Chương 10: Báo cáo với Nhà nước
Tiếng nhắc hệ thống trong đầu Thời Kiều Kiều vang lên không ngừng, xuyên suốt cả bữa trưa –
【Phát hiện món ngon đạt chuẩn: Tôm viên mù tạt trứng cá san hô.】
【Phát hiện món ngon đạt chuẩn: Xá xíu heo đen mật ong.】
【Phát hiện món ngon đạt chuẩn: Bồ câu sữa Thạch Kỳ da giòn.】
【Phát hiện món ngon đạt chuẩn: Sủi cảo cua tuyết Alaska.】
…
Một bữa ăn, vậy mà hệ thống phán định thành công tận 12 món!
Còn nhiều hơn cả những gì Thời Kiều Kiều tưởng tượng!
Nhà họ Vương không hề biết, bữa ăn này có ý nghĩa như thế nào với cô.
Thời Kiều Kiều lòng đầy cảm kích, trong lúc trò chuyện, cô cố ý nhắc nhở đối phương rằng thời tiết bất thường, nên tích trữ ít đồ ăn ở nhà. Để tăng độ tin cậy, cô còn viện cả danh giáo sư trường mình ra.
Đồng thời cô cũng khuyên Vương Giai Năng nên học chút kỹ năng tự vệ, mong cô ấy có thể sống tốt hơn trong ngày tận thế.
Lúc chuẩn bị ra về, cô lại thấy mẹ Vương dẫn theo mấy người, từ trong bếp xách ra một đống lớn rau củ trứng thịt tươi ngon.
Thời Kiều Kiều sửng sốt, đây là làm gì vậy?
Mẹ Vương thở dài giải thích: “Gần đây có một trại trẻ mồ côi, cũng không có nhiều tiền, bọn trẻ ở đó tội nghiệp lắm, đừng nói đến dinh dưỡng, ngay cả ăn no cũng khó. Nên tôi thỉnh thoảng mang chút rau củ thịt trứng thừa trong nhà sang cho chúng.”
“Bác Vương, người tốt sẽ được báo đáp.”
Thời Kiều Kiều không phải cố ý nói lời hay, mà thật sự cảm thấy mẹ Vương có tấm lòng nhân hậu.
Rất nhiều người quyên tiền trực tiếp cho trại trẻ mồ côi, nhưng rất ít người nghĩ đến việc tặng đồ ăn. Nhìn vệ sĩ nhà họ Vương thành thạo chất đồ lên xe, xem ra đã quen làm việc này.
“Tôi cũng không cần báo đáp gì, những thứ này vốn chẳng đáng là bao với gia đình, nhưng lại có thể bồi bổ cho bọn trẻ. Ôi, mong chúng lớn lên khỏe mạnh.”
Tất nhiên, đều là thực phẩm bình thường, dù sao họ cũng muốn làm việc tốt, chứ không phải nuôi dạy tâm tính của những đứa trẻ tội nghiệp đó lệch lạc.
Nói xong, mẹ Vương còn không quên dặn dò cô: “Kiều Kiều, cháu đi đường cẩn thận nhé.”
“Yên tâm đi bác Vương, cháu sẽ chú ý an toàn.” Thời Kiều Kiều mỉm cười chào tạm biệt.
***
Thời Kiều Kiều không về nhà ngay, mà đi theo vệ sĩ một đường đến trại trẻ mồ côi.
Xe vừa dừng trước cổng, cô liền thấy một bóng người, đầu bị bọc kín mít, nhìn quanh một lượt rồi đặt một đứa bé xuống trước cửa, quay đầu bỏ chạy.
Vệ sĩ thấy vậy vội xuống xe, nhẹ nhàng bế đứa bé lên dỗ dành, vừa tức giận vừa bất lực: “Lại một đứa bị bỏ rơi nữa. Đã không nuôi được thì đừng đẻ ra, cuối cùng khổ nhất vẫn là lũ trẻ.”
Thời Kiều Kiều ngồi trên xe, qua cửa kính, lặng lẽ nhìn một đám trẻ từ trong trại chạy ra.
Chúng vây quanh vệ sĩ, thái độ rất thân thiết.
Những đứa lớn hơn chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi, hai người một nhóm cùng nhau nhấc đồ ăn. Đứa nhỏ tuổi hơn không xách nổi, thế là đứa cầm một củ khoai tây, đứa cầm một nắm hành lá, trên mặt ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ.
Thời Kiều Kiều nhìn bức tường loang lổ của trại trẻ mồ côi, cánh cổng cũng đã xiêu vẹo sau bao năm mưa nắng.
Cô lặng lẽ mở WeChat của trạm nước, đặt 500 thùng nước khoáng ẩn danh quyên tặng cho trại trẻ mồ côi.
【Điểm cảm kích +12】
Cho đến khi về đến nhà, lòng cô vẫn cảm thấy buồn bực. Có lẽ vì bản thân cô cũng là một đứa trẻ mồ côi, chỉ là may mắn hơn một chút, có Mộ Từ ở bên cạnh.
Thời Kiều Kiều lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sau ngày tận thế, người lớn còn có thể giãy giụa để sống, nhưng những đứa trẻ đó thì sao? Tuyệt vọng chờ chết sao?
