Chương 41: Hái quả hỏa cức
Lục Song suy nghĩ một lát, có vẻ cách của Lục Yểu tuy hơi hèn một chút, mất mặt một chút, nhưng đúng là giải pháp tối ưu nhất hiện tại.
“Thế bầy sói thì sao? Phải biết là đám sói đó có thể đánh ngang tay với năm người tiến hóa gen đấy. Hai đứa yếu xèo như bọn mình thì giải quyết thế nào?”
Lục Song nói xong, phát hiện Lục Yểu cười bí ẩn, nụ cười này làm cậu hơi rùng mình.
Lục Song: “Em à, em không phải muốn hiến tế anh đấy chứ? Bọn mình là anh em ruột thịt, máu chảy ruột mềm mà.”
Lục Yểu: “Chính vì là ruột thịt nên em mới để anh liều, không thân thì em chẳng thèm quan tâm.”
Nói xong, cô nhìn quanh một lượt, tìm một cây đại thụ to nhất, cầm móc sắt chỉ lên cành cây cách mặt đất hơn hai mươi mét.
“Anh, trèo lên đó, rồi dùng dị năng thứ hai của anh.”
Lục Song nhìn theo hướng tay Lục Yểu chỉ, cành cây thấp nhất của cây đại thụ cũng rất to, chịu được trọng lượng của cậu hoàn toàn không vấn đề.
Hơn nữa chỉ cách mặt đất hơn hai mươi mét, cậu trèo lên thoải mái, Lang Vương có nhảy lên cũng không với tới.
“Thế bao giờ bọn mình hành động?”
“Ngay bây giờ. Khi em đến dưới gốc cây hỏa cức chuẩn bị xong, em sẽ ra hiệu. Lúc em giơ một ngón tay, anh lập tức cắt đứt cuống quả hỏa cức khỏi cây, em há hốc mồm ở dưới hứng.”
Lục Song gật đầu: “Được, em tìm chỗ khác trước đi. Đợi anh trèo lên cây dụ bầy sói đến, rồi em hãy qua.”
Lục Yểu: “Ừm.”
Sau khi hai anh em bàn bạc xong, họ bắt đầu hành động riêng. Lục Yểu chậm rãi di chuyển về một hướng khác, Lục Song thì lấy dụng cụ ra bắt đầu trèo lên cây đại thụ trước mặt.
Nửa tiếng sau, Lục Song đã trèo lên cành cây đại thụ.
Dùng tinh thần lực cảm nhận thấy Lục Yểu đã đến vị trí an toàn, cậu bắt đầu sử dụng dị năng thứ hai, cơ thể từ từ tỏa ra mùi hương lạ.
Đây là lãnh địa của bầy sói, cậu hoàn toàn không lo sẽ thu hút dã thú khác.
Theo mùi hương lan tỏa, dần dần khuếch tán đến bên suối nước nóng.
Lang Vương là dị thú, khứu giác và thính giác đều hơn hẳn những con sói xám khác.
Nó lập tức ngửi thấy mùi thơm, cơ thể bắt đầu xuất hiện kích động nhẹ, nhưng đều bị nó đè xuống.
Nhưng lũ sói xám trong bầy chỉ là dã thú bình thường, khi ngửi thấy mùi lạ liền mất kiểm soát, tứ chi như bị mùi hương chi phối, bước về phía Lục Song.
Mùi hương càng lúc càng nồng, Lang Vương cũng bắt đầu mất kiểm soát.
Trong đầu nó chỉ có một ý niệm: phải tìm được nguồn gốc mùi thơm, ăn nó, ăn!!!
Bầy sói dần rời khỏi suối nước nóng, chậm rãi chạy về phía có mùi thơm nồng nhất.
Lúc đầu chúng đi bộ, nhưng càng đến gần nguồn mùi, bước chân càng vội, cuối cùng bắt đầu chạy.
Chẳng mấy chốc, bên suối nước nóng không còn một con sói nào, Lục Yểu mới dám thò đầu ra, phóng nhanh về phía gốc cây hỏa cức.
Cô chạy đến dưới gốc cây hỏa cức thì dừng lại, tìm đúng hướng, nhẹ nhàng đưa miệng lại gần.
Nhưng cô không dám để môi chạm vào quả, chừa lại khoảng cách chừng mười cen-ti-mét.
Lục Yểu không vội giơ một ngón tay, mà trước tiên quan sát kỹ quả hỏa cức đang phát ra ánh sáng đỏ này.
Một phút sau, mấy dòng chữ xuất hiện trong đầu cô.
[Dị năng thứ nhất của quả hỏa cức đột biến – Dị năng không gian dạng trưởng thành: người ăn có được dị năng không gian, có thể dịch chuyển trong khoảng cách ngắn, dị năng có thể tiến hóa theo chủ nhân.]
[Dị năng thứ hai – Dị năng thời gian dạng trưởng thành: người ăn có thể quay lại ba giây trước, phạm vi sử dụng chỉ trong vòng mười mét, dị năng có thể tiến hóa theo chủ nhân.]
Sau khi xác nhận không có dị năng thứ ba, Lục Yểu nhắm mắt lại, thu lại vẻ kinh ngạc trong mắt, rồi thở ra một hơi dài.
