Chương 90: Lại gặp cướp
Chương 90: Lại gặp cướp
Mười mấy người, chỉ vài phút là giải quyết xong, gã đàn ông đầu đinh cũng bị Tề Minh đâm chết.
Chu Duyệt quay lại xem xe của bọn chúng, xe nào cũng chất đầy vật tư, có đồ ăn có đồ uống, thậm chí có một xe cốp sau chuyên chở thuốc lá và rượu.
Cuối đoàn xe là một chiếc xe tải lớn, thùng xe chứa đầy gạo, bột mì và các loại đồ ăn liền, Chu Duyệt thu cả xe lẫn vật tư vào không gian.
Nếu không gian trong mơ là không gian của cô, thì không gian của cô còn rộng lắm, chứa cả tàu sân bay chắc cũng không vấn đề, nhưng bây giờ cô cũng không chắc, vậy thì thử xem có thể chứa được bao nhiêu.
Quay lại thấy những khẩu súng lục bị nát nòng, cô cũng nhặt hết lên.
Vừa rồi cô đã rất cẩn thận khống chế chỉ làm nổ nòng súng, với dị năng kim loại của cô và An Kiệt bây giờ, sửa lại rất dễ dàng.
An Kiệt lục soát khắp người mười mấy tên, lại móc thêm được kha khá đạn và đồ ăn.
Tề Minh và Kiều Đan Đan phụ trách kéo xác tụi nó vào lề đường dùng đất chôn đi, mặt đường rất nhanh chẳng còn gì, cứ như thể đoàn xe đó chưa từng tới.
Xe RV lại lên đường trong ánh bình minh nhàn nhạt, hôm nay nếu không có gì bất ngờ, họ có thể tới dưới chân dãy núi lớn nhất tỉnh Hồng, ngày mai vượt qua dãy núi đó là có thể vào tỉnh Thục.
Xe RV chạy hơn hai tiếng, đi qua một huyện nhỏ, họ không định vào thành phố, rẽ vào quốc lộ ven thành phố tiếp tục đi tiếp.
Chu Duyệt và Kiều Đan Đan ăn sáng xong, liền bận rộn trong bếp.
Mấy hôm nay Chu Duyệt đi ngang qua các quán ăn ven đường, lại thu được không ít nồi niêu xoong chảo và nguyên liệu, hôm nay cô định cùng Kiều Đan Đan làm đầy mấy cái nồi không này.
Trong nồi đã hầm món bắp cải muối thịt khoai tây, lò nướng vịt quay đang xèo xèo chảy mỡ, Chu Duyệt đang rán một nồi lớn thịt xào chua ngọt, bên cạnh còn một chậu thịt viên xếp hàng chờ xuống chảo.
Kiều Đan Đan một tay điều lửa hầm sườn, một tay 'bình bịch' đập dưa chuột.
Mọi người đều thấy món nộm của chị ấy ngon, hôm nay chị ấy định trộn một thùng lớn dưa chuột đập và một chậu lớn đậu phụ bì.
Trong xe RV, hương thơm các loại đồ ăn quyện vào nhau, có chút không khí giống như chuẩn bị Tết.
Tề Minh vừa lái xe vừa ngửi mùi thơm từ trong xe bay ra, nhẹ nhàng thở dài, sắp về nhà rồi, lúc đó anh ta sẽ ăn món cá nấu của vợ, gà cay, lẩu tiết…
“Lão Tề, cẩn thận!” An Kiệt bỗng nhiên hét to một tiếng.
“Choang” một tiếng, một tấm biển quảng cáo lớn bên đường bất ngờ đổ sầm xuống, nằm chắn ngang mặt đường!
Lão Tề đạp phanh gấp, nhưng tấm biển quảng cáo quá rộng, sau khi đổ cách xe quá gần, phanh kêu “rít rít” nhưng xe RV vẫn đâm vào biển quảng cáo.
“Rầm” một tiếng, Chu Duyệt và Kiều Đan Đan đều ngã nhào về phía trước, Chu Duyệt thấy nồi dầu và sườn hầm sắp đổ, trong lúc ngã vội đưa tay phẩy qua, thu mấy món ngon này vào không gian, cuối cùng không bị phí phạm.
Tề Minh và An Kiệt trong ca-bin cũng bị hất mạnh về phía trước, An Kiệt còn đỡ, mặt Tề Minh đập vào vô-lăng, máu mũi lập tức chảy ra.
Đột nhiên, “bốp” một tiếng, một viên đạn bắn vào kính chắn gió trước mặt Tề Minh, để lại một vết trắng trên kính rồi rơi xuống nắp ca-pô.
Chu Duyệt bò dậy từ dưới đất, chưa kịp vào ca-bin đã phóng ra tinh thần lực, thoáng thấy một viên đạn đang bay tới từ phía trước bên phải.
Thấy viên đạn sắp bay tới kính trước, Tề Minh trong xe vì cú va chạm vừa rồi còn chưa kịp hoàn hồn, hoàn toàn không phát hiện, Chu Duyệt vội điều động dị năng làm chậm tốc độ viên đạn.