Thời Kiều Kiều thầm quyết định, cô phải làm một việc, không cầu gì khác, ít nhất có thể giảm bớt số người chết, ít nhất có thể cho những đứa trẻ như ở trại trẻ mồ côi hôm nay, những cụ già, thêm cơ hội sống sót.
Như vậy cũng không uổng công ông trời cho cô trọng sinh một lần.
Tất nhiên, tiền đề để giúp đỡ người khác là cô và Mộ Từ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Nếu có bất kỳ ai uy hiếp đến cô và Mộ Từ, cô sẽ không chút do dự mà trừ khử kẻ đó.
Sáng sớm hôm sau, Mộ Từ đã dành cho Thời Kiều Kiều một bất ngờ lớn.
Thời Kiều Kiều cầm chiếc USB trên bàn, tò mò hỏi: “Đây là gì?”
“Thứ có thể giúp em thực hiện ước nguyện.” Mộ Từ thản nhiên đáp.
Anh không nói rằng vì thứ nhỏ bé này mà anh gần như thức trắng cả đêm, nhưng giờ nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Thời Kiều Kiều, mọi thứ đều xứng đáng.
10 giờ sáng, Mộ Từ trang bị đầy đủ bước vào một quán net nhỏ. Quán vắng khách, tất nhiên cũng không cần đăng ký chứng minh thư.
Vừa ngồi xuống, anh liền dùng USB cài vào máy tính phần mềm tức thời mà anh đã thức trắng đêm để tạo ra.
Sau đó, rất nhiều người ở thành phố S hôm nay đều nhận được một tin nhắn kỳ lạ, bên trên nói rằng ngày tận thế sắp đến.
Mặt hồ yên ả dường như bị ném một tảng đá lớn xuống, mọi người đều bàn tán xôn xao trong nhóm.
Có người cho rằng đây là trò đùa, tiện tay xóa đi, còn tức giận vì thông tin cá nhân bị lộ. Có người thì nghiêm túc phân tích thật giả, kết quả càng xem càng sợ, tan làm liền cuống cuồng đi mua sắm đồ ăn.
Thị trưởng Ngụy Vĩnh Dân cũng nhận được, ông tháo kính ra, day day sống mũi.
Tin nhắn này không tìm được nguồn gốc, dường như chỉ để nhắc nhở chính phủ, nhưng nội dung viết quá chân thực, cụ thể đến từng ngày tháng, có những tai họa gì, đều ghi rõ ràng rành mạch.
Vốn dĩ thời tiết càng ngày càng nóng, lòng ông đã không yên, giờ thấy tin nhắn này lại càng kinh hãi, nếu những gì trên đó nói là thật, thì cách ngày 16 chẳng còn mấy ngày nữa.
Cuối cùng ông hạ quyết tâm, dù thật hay giả, tin nhắn này nhất định phải báo cáo lên cấp trên.
Tin nhắn kỳ lạ này chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, đã đến bàn làm việc của vị lãnh đạo cao nhất nước Tung Của.
Giờ phút này trong phòng họp chật kín người, đều là những lãnh đạo cấp cao có vai vế, đang vì tin nhắn này mà mở cuộc họp khẩn cấp cấp một.
“Thuyết ngày tận thế” quá hoang đường, phòng họp ồn ào như chợ vỡ…
Còn Thời Kiều Kiều và Mộ Từ không hề biết tin nhắn này đã gây ra chấn động lớn đến nhường nào, lúc này hai người đã đến trung tâm thương mại.
Vì nhiệt độ cứ ở mức cao không hạ, nên rất nhiều quần áo giày dép mùa đông đang được giảm giá, mà mức ưu đãi cũng không nhỏ. Trước đây những bộ quần áo bốn năm nghìn tệ giờ chỉ còn hơn một nghìn, còn có cả bốt lông vũ dùng cho mùa đông, đồ ngủ dày, áo chống rét, chăn điện, chỉ cần là thứ có thể chống chọi với nhiệt độ thấp là họ mua sạch.
Tầng hai trung tâm thương mại là khu bán đồ điện tử.
Tủ lạnh hai cánh, máy làm đá, quạt điều hòa, máy sấy, lò sưởi nhỏ, v.v., hai người đều chọn mua kha khá.
Đi xuống tầng một thấy miếng dán giữ nhiệt, Thời Kiều Kiều lại đặt thêm 50 thùng, dùng đến già cả đời cũng không hết.
Vì mua quá nhiều đồ, nên họ trực tiếp nhờ nhân viên trung tâm thương mại chuyển đến kho hàng.
Sau đó hai người theo chỉ dẫn của GPS đến chợ đầu mối bán buôn kem. Kem chính là thần dược cứu mạng trong thời tiết cực nóng!
Đủ loại kem làm hoa cả mắt Thời Kiều Kiều, cô vung tay một cái, loại đã ăn, loại chưa ăn, cả những loại kem “sát thủ” mà trước giờ cô không nỡ mua, tất cả đều mua hết!
Thời Kiều Kiều chết trong trận động đất, cô không biết sau này liệu cái nóng cực độ có còn ập đến lần nữa hay không, nên thà mua một lần cho nhiều, sau này có của để dành.
Cô quẹt thẻ thanh toán xong, thì thấy Mộ Từ nghe một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy sắc mặt không được tốt.
Thời Kiều Kiều hỏi: “Sao vậy?”