Thời gian và không gian đều là thuộc tính đỉnh cao trong các dị năng đặc biệt, vậy mà hai thuộc tính này lại cùng tụ hội trên một quả nhỏ bé, sao cô không ngạc nhiên cho được.
Đồng thời trong lòng cũng thầm vui mừng, cô coi như nhặt được bảo bối rồi.
Tuy cô muốn có dị năng về sức mạnh, tốc độ, nhưng những dị năng đó so với dị năng không gian thời gian thì tính là cái gì chứ.
Lục Yểu xác nhận đi xác nhận lại rằng vị trí quả hỏa cức rơi xuống đúng là miệng mình, rồi mới từ từ giơ tay phải lên, giơ một ngón tay.
Tinh thần lực của Lục Song chưa bao giờ rời khỏi Lục Yểu, luôn khóa chặt cô.
Nhìn thấy ngón tay Lục Yểu giơ lên, tinh thần lực lập tức ngưng tụ thành một lưỡi dao sắc bén, cắt vào cuống quả hỏa cức.
Quả hỏa cức như cảm nhận được uy hiếp, khi lưỡi dao tinh thần lực chạm vào nó, quanh quả lóe lên vài tia sáng.
Lục Yểu đứng gần, cô thấy không gian quanh quả hỏa cức dường như vặn vẹo trong một khoảnh khắc, nhưng ngay sau đó lại trở về bình thường.
Quả theo lưỡi dao tinh thần đến gần, “bốp!” một tiếng, liền tách khỏi cành cây, rơi thẳng xuống.
Lục Yểu há miệng, lập tức hứng lấy. Khi môi chạm vào quả hỏa cức, cô cảm thấy phía sau như có thứ gì đó kéo mình.
Nhưng khi quả hỏa cức hóa thành năng lượng chảy vào tứ chi bách hải, cảm giác kéo đó lập tức biến mất.
—
Lục Yểu đã từng ăn thực phẩm gen một lần, nên sau khi nuốt quả hỏa cức, cơ thể chỉ cứng đờ vài phút, liền thích ứng ngay.
Cô nhìn về phía Lục Song, dùng ngón trỏ và ngón giữa làm ký hiệu đi bộ, rồi vội vàng rời khỏi suối nước nóng.
Nhưng khi cô quay người lại, cô sững sờ!!
Lúc này cô chỉ muốn che mặt chạy trốn khỏi suối nước nóng, vì phía sau cô hơn hai mươi mét, đứng một đống người.
Trong đống người đó còn có một người quen cũ, Diệp Mặc Ly!!
Thực ra đội quân phòng thủ thành do Diệp Mặc Ly dẫn đầu cũng vừa mới đến, chuyện trước đó không biết, lúc đến chỉ thấy Lục Yểu há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào cành cây trống không không biết đang chờ gì.
Diệp Mặc Ly: “Chị Yểu, chị đang làm gì thế?”
Lục Yểu: “Tôi… tôi không làm gì cả, tôi cũng không biết gì.”
Nói xong cô nhìn về phía Lục Song, lại dùng ngón trỏ và ngón giữa làm ký hiệu đi bộ, rồi lấy tay che mặt, chạy trốn khỏi suối nước nóng.
Diệp Mặc Ly nhìn cây hỏa cức trơ trụi với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi nhìn sang cây hỏa cức bên cạnh vẫn đầy quả, dường như đã hiểu ra điều gì.
Sau đó nghe thấy tiếng sói tru gấp gáp từ xa vọng lại, anh giơ tay vung lên, dẫn quân phòng thủ thành đuổi theo Lục Yểu.
Lục Song bị bầy sói vây quanh trên cành cây, xác nhận Lục Yểu và Diệp Mặc Ly đã rời khỏi suối nước nóng, mới từ từ ngừng tỏa mùi hương.
Mùi hương tan đi, đôi mắt mê muội của bầy sói dần tỉnh táo trở lại.
Hú ú…
Lang Vương đã sinh ra trí tuệ, khi ý thức quay lại, phát hiện cả bầy sói đều rời suối nước nóng vây quanh tên người này, liền biết chúng đã bị lừa.
Grừ…
Hú ú…
Lang Vương nghiến răng với Lục Song trên cây, như một lời cảnh cáo, hận hằn lườm Lục Song một cái.
Biết không làm gì được Lục Song, nó không nấn ná thêm, dẫn bầy trở về suối nước nóng.
Lục Song thấy bầy sói chạy xa, vội vàng trèo xuống cây, chạy về phía Lục Yểu để hội hợp.
Cậu phải chạy nhanh, nếu không khi bầy sói về phát hiện quả hỏa cức không còn, sẽ lại đến chặn cậu.
Sói là loài thù dai, mùi của cậu đã bị Lang Vương ghi nhớ, sau khi không còn quả hỏa cức giữ nó ở suối nước nóng, nó sẽ lần theo mùi của Lục Song đến trả thù.
Vì vậy, chặng đường sau, hai anh em họ đi cùng với quân phòng thủ thành của Diệp Mặc Ly là an toàn nhất.
Dù sao Lục Yểu đã có dị năng mới, mục đích chuyến đi đã đạt được, đánh nhau một mình chẳng còn thú vị gì.
Còn mấy người đang ăn trưa trong hang gấu, làm sao cũng không ngờ rằng quả hỏa cức mà họ ngày nhớ đêm mong đã bị người khác nhanh chân lấy mất.
