Chương 50: Muốn mượn đao giết người? (sửa nhỏ)
Hôm sau, Thời Kiều Kiều ngủ dậy, nghĩ đến năm cái container lén lút đưa vào không gian lần trước, trong lòng ngứa ngáy không chịu được.
Thế là nhanh chóng giải quyết bữa sáng, rồi kéo Mộ Từ cùng nhau mở hộp mù.
Thời Kiều Kiều dọn sạch phòng khách trước, sau đó thả một cái ra.
Hai người cố gắng nhẹ nhàng, sợ làm kinh động nhà dưới.
Container đầu tiên mở ra.
Bên trong toàn là quần áo các loại, đủ cả bốn mùa, size không vừa thì có thể mang ra đổi, không lỗ!
Container thứ hai mở ra thấy hơi quen, đại loại giống cái lần trước Thời Kiều Kiều mở, đủ loại đặc sản và đồ ăn vặt.
Container thứ ba và thứ tư cũng toàn là thức ăn, nhưng bên trong có nhiều loại trước đây chưa từng tích trữ.
Thời Kiều Kiều tỏ vẻ hài lòng.
Nhưng đến khi container cuối cùng mở ra, sắc mặt Thời Kiều Kiều hơi khó coi, Mộ Từ cũng có chút bất ngờ.
Ai mà ngờ được, bọn họ lại nhặt về một cái thùng rỗng chứ?
Nhất định là bị Đường Vì lây bệnh rồi.
Đang lúc Thời Kiều Kiều thở dài nhìn cái thùng rỗng, thì điện đàm đột nhiên reo lên, kèm theo tiếng lẹt xẹt, giọng Vương Giai truyền đến, có chút lo lắng.
“Kiều Kiều, Hứa Khả Vi đến rồi, nói là tìm cậu có việc, có phải hôm qua hai người ra tay bị phát hiện rồi không?”
Bị Vương Giai cắt ngang như vậy, Thời Kiều Kiều không hề nhận ra nốt ruồi đỏ trên cổ tay mình đang lấp lánh ánh sáng thần bí, lúc này giống như một giọt máu, càng thêm diễm lệ vài phần.
Thời Kiều Kiều nhíu mày lẩm bẩm: “Tìm tớ?”
Trong lòng nổi lên nghi hoặc, chẳng lẽ Hứa Khả Vi phát hiện ra là cô ra tay?
Nhưng phát hiện ra thì sao?
Giống như Hứa Khả Vi làm hỏng xe, bọn họ không có chứng cứ, cũng không thể tố cáo.
Nếu không, sao có thể để cô ta nhảy nhót khắp nơi?
Đương nhiên, Hứa Khả Vi cũng vậy, dù có phát hiện, thì cũng chỉ có thể chịu đựng.
Thời Kiều Kiều và Mộ Từ xuống lầu, Vương Giai và Đường Vì đang đứng chờ ở cửa.
Ngoài cửa đứng hai người.
Bên cạnh Hứa Khả Vi còn có một người phụ nữ trạc bốn mươi, năm mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề, trên người còn tỏa ra mùi nước hoa nhàn nhạt.
Thời Kiều Kiều không muốn lãng phí thời gian, nên đi thẳng vào vấn đề, “Có chuyện gì?”
Người phụ nữ đó nhìn thấy Thời Kiều Kiều, lập tức bịt mũi, thậm chí còn lùi lại hai bước.
Cô ta dùng ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới nhìn Thời Kiều Kiều, như đang đánh giá một món hàng.
“Đây là bác sĩ cô nói?”
Nói xong nhíu mày nhìn Hứa Khả Vi, “Tiểu Hứa, trời nóng thế này tôi chịu đi cùng cô là nể mặt cô đấy, vậy mà cô dám lừa tôi?”
Nói đến cuối, giọng người phụ nữ mang theo sự chất vấn không vui.
Hứa Khả Vi vội giải thích, “Không phải đâu, dì Điền, bây giờ bác sĩ khó tìm lắm, nhưng trước đây cô ấy học ở trường Y thành phố A, thành tích rất tốt, xem mấy bệnh vặt thì hoàn toàn không vấn đề.”
Hứa Khả Vi đương nhiên không phải tốt bụng giới thiệu mối quan hệ cho Thời Kiều Kiều. Dì Điền này nhà có chút tiền, tích trữ không ít lương thực, chỉ thiếu thuốc men và bác sĩ.
