Chương 19: Người quen cũ
Không có cách nào từ chối nhận đồ của họ, Mộc Tiểu Nguyệt nghĩ sau này cứ cho họ thêm chút nước là được. Còn chuyện kết giao sâu sắc thì thôi bỏ đi, cô không phải kiểu người vừa thấy người ta tỏ thiện chí đã dốc hết ruột gan.
Hơn sáu giờ tối trời đã tối, mọi người bắt đầu tìm chỗ nghỉ ngơi.
Xác sống phân biệt thức ăn bằng thính giác và khứu giác. Chúng không phân biệt ngày đêm, nhưng con người thì không thể. Vì vậy phải nhanh chóng tìm một nơi có tầm nhìn thoáng đãng lại tương đối vắng vẻ.
Buổi tối họ nghỉ trong một nhà máy bỏ hoang quy mô lớn. Trong nhà máy chỉ có một hai con xác sống, chắc là bảo vệ gác cổng. Bên trong có khoảng hai ba chục phòng làm việc, mỗi phòng rộng chừng bốn năm chục mét vuông.
Đồ đạc bên trong đều đã bị dọn đi, thỉnh thoảng chỉ còn một hai cái bàn cũ nát. Các phòng làm việc được xây theo hình vòng cung dọc theo sân, nên sân bên trong rất rộng, chứa hết xe của cả đội vào cũng không thấy chật chội.
Quân đội chia nhà máy làm hai phần, khu nhà xưởng phía nam thuộc quân đội. Phía bắc dành cho người thường nghỉ ngơi. Mộc Tiểu Nguyệt phát hiện bên phía người thường cũng có từng nhóm từng đội nhỏ của riêng họ.
Những người hành động đơn lẻ như cô không nhiều lắm. Trong các đội nhỏ giữa người thường, người có tiếng nói thường là dị năng giả, đủ thấy đây là thế giới lấy vũ lực luận anh hùng. Loạn thế xuất anh hùng quả thật quá hợp với thế giới hiện tại.
Sau khi các đội trưởng bàn bạc xong, mỗi người tự tìm phòng nhỏ được phân cho mình. Mộc Tiểu Nguyệt đợi họ lái xe vào hết rồi mới lái vào, đỗ xe ở chỗ hơi trống trải gần cửa.
Mộc Tiểu Nguyệt định đợi lát nữa mọi người vào phòng hết rồi sẽ ăn cơm và ngủ luôn trong xe.
Cô đợi trong xe một lúc, thì nghe thấy Nhạc Hồng đến gọi cô vào phòng. Mộc Tiểu Nguyệt nghĩ dù sao cũng phải đi cùng nhau một quãng đường, nên suy nghĩ rồi lấy một chiếc áo khoác len ra ở chỗ cô ấy không nhìn thấy, để tối lạnh thì đắp. Sau đó đeo chiếc ba lô leo núi đã chuẩn bị từ trước, khóa cửa xe lại, cùng Nhạc Hồng sóng bước vào phòng.
Vào phòng rồi, đây là phòng của Lôi Tử và hai đội khác. Một đội nhìn khá trẻ, chắc là bạn học cùng nhau. Đội còn lại thì thành phần đầy đủ hơn, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi dẫn đầu, thêm ba người đàn ông cùng tuổi.
Bốn người phụ nữ, hai đứa trẻ năm sáu tuổi, hai người già. Vì vào đây đều không nói chuyện, Mộc Tiểu Nguyệt không phân biệt được quan hệ của họ. Chỉ có thể quan sát tình hình trong phòng.
Bên trong chỉ có một cửa sổ hướng ra sân, nhưng đã cũ nát không chịu nổi. Trong phòng có vài cái bàn không nguyên vẹn. Tuy trong này khá rộng, nhưng người cũng khá đông.
Ba nhóm người mỗi nhóm chiếm một góc, chỗ đã gần hết. Lôi Tử bèn đập vỡ cái bàn, phóng một quả cầu lửa, đốt thành đống lửa.
Chỉ vài giây là quan sát xong tình hình bên trong, trong đó cũng không ai nói chuyện. Mộc Tiểu Nguyệt ngồi sát Nhạc Hồng ở một góc nhỏ. Trời dần tối, cô có thể thấy bên ngoài sân dần chuyển sang màu xám cho đến khi không nhìn rõ được nữa.
Ánh lửa đỏ trong phòng hắt lên mặt từng người, mỗi khuôn mặt đều hiện rõ sự mơ hồ và bối rối trước những ngày tháng phía trước, khiến lòng Mộc Tiểu Nguyệt nhói đau. Cô vô thức đặt ba lô vào lòng, mặc chiếc áo khoác đang cầm lên quấn chặt, hôm nay hình như hơi lạnh.
Lúc này Mộc Tiểu Nguyệt đặc biệt muốn quay về xe, ở trong xe tốt biết bao. Có thể nằm, có thể ăn uống thoải mái không kiêng dè. Nhưng bây giờ thì sao, tuy đói nhưng lại có chút ngại ngùng không dám ăn, cảm giác như đang phạm tội. Thật khổ!
Từ khi mạt thế đến, Mộc Tiểu Nguyệt chưa từng bị đói, trưa chỉ ăn qua loa một chút, bây giờ đói đến không chịu nổi. Đúng lúc cô đang phân vân không biết có nên ăn không, thì cảm thấy ánh lửa phía trước lóe lên, một người mặc quân phục bước vào.
Khi Mộc Tiểu Nguyệt nhìn rõ dáng vẻ người đến, tim cô run lên dữ dội. Là anh, người mà kiếp trước cô chỉ có thể ngước nhìn, cũng là người mà hiện tại trong tiềm thức cô không dám nghĩ đến.
Lý Lộc Thần, kiếp trước cô quen anh, nhưng có lẽ anh không quen cô. Trải nghiệm kiếp trước như một giấc mơ, đôi khi luôn khiến người ta nghi ngờ tính chân thật của nó, như cây kim, mỗi lần nhìn thấy đều có thể cảm nhận rõ cái đau nhói.
Kiếp trước, Mộc Tiểu Nguyệt cùng nhóm người đó đến căn cứ, nhưng đồ ăn mang theo trên đường không đủ, nhớ lúc đó cô đã một ngày không ăn gì, rất đói.
Sau đó chỉ có thể đi tìm đồ ăn, cô và những người đi cùng đều tự lo cho mình, họ đều đi tìm đồ, cô muốn thử vận may. Có lẽ vận may không tệ, cô tìm được một cửa hàng nhỏ ít xác sống, tuy ít nhưng cô vẫn không dám vào. Bèn trốn sang một bên, đúng lúc này, Lý Lộc Thần đến.
Mộc Tiểu Nguyệt nhìn anh, rất đẹp trai trong bộ quân phục ngụy trang, cảm giác như trong tiểu thuyết viết vậy. Sau khi anh giải quyết hết xác sống, liền hướng về phía cô nói: “Còn không ra”, rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Mộc Tiểu Nguyệt bước ra, không biết làm gì thì nghe anh nói: “Đứng ngây ra làm gì? Còn không mau thu dọn đồ”.
Chính lần đó, Mộc Tiểu Nguyệt có đủ đồ ăn để đến căn cứ. Chỉ là sau này không còn duyên gặp lại. Không ngờ lại gặp ở đây.
