tư, vốn đã muốn bám lấy cô, nhưng khi thấy cô lại pha nước tắm, nó phóng đi mất hút.

 

Thế nhưng khi nước tắm đã pha xong, Đại Hắc không biết tóm được Cơ Huy ở đâu, trực tiếp ngậm ném vào nước, rồi nó cũng nhảy vào.

 

Hạ Tư Tư xoa đầu to của nó: "Đại Hắc thông minh nhất, đã phát hiện ra nước này tốt rồi hả?"

 

Tuy mặt Đại Hắc vẫn cau có, nhưng cái đuôi ve vẩy đã cho thấy nó rất hài lòng với lời khen của Hạ Tư Tư.

 

Cơ Huy dưới nước như con gà ướt, nhưng không giãy giụa như lần trước nữa.

 

Một người hai thú cứ thế ngâm mình, cười đùa nghịch ngợm.

 

Chẳng mấy chốc đã qua một tiếng đồng hồ.

 

Ngày hôm đó, Hạ Tư Tư ngủ một giấc thật ngon, đợi đến tối, lại cùng Lâm Uyên và Đinh Lôi, ba người đến siêu thị vận chuyển vật tư mấy chuyến.

 

Không những vét sạch kho nhỏ trong siêu thị, mà còn lấy hết đồ mấy nhà hàng bên trong.

 

Trong đó, phần lớn vật tư vẫn vào không gian của Hạ Tư Tư. Nhưng những người khác cũng nhận được không ít.

 

Hơn nữa, Lâm Uyên còn lẻn xuống hầm gửi xe, dùng ống dẫn, túi kín và các dụng cụ khác để lấy được rất nhiều xăng dầu.

 

Hạ Tư Tư và Đinh Lôi cùng Đại Hắc chỉ phụ việc bên cạnh, nhưng cũng kiếm được kha khá.

 

Ít nhất thì xăng dầu cho xuồng máy sau này là đủ dùng.

 

Mấy ngày qua, Hạ Tư Tư thấy Đinh Lôi và Lâm Uyên có nhân phẩm tạm tin được.

 

Ít nhất không có chuyện sau lưng đâm dao hay tham ô vật tư.

 

Làm việc cũng có nguyên tắc, rõ ràng.

 

Khi mọi người đã lấy đủ vật tư, tìm chỗ chất đống trong căn nhà bên cạnh, cuối cùng quyết định tạm thời không ra ngoài nữa.

 

Dù sao, cứ vận chuyển đồ đạc liên tục cũng dễ gây chú ý với cư dân tầng dưới.

 

Tuy rằng, họ đều hành động vào nửa đêm, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, còn chia nhau đi trinh sát để tránh bị phát hiện.

 

Mấy ngày nay, cư dân trong tòa nhà quả thực đều nghĩ rằng chính phủ sắp đến cứu trợ, chẳng mấy ai muốn ra ngoài tìm vật tư, tối đến còn co rúc trong nhà, không ra ngoài.

 

Nhưng đi đêm lắm có ngày gặp ma, bây giờ vật tư tạm thời đủ rồi, không cần liều mạng nữa.

 

Hôm đó Hạ Tư Tư ngủ rất ngon, đến khi mặt trời lên, cô nghe thấy bên ngoài ồn ào huyên náo.

 

Dù cách mấy lớp cửa, vẫn nghe thấy tiếng la hét.

 

Lúc này, cửa nhà cô vang lên tiếng gõ.

 

Hạ Tư Tư vội khoác áo, dẫn Đại Hắc ra mở cửa.

 

Trước cửa là khuôn mặt nghiêm trọng của Lâm Uyên.

 

"Chính phủ phát vật tư rồi, ngay trên sân thượng tòa nhà chúng ta. Bây giờ, người ở tầng dưới đều tụ tập ở cầu thang tầng mình, yêu cầu chúng ta thả họ lên lấy vật tư."

 

Quả nhiên, Hạ Tư Tư nghe thấy từ hướng cầu thang vọng lên từng tràng la hét.

 

"Đồ khốn nạn tầng 66, muốn độc chiếm lương cứu tế của chính phủ hả!"

 

"Đồ ác nhân, bắt chúng nó đi tù!"

 

"Coi mạng người như cỏ rác!"

 

Xem cái mũ người ta đội cho họ kìa!

 

Hạ Tư Tư nhìn những gương mặt dữ tợn, như muốn xông vào giết vài người trong số họ.

 

Cô hơi nhíu mày: "Sáng sớm ra, đúng là náo nhiệt thật."

 

Hạ Tư Tư cười lạnh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích