Chương 74: Lời cầu hôn của người lạ
“Chú Ôn có chuyện gì thế ạ?”
Đây là lần đầu tiên Ôn Kiến Thư gọi điện cho Đường Mạt, làm cô giật cả mình.
“Mạt Mạt, cháu lên bảng xếp hạng rồi à? Giỏi lắm! Giỏi lắm! Đúng là niềm tự hào của gia đình ta, chú rất tự hào về cháu.”
Giọng Ôn Kiến Thư vốn luôn bình tĩnh và lý trí hôm nay lại mang theo niềm vui kìm nén.
“Cháu ở nhà cùng mẹ trước nhé, đợi chú về sẽ tổ chức ăn mừng thật lớn cho cháu!”
Chưa kịp để Đường Mạt nói thêm gì, đầu dây bên kia đã cúp máy, cứ như thể không phải gọi để chúc mừng cô, mà chỉ đơn thuần là muốn bộc lộ niềm vui của mình thôi.
Đường Mạt hơi đỏ mặt. Cô chỉ đứng thứ một trăm mà nhận được lời khen như vậy, đúng là hơi ngại.
Lỡ tối nay người xếp sau cô vượt lên thì sao? Mọi người chẳng phải vui hụt hay sao?
Đúng là đau đầu thật, càng cao càng lạnh mà.
Không chỉ Tần Lĩnh và Ôn Kiến Thư, ngay cả Tống Thanh và Lý Lan Lan cũng gọi video cho Đường Mạt, ai nấy đều chúc mừng cô.
Lý Lan Lan hiện đang ở cùng gia đình trong một căn cứ nhỏ. Cô ấy có chỉ số Lực lượng khá cao, giờ đã gia nhập một đội nhỏ cố định, cuộc sống tạm ổn.
Tống Thanh thì nhà ở ngay căn cứ S. Nghe tin Đường Mạt vừa đến căn cứ S, cô ấy lập tức gửi lời mời.
Đường Mạt bảo Tống Thanh gửi vị trí qua. Cũng may hôm nay không có việc gì, cô định lát nữa sẽ đến tìm cô ấy.
Mặc quần áo, xuống lầu ăn sáng cùng mẹ. May mà Lâm Di bình thường chỉ ở nhà xem tivi, chơi với chó, chẳng mấy quan tâm đến bảng xếp hạng gì đó, nên giờ vẫn chưa biết đứa con gái cưng của mình đã lọt vào top một trăm toàn Trung Hoa.
Điều này cũng giúp Đường Mạt đỡ được không ít phiền phức. Cô đã chán nghe chúc mừng lắm rồi.
Trên đường đến nhà Tống Thanh, Đường Mạt vẫn nghĩ, nếu lát nữa đến nơi thấy gia đình cô ấy sống khó khăn thì sẽ giúp đỡ một tay.
Dù sao đó cũng là một trong những người bạn thân nhất của cô trong ngày tận thế, không giống những người khác, cô không thể đứng nhìn.
Nhưng hình như Đường Mạt quên mất, lúc Tống Thanh rời trường, cô ấy đã lên trực thăng của gia đình đến đón…
Mãi cho đến khi cô đứng trước cửa nhà Tống Thanh và bị lính gác có vũ trang chặn lại, cô mới biết mình thực sự lo xa rồi.
Cô lại xem địa chỉ Tống Thanh gửi,
Nếu không nhầm thì nơi này… là nhà họ Lý, phải không?
Nhà họ Tần, nhà họ Ôn, nhà họ Lý đều là những khu kiến trúc mang tính biểu tượng dễ nhận nhất ở căn cứ S. Không chỉ nguy nga tráng lệ, mà xung quanh còn có một đội lính gác có vũ trang.
Đứng ngoài cổng gọi điện cho Tống Thanh, bảo cô ấy ra đón, Đường Mạt ngước nhìn trời không nói nên lời.
Trước đây cô có biết những người xung quanh mình đều có xuất thân lớn như vậy đâu? Kiếp trước rốt cuộc cô đã bỏ lỡ bao nhiêu thứ chứ?
Tống Thanh đến thì thấy Đường Mạt đang ngửa cổ nhìn trời.
“Làm gì thế?” Cô ấy vỗ mạnh vào vai Đường Mạt từ phía sau.
Tống Thanh vốn là người trầm tính, chỉ có trước mặt Đường Mạt và Lan Lan mới thỉnh thoảng lộ ra vẻ con gái này.
“Lâu quá không gặp.” Đường Mạt nhìn cô ấy, nheo mắt cười.
Vì đã từng đến nhà họ Tần, lại ở nhà họ Ôn hai ngày, nên giờ Đường Mạt đã miễn nhiễm với kiến trúc xa hoa của nhà họ Lý rồi.
Quả nhiên, từ nghèo sang giàu dễ quá mà.
Ngồi trên chiếc ghế sofa rộng rãi thoải mái, hai cô bạn lâu ngày gặp lại bắt đầu tán gẫu.
“Lần này cậu đến căn cứ S là vì bạn trai cậu à? Bây giờ anh ta là người nổi tiếng của cả căn cứ đấy.”
Hồi ở trường Tống Thanh đã gặp Tần Lĩnh rồi. Mãi đến khi về căn cứ cô ấy mới biết bạn thân của mình quen được một người bạn trai không hề tầm thường.
“Giờ Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau rồi, ngày ngày ngọt ngào lắm hả?” Tống Thanh trêu chọc.
“Thực ra không phải vì anh ấy đâu. Chủ yếu là nhà tớ ở đây, lần này cũng để về cùng mẹ.”
Nhắc đến chuyện Tần Lĩnh, Đường Mạt vẫn thấy hơi đau đầu.
“Thực ra… bố dượng của tớ là Ôn Kiến Thư.”
Bạn cùng phòng của Đường Mạt đều biết hoàn cảnh gia đình cô. Chuyện cô ở nhà họ Ôn cũng không thể giấu mãi, nên cô quyết định nói thật với Tống Thanh.
“Cái gì?” Tống Thanh không kìm được, giọng bỗng to lên.
Mẹ cô ấy là con gái nhà họ Lý, em ruột của người nắm quyền nhà họ Lý hiện tại.
Tống Thanh là người nhà họ Lý, cô ấy hiểu rõ nhất sự khó xử trong tình huống của Đường Mạt và Tần Lĩnh.
“Vậy…”
“Tạm thời chưa công khai đâu. Mẹ tớ đang mang thai. Hơn nữa liên quan đến nhiều chuyện, đợi mọi người ổn định hơn đã.” Đường Mạt nói.
Cô không thấy có gì không thể nói với Tống Thanh. Dù cô ấy là người nhà họ Lý, nhưng chuyện này nói to không to, nói nhỏ không nhỏ, chỉ là hơi rắc rối thôi. Dù có liên quan đến nhà họ Lý thì cũng không đến lượt Tống Thanh phải lo.
“Cũng đúng, chỉ khổ cậu thôi.” Tống Thanh nhìn Đường Mạt với ánh mắt đầy cảm thông.
“Đừng nói tớ nữa. Còn cậu? Vẫn liên lạc với An Dương à?”
Nhắc đến An Dương, trên mặt Tống Thanh không còn cảm xúc mạnh mẽ như trước nữa.
“Anh ta cũng ở căn cứ S, thỉnh thoảng vẫn nhắn tin cho tớ, nhưng tớ và anh ta không thể nào nữa rồi.”
Đường Mạt hiểu ý gật đầu. Với tính cách của An Dương, dù thật lòng thích hay vì biết được gia thế nhà Tống Thanh mới theo đuổi, thì với tính cách của Tống Thanh, hai người cũng không có duyên.
Cũng tốt. Từ khi thấy thái độ của An Dương với Ôn Tình trước đây, Đường Mạt cũng thấy anh ta không xứng với Tống Thanh.
“Cậu chưa biết đâu, Ôn Tình cũng đến căn cứ S rồi. Cái trang trại trong không gian của cô ta tuy đã bị cô ta làm cạn kiệt đến mức không sản xuất được lương thực nữa, nhưng không gian đó là không gian lớn nhất trong số các dị năng giả không gian hiện được biết đến. Vì thế mỗi lần có đội nhiệm vụ ra ngoài đều tranh nhau đưa cô ta đi.”
Nhắc đến Ôn Tình, Đường Mạt chợt nhớ ra một chuyện.
Cô rất chắc chắn Ôn Tình không phải là dị năng giả không gian gì cả, mà cũng có một dị bảo không gian giống cô.
Vậy nếu cướp được dị bảo không gian đó của cô ta, dung hợp với chiếc vòng cổ của mình thì…
Nghĩ đến diện tích trang trại trong không gian của Ôn Tình, Đường Mạt gần như không thể tưởng tượng nổi hai thứ kết hợp với nhau sẽ tạo ra phản ứng thế nào.
Đối với Ôn Tình, Đường Mạt không hề có chút áy náy nào. Chưa nói đến chuyện cá lớn nuốt cá bé.
Chỉ riêng việc Ôn Tình từng nhắm vào cô thôi, có vay có trả cũng là lẽ đương nhiên chứ gì.
“Em à, nhà có khách à?”
Một nam sinh có thân hình khá vạm vỡ, nhìn là biết rất thích tập thể thao, từ tầng hai đi xuống.
Khuôn mặt anh ta có vài nét giống Tống Thanh, khá thanh tú, nhưng kết hợp với thân hình vạm vỡ đó lại khiến Đường Mạt có một cảm giác kỳ quái khó tả.
“Ừm, bạn tớ, Đường Mạt, người nhà họ Ôn. Đường Mạt, đây là anh trai ruột tớ, Tống Phong.”
Đường Mạt đứng dậy lịch sự chào hỏi anh trai.
“Nhà họ Ôn?”
Tống Phong ngước lên nhìn chăm chú vào Đường Mạt.
Mái tóc ngắn gọn gàng, bộ đồ thể thao thoải mái, khuôn mặt sạch sẽ.
“Em đồng ý lấy anh nhé?”
…
Tất cả mọi người nghe câu nói này đều giật mình.
Đường Mạt đứng hình há hốc mồm, nhất thời quên cả phản ứng.
Cái tình huống gì thế này?
Cô vừa bị cầu hôn à?
Nhưng cô có quen người này đâu?
Lùi một vạn bước, dù có là yêu từ cái nhìn đầu tiên thì cũng nên tỏ tình trước chứ?
Trong một khoảnh khắc, hàng vạn ý nghĩ lướt qua đầu Đường Mạt.
Cuối cùng cô cũng hiểu ra,
Anh trai của Tống Thanh,
Hình như thần kinh có vấn đề.
