Chương 24: Thu hoạch ô liu
Đội nhiệm vụ đi bộ khoảng bốn mươi phút thì thấy từng chùm ô liu xanh xen tím dần hiện ra trước mắt khi đoàn người tiến lên.
Ô liu là loại cây có năng suất rất cao, lại được căn cứ bảo vệ nên mỗi cây sai trĩu quả, quả nào quả nấy căng mọng hấp dẫn.
Mỗi cây ô liu to hai người ôm, cao độ bảy tám chục mét, nên nhiệm vụ hái lượm do người của Kho Vật Tư đảm nhận.
Họ mặc đồ leo cây chuyên dụng, leo lên thoăn thoắt để hái.
Còn những cư dân nhận nhiệm vụ thì ở dưới gốc trông coi, dùng lưới hứng những quả ô liu được thả xuống, sau đó mang đi kiểm tra.
Sau khi biến dị, cây ô liu phình to, kéo theo quả cũng lớn hơn.
Mỗi quả ô liu to cỡ nắm tay con gái, gần bằng quả trứng ngỗng thời trước tận thế.
Vì số lượng ô liu rất nhiều nên công đoạn kiểm tra tốn khá nhiều nhân lực.
Kho Vật Tư sẽ không kiểm tra lại lần hai. Để tránh nhầm lẫn, người ta lập trạm kiểm tra chuyên dụng ngay tại đây, không cho phép bỏ ô liu không ăn được vào túi ô liu ăn được.
Ô liu thu hoạch dưới mỗi gốc không được kiểm tra ngay mà phải chuyển đến trạm kiểm tra tạm thời, dưới sự giám sát của nhân viên.
Ô liu sau kiểm tra: loại có độc tố cao thì vứt thẳng xuống đất; độc tố trung bình bỏ vào lưới màu vàng; độc tố thấp bỏ vào lưới màu xanh.
Ô liu có độc tố trung bình tuy vẫn ăn được, nhưng dầu ép ra không thơm bằng loại độc tố thấp, dinh dưỡng cũng kém hơn.
Vì vậy Kho Vật Tư chuẩn bị hai màu lưới để phân loại.
Sau khi ô liu được vận về căn cứ, sẽ được làm sạch rồi ép lấy dầu.
Dầu ô liu độc tố thấp sau khi ép xong, lập tức bị căn cứ chia nhau, tuyệt đối không xuất hiện ngoài thị trường.
Dầu ô liu độc tố trung bình sẽ được bày bán tại siêu thị căn cứ khu ABCD, giá cả dựa vào sản lượng mà định.
Ví dụ năm ngoái ô liu được mùa lớn, dầu ô liu độc tố trung bình ở siêu thị căn cứ bán 180 tích phân một chai, mỗi chai 500 ml.
Còn năm kia, mùa đông đến sớm một tháng, thời tiết băng tuyết khiến sản lượng ô liu giảm một nửa.
Lúc đó dầu ô liu trong siêu thị căn cứ bán giá trên trời, tới 300 tích phân một chai, bằng một tháng lương của Lục Yểu.
Nhưng nhà họ Lục vì Lưu Huệ Phương keo kiệt, nên chưa từng nếm thử dầu ô liu biến dị là vị gì. Bà chỉ có một lần chịu chi là mua cái giăm bông ăn được hai mươi năm.
Nhà họ Lục vẫn luôn dùng dầu thực vật rẻ tiền, loại dầu được chiết xuất từ hạt cải biến gen do căn cứ nghiên cứu.
Hạt cải biến gen dễ trồng, tỷ lệ sống cao, tỷ lệ ăn được chiếm 70%.
Tuy hương vị và dinh dưỡng bình thường, nhưng đó đã là lựa chọn tốt nhất cho những nhà bình thường trong căn cứ.
——
Người kéo lưới hứng ô liu dưới gốc cần có sức khỏe tốt, nên người sắp xếp nhiệm vụ thấy hai chị em Lục Yểu ốm yếu nhỏ bé, bèn điều họ đến trạm kiểm tra tạm thời làm việc.
Lục Yểu nhìn quanh, thấy đàn ông nhận nhiệm vụ căn cứ đều bị gọi đi hứng ô liu, mấy cô gái trông khỏe mạnh cũng bị xếp vào việc đó.
Cô mừng thầm vì mình và Lục Tâm được giao nhiệm vụ kiểm tra ô liu. Dù công việc có phần phiền phức, nhưng được ngồi, ít ra cũng đỡ mệt hơn.
Cũng có vài người không phục, cho rằng sắp xếp như vậy là bất công.
Nhưng người của Kho Vật Tư chỉ thẳng thừng: "Không muốn làm thì cút đi", làm mọi người im bặt.
"Tít, đèn đỏ sáng"
"Tít, đèn vàng sáng"
"Tít, đèn đỏ sáng"
"Tít, đèn xanh sáng"
"Tít, đèn đỏ..."
Từng quả ô liu theo kim kiểm tra rơi xuống, lần lượt được bỏ vào các túi màu khác nhau.
Lục Yểu nhân lúc nghỉ uống nước, liếc nhìn đống ô liu trong túi, lại liếc đống vứt dưới đất, phát hiện tỷ lệ ăn được khá cao.