“Cúi xuống mau! Có súng bắn tỉa!”
Tề Minh nhìn vết đạn bắn ra, vội kéo An Kiệt trốn vào trong ca-bin.
Chu Duyệt đã vào ca-bin, cô không cúi xuống, mà tiếp tục dùng tinh thần lực dò theo hướng viên đạn.
Cúi xuống thấy mũi Tề Minh chảy máu, cô còn rảnh tay phóng dị năng trị liệu cầm máu cho anh ta.
“Tấm biển quảng cáo phía trước đột nhiên đổ xuống, chắn ngang xe chúng ta, chuyện xảy ra quá đột ngột, lão Tề phanh không kịp.”
An Kiệt nhăn mày kể với Chu Duyệt chuyện vừa xảy ra, rồi suy đoán:
“Tấm biển quảng cáo này có vấn đề, em thấy mấy sợi dây thừng kia không, nhìn có vẻ như có người cố tình thả xuống.”
Chu Duyệt gật đầu, cô đã tìm thấy người bắn súng, hắn trốn trên nóc một tòa nhà dân cư, là một thanh niên trẻ tuổi, trên mu bàn tay xăm một con bọ cạp.
Nhìn thấy con bọ cạp đó, mắt Chu Duyệt nheo lại nguy hiểm.
Kiếp trước họ cũng từng gặp người này, hắn và tiểu đoàn của hắn từ đầu đến cuối chưa từng vào căn cứ an toàn, luôn lang thang bên ngoài.
Trong đoàn cũng có nhiều dị năng giả, thực lực không yếu, bọn chúng đặt bẫy khắp nơi, chuyên cướp các đoàn xe đi ngang, ngay cả khi không thiếu vật tư, bọn chúng cũng ăn thịt người, điên cuồng đến mức không thể coi chúng là người được!
Sau đó bọn chúng cướp tới đội của Chu Duyệt, mấy người Chu Duyệt sau một trận chiến khốc liệt đã tiêu diệt cả đoàn của chúng, thu được một mớ vật tư và tinh hạch lớn.
Không ngờ kiếp này bọn chúng vẫn rơi vào tay Chu Duyệt.
Tinh thần lực của Chu Duyệt ngưng tụ thành một sợi, đâm thẳng vào đầu tên cầm súng bắn tỉa.
Tên đó chưa kịp kêu một tiếng đã ngã xuống, một người bên cạnh chạy ra đỡ hắn, vội hỏi hắn làm sao.
Chưa hỏi được hai câu, cũng ngã theo.
Giải quyết xong tay bắn tỉa và tên canh gác, Chu Duyệt lại bắt đầu tìm kiếm những người khác xung quanh, cô nhớ trong đoàn của chúng có không ít dị năng giả, không biết bây giờ thực lực của chúng thế nào.
Rất nhanh, Chu Duyệt đã tìm thấy cả bọn trong một tòa nhà ven đường.
Bọn chúng trốn ở đó, một gã đầu trọc cầm bộ đàm không ngừng gọi tay bắn tỉa trên nóc:
“Bọ Cạp! Sao thế? Sao mày không bắn nữa? Dù là kính chống đạn, mày bắn thêm vài phát là vỡ, mẹ mày chứ mày mau bắn đi! Có được hay không thì thử xem! Mẹ mày trả lời tao coi! Câm à? Hả?”
Đầu bên kia bộ đàm không một tiếng động, một tên đeo kính trông khá thư sinh bên cạnh gã đầu trọc hơi nhíu mày nói:
“Lỗ ca, có khi nào bọn nó gặp zombie, bị zombie… trong tòa nhà đó zombie không ít đâu.”
“Sao có thể? Mao Tử canh ở đó, mày không tin năng lực của Mao Tử à?”
Gã đầu trọc Lỗ ca nhìn tên đeo kính, miệng thì nói thế, nhưng bên kia bộ đàm mãi không trả lời, hắn cũng cảm thấy có chì không ổn.
Kế hoạch ban đầu của bọn chúng là dùng biển quảng cáo chặn xe, Bọ Cạp trên lầu bắn chết hai người đàn ông trong xe, rồi bọn chúng xông lên cướp xe, cướp vật tư, cướp phụ nữ.
Nhưng bây giờ Bọ Cạp gặp vấn đề, bọn chúng chỉ có thể trực tiếp xông lên.
“Đi, xông lên, mẹ nó! Không có Vương Bọ Cạp thì tao không nuốt nổi một cái xe này sao? Chỉ có hai thằng đàn ông, sợ cái gì?”
Gã đầu trọc Lỗ ca nói xong, định dẫn người xông xuống, một người luôn ngồi trong góc bỗng đứng dậy ngăn hắn lại, vội vã nói:
“Lỗ ca, khoan đã! Anh nghe tôi nói, hai người đàn ông đó thực sự rất lợi hại, anh đừng có xúc động!”
