Chương 14: Lần đầu gặp mặt
Lúc này trước mặt Mộc Tiểu Nguyệt có hai nhóm người đang giằng co, không ai chịu nhường ai, khoảng ba bốn chục người.
Nhóm thứ nhất nằm bên phải, đối diện trực tiếp với Mộc Tiểu Nguyệt. Nhóm này chủ yếu là thanh niên nam, hơn nữa sau bao nhiêu ngày sinh tồn trong mạt thế, trên người mỗi kẻ đều mang theo chút máu tanh và lạnh lẽo.
Đặc biệt là người đàn ông ngoài cùng bên phải, khoảng ba mươi tuổi, cao chừng một mét tám.
Trên mặt hắn có một vết sẹo dài từ mắt kéo xuống tận cằm. Hắn chỉ lặng lẽ dựa vào một bên nghỉ ngơi, nhắm mắt lại, nhưng Mộc Tiểu Nguyệt vẫn cảm nhận được cả nhóm này đều nghe theo hắn. Chỉ cần hắn yên tĩnh đứng một bên cũng đủ khiến người ta thấy khí thế khác thường.
Xung quanh hắn còn có mấy gã đàn ông. Một kẻ râu ria lởm chởm, ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười, cứ như thể dù lát nữa có người chết cũng chẳng liên quan đến hắn, hắn cũng sẽ không can thiệp.
Một kẻ ăn mặc chỉnh tề như người bình thường, nhưng ánh mắt đảo loạn khắp nơi, vẻ mặt dâm tà khiến ngoại hình hắn tụt xuống mấy bậc.
Một kẻ mặt non choẹt, trông mười bảy mười tám tuổi, yên lặng đứng bên cạnh gã đàn ông có sẹo.
Còn một kẻ mặc áo Trung Sơn kiểu thập niên bảy tám mươi, ngoài ba mươi tuổi, trên mặt đầy vẻ từng trải, lập tức khiến tuổi tác hắn già đi mấy tuổi.
Đáng sợ nhất là đôi mắt hắn, không có chút tình cảm nào. Ai bị hắn nhìn vào đều như bị một con rắn độc để mắt, khiến người ta kinh hãi.
Dù Mộc Tiểu Nguyệt không bị hắn nhìn, nàng vẫn có cảm giác mồ hôi lạnh chảy ròng.
Bên cạnh còn có mấy kẻ khác, đều đứng ở vòng ngoài. Nhưng chỉ cần bọn họ đứng đó, dù ở đâu cả nhóm vẫn chiếm ưu thế.
Bên kia có thanh niên nam nữ, nhiều hơn là người già, trẻ con và phụ nữ.
So sánh như vậy, chênh lệch quá rõ ràng.
Tuy nhiên, trong nhóm họ có một đôi nam nữ khá nổi bật. Cả hai đều còn trẻ, trên mặt mang vẻ tự tin, vừa nhìn đã biết là người có năng lực.
Không xác định được có phải tình nhân hay không, nhưng nhìn mức độ thân quen, hoặc chỉ một ánh mắt trao đổi cũng vô cùng thân mật.
Những người như vậy, hoặc là trước mạt thế đã sống rất tốt, ở trên cao nhìn xuống, mọi thứ đều đã quen.
Nhưng Mộc Tiểu Nguyệt cảm thấy họ thuộc kiểu khác, họ rất có thực lực.
Người có thực lực, hoặc trở thành đồng bạn đáng tin cậy nhất, hoặc phải tránh xa. Đó là giới hạn Mộc Tiểu Nguyệt tự đặt ra cho mình.
Dưới sự ra hiệu của gã đàn ông có sẹo, nhóm hắn không cướp đoạt vật tư gì, chỉ tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Nhóm có phụ nữ thấy đối phương không có động tĩnh gì, dưới sự dẫn dắt của đôi nam nữ kia, lấy chút đồ ăn rồi tìm chỗ nghỉ ngơi.
Thấy tình hình như vậy, mục tiêu của Mộc Tiểu Nguyệt là trên lầu, là những thứ mà người hiện tại cho là vô dụng.
Mộc Tiểu Nguyệt bảo Đa Đa dẫn mình lên tầng năm.
Đầu tiên, nơi này xa nhất, người dưới lầu thường sẽ không một mình lên cao như vậy.
Tầng này bán đồ gia dụng, chăn ga gối đệm và đồ mẹ bé. Mộc Tiểu Nguyệt không khách sáo, nhưng không lấy hết. Nàng để lại những thứ người ta liếc mắt là thấy, còn những thứ khác dù dùng được hay không đều thu vào.