Tỷ lệ ăn được khoảng 30%.
Đừng coi thường 30% này, biết đâu cả khu rừng ô liu rộng hơn trăm mẫu, có thể thu hoạch trên mười vạn cân ô liu.
30% ăn được cũng đã mấy vạn cân, chẳng trách căn cứ lại bảo vệ khu rừng ô liu này, tỷ lệ thu hoạch cao thế ai mà chẳng thèm.
Vì ô liu nhiều, cường độ thu hoạch lớn, buổi trưa mỗi người chỉ được nghỉ nửa tiếng để ăn uống.
Nhưng Kho Vật Tư hứa với cư dân nhận nhiệm vụ thu hoạch: nếu ô liu ăn được vượt ba vạn cân, mỗi người sẽ được thưởng thêm 5 tích phân.
Vượt năm vạn cân, mỗi người thưởng thêm 10 tích phân.
Lại là chiêu thưởng quen thuộc, nhưng vẫn không ngăn được nhiệt tình của mọi người.
Riêng Lục Yểu đã hạ quyết tâm, đợi khi Lục Song lành chân sẽ giảm bớt số lần nhận nhiệm vụ căn cứ, vì thu hoạch quá ít, một lần nhiều nhất chỉ được vài chục tích phân.
Trước đây cô và Lục Song nhận nhiệm vụ căn cứ là vì Lục Song không phải người tiến hóa gen.
Còn cô tuy là người tiến hóa gen, nhưng năng lực chiến đấu bằng không.
Nên thường xuyên nhận nhiệm vụ căn cứ, vì an toàn tính mạng được bảo đảm.
Nhưng giờ Lục Song đã trở thành người tiến hóa gen, tuy không phải tiến hóa về thể lực hay võ lực, nhưng sự tàn phá về mặt tinh thần còn khó phòng bị hơn.
Trước khi căn cứ ra thông báo phong tỏa Khu rừng số 5, cô phải cùng Lục Song đến đó một lần nữa, xem có tìm thêm được một hai cây thực phẩm gen không.
Giờ trong nhà, ngoài cô ra, Lục Tâm cũng có ý định trở thành người tiến hóa.
Chị cả khó khăn lắm mới bỏ được não tình yêu, cô sao có thể kéo chân chị được!
Nhất định phải giúp chị cả kiên định mục tiêu, hiểu rằng mạnh mẽ mới là chân lý cứng rắn trong xã hội này, tình yêu chẳng qua chỉ là thứ tô điểm trên con đường của kẻ mạnh mà thôi!
"Báo cáo! Báo cáo, có tình huống"
Vừa ăn trưa xong không lâu, trong bộ đàm của người phụ trách nhiệm vụ vang lên tiếng gọi gấp gáp.
Anh ta vội tháo bộ đàm xuống đáp lại: "Đã nhận, đã nhận, xin hãy trả lời"
"Báo cáo tổ trưởng, chúng tôi phát hiện ô liu biến dị có thể là thực phẩm gen, xin cử người đến kiểm tra và thu hoạch"
Người phụ trách nghe nói có thể phát hiện thực phẩm gen, cơn buồn ngủ sau bữa trưa bay biến ngay.
"Hãy báo vị trí của anh, tôi sẽ đưa người đến ngay"
Đầu dây bên kia ngừng lại ba giây, có lẽ đang xác định vị trí, rồi mới nói: "Chúng tôi ở trạm kiểm tra tạm thời số 4 phía đông rừng ô liu"
"Đã nhận, đã nhận!"
Người phụ trách xác định xong trạm liền định đi, thì bị một cô gái đột nhiên xuất hiện gọi lại.
"Xin chào, có lẽ tôi có thể giúp, tôi là nhân viên kiểm tra thực phẩm gen của căn cứ"
Người phụ trách dừng bước, nhìn theo hướng giọng nói, thấy người nói là một cư dân ở trạm kiểm tra tạm thời số 1, cách anh ta không xa.
Người phụ trách: "Cô em họ gì?"
Lục Yểu đứng thẳng người, mỉm cười đáp: "Xin chào, tôi tên Lục Yểu, là nhân viên kiểm tra tại trạm kiểm tra thực phẩm gen ở cổng căn cứ, chuyên phụ trách kiểm tra tác dụng và hướng tiến hóa của thực phẩm gen"
Nghe Lục Yểu còn có thể kiểm tra hướng tiến hóa của thực phẩm gen, mắt người phụ trách sáng lên.
Anh ta còn tưởng cô cũng giống mấy nhân viên kiểm tra thực phẩm gen bình thường, chỉ kiểm tra được xem có phải thực phẩm gen hay không.
Không ngờ Lục Yểu lại toàn diện đến vậy, sao Kho Vật Tư không phát hiện ra nhân tài này nhỉ.
"Tiểu Lục phải không! Phiền cô đi với tôi một chuyến, nếu đúng là thực phẩm gen, tôi quyết định thưởng thêm cho cô 200 tích phân"
Mọi người ở trạm kiểm tra nghe vậy mắt mở to, lòng ai nấy đều ghen tị, nhìn Lục Yểu đầy đố kỵ.
Nhưng bị người phụ trách quét mắt nhìn, họ vội cúi đầu tiếp tục làm việc.