Tầng bốn tầng ba cũng vậy, những chỗ dễ thấy đều để lại, còn lại có thể mang đi đều mang đi. Trong mấy cửa hàng trang sức, một món cũng không chừa, mỹ phẩm thì khỏi phải nói.
Thu xong, Mộc Tiểu Nguyệt dẫn Đa Đa chuồn mất.
Cứ như vậy, một ngày, hai ngày, Mộc Tiểu Nguyệt dẫn Đa Đa, chỉ cần thấy đồ dù dùng được hay không đều mang về.
Điều khiến Mộc Tiểu Nguyệt vui nhất là khi đi qua mấy khu biệt thự, trong tầng hầm một căn biệt thự, nàng phát hiện chủ nhân căn biệt thự cất giữ rất nhiều ngọc thạch.
Chất liệu tốt hơn nhiều so với ngọc trong siêu thị bên ngoài. Trong đó có một viên đá xám xịt, Mộc Tiểu Nguyệt không nhìn ra là thứ gì, cũng thu vào không gian.
Không ngờ viên đá xám đó vừa vào, không gian phản ứng cực lớn, đất trời rung chuyển.
Mộc Tiểu Nguyệt còn tưởng cả nhà mình sắp bị chôn ở đây, thì không gian dần yên tĩnh trở lại. Sau khi khôi phục, nàng phát hiện không gian rộng ra gần gấp đôi. Đúng là bất ngờ, chỉ là Mộc Tiểu Nguyệt vẫn không biết viên đá đó là chất liệu gì, nếu không thì đã đi tìm rồi.
Cứ như vậy, Mộc Tiểu Nguyệt vừa đi vừa dừng.
Có vật tư thì thu, nhưng thường chỉ thu những thứ người khác không dùng được, thức ăn thì không động vào. Những thức ăn này đối với người trên đường thật sự quá quan trọng, ngoại trừ kho siêu thị.
Đi qua những thành phố lớn hơn, nàng sẽ đến những nơi nguy hiểm hơn, nơi người thường không dám vào để thu chút vật tư.
Như cửa hàng quần áo, dụng cụ vũ khí, thức ăn thì khỏi nói, đồ mẹ bé, đồ sinh hoạt đúng là không thiếu thứ nào, không gian bị chất đầy ắp.
Bây giờ, động vật trong không gian đã bắt đầu sinh sản. Cây ăn quả đã chín mấy lần, hoa màu cũng vậy, dược thảo cũng thế.
Mỗi đêm, Mộc Tiểu Nguyệt đều trở về không gian ngồi thiền.
Nàng đã có thể chế tạo một số loại thuốc đơn giản, không phải linh đan diệu dược, chỉ là thuốc trị bệnh nhỏ cơ bản cho người thường, như trị sốt, cảm cúm, đau dạ dày. Còn có một số loại cầm máu, tiêu viêm.
Loại tốt hơn, có lẽ là loại giúp hồi phục dị năng sau khi dùng hết, thêm cả trị nội thương.
Một đêm nọ, sau khi ngồi thiền xong, Mộc Tiểu Nguyệt bỗng hứng lên đi dạo trong không gian. Nàng phát hiện hồ nước nhỏ trước kia sau khi lớn ra, giữa hồ dường như xuất hiện một hòn đảo nhỏ. Tuy vẫn là đảo mini.
Mộc Tiểu Nguyệt động ý nghĩ, đi đến hòn đảo.
Hòn đảo này chỉ khoảng bảy tám chục mét vuông. Giữa đảo có một căn nhà nhỏ. Bên trong chỉ có một phòng, trong phòng đặt ba dãy kệ, trên kệ xếp ngay ngắn sách vở.
Dãy thứ nhất là bí tịch võ thuật cổ, dãy thứ hai là phương pháp luyện khí, dãy thứ ba tuy chỉ cách mấy bước, nhưng Mộc Tiểu Nguyệt không sao nhìn rõ bên trong là loại gì, cũng không đến gần được.
Với những cuốn sách này, Mộc Tiểu Nguyệt nhanh chóng chọn ở dãy thứ nhất một môn luyện roi mà nàng cảm thấy khá oai phong. Chọn môn này là vì hồi nhỏ Mộc Tiểu Nguyệt xem tivi, trong đó có một nữ hiệp mặc đồ đỏ, tay cầm một cây roi dài, mỗi lần vung roi, kẻ địch đều bị đánh ngã.
Nàng cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ, nên không chút do dự, khi thấy có một cuốn sách cổ tên Luyện Roi Thuật, nàng chọn ngay cuốn này, từ nay sẽ là kỹ năng sinh tồn của mình.