Giống như những người giàu có này, sợ nhất là chết, nhất là nhà dì Điền, tính tình đều không tốt, nghe nói trước đây làm ăn cũng không được sạch sẽ.
Đến lúc đó nếu Thời Kiều Kiều từ chối, dì Điền tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.
Nếu Thời Kiều Kiều đồng ý cũng không sao, mình vẫn còn đường lui.
Hứa Khả Vi nửa cúi đầu, che đi khóe miệng đang cong lên. Mình đấu không lại cô ta, vậy mượn đao giết người cũng tốt mà.
Mình thảm thế này, tại sao Thời Kiều Kiều vẫn có thể sống tốt như vậy?
Thời Kiều Kiều không biết những tính toán nhỏ nhặt trong lòng Hứa Khả Vi, cô nhìn người phụ nữ vẫn một tay bịt mũi không buông, không nhịn được bĩu môi.
Tuy rằng lúc nãy ở trên lầu mở container, đúng là cô có hơi bẩn thỉu.
Nhưng cô ta là cái thá gì?
Lại dám đến trước cửa nhà cô mà chê bai cô?
Còn chưa kịp lên tiếng đuổi người, cô đã nghe thấy cuộc đối thoại của hai người càng lúc càng vô lý.
Điền Phương Tâm kiêu ngạo nâng cằm lên, với giọng điệu ban ơn nói, “Tôi vốn định để cô xem bệnh cho con trai tôi, nhưng nhìn dáng vẻ của cô thì cũng không giống biết xem bệnh. Bác sĩ các cô chắc trong nhà đều có thuốc thường dùng nhỉ, cô đưa thuốc cho tôi là được.”
Thời Kiều Kiều cũng từ trên xuống dưới đánh giá Điền Phương Tâm, như thể nghe không rõ, nhướng mày hỏi, “Bà nói gì?”
“Tôi dùng mười gói mì ăn liền, mua hết thuốc trong nhà cô.” Điền Phương Tâm vẻ mặt cao ngạo, thấy Thời Kiều Kiều như muốn nói gì, sắc mặt càng thêm sốt ruột.
“Tôi cho thế là không ít rồi, làm người đừng tham lam quá, dù sao mấy loại thuốc đó cho cô uống cũng là lãng phí.”
Thời Kiều Kiều nghe xong, tức đến bật cười, từ chối, “Tôi không có thuốc.”
Lúc này, Hứa Khả Vi giả vờ ra vẻ sốt ruột, nói, “Thời Kiều Kiều, cả khu đều biết cậu có không ít vật tư, chắc chắn có thuốc. Con trai nhỏ của dì Điền đang sốt, cậu là dân học y, có thể có chút lòng nhân từ hay không…”
Thời Kiều Kiều trợn mắt, sốt ruột ngắt lời, “Con trai bà ấy sốt thì liên quan gì đến tôi?”
Sau đó ánh mắt rơi trên đỉnh đầu Hứa Khả Vi, khóe miệng cong lên, giả vờ như vô tình hỏi.
“Trời nóng thế này, cô có sở thích gì kỳ lạ vậy, sao lại đội mũ thế?”
Mặt Hứa Khả Vi lập tức đỏ bừng.
Nhớ lại bộ dạng keo kiệt của cô ta, khóe miệng Thời Kiều Kiều không nhịn được mà cong lên.
“Thời Kiều Kiều, bây giờ tôi lấy thân phận ủy ban ra lệnh cho cậu, lấy thuốc ra đây.” Hứa Khả Vi thấy ép buộc bằng đạo đức không được, liền dùng biện pháp cứng rắn.
Thời Kiều Kiều cười khẩy một tiếng, giọng đầy khinh thường, “Cô đúng là cầm lông gà làm lệnh tiễn mà?”
“Ủy ban khi nào ra thông báo, còn bắt tôi phải hiến vật tư? Cô nhiệt tình thế, sao không lấy đồ của mình ra chia cho mọi người?”
Hứa Khả Vi bị chặn họng đến mặt mày xanh mét, lửa giận bốc lên.
Nói thật, Điền Phương Tâm có lấy được thuốc hay không, cô ta cũng không quan tâm.
Không lấy được thì càng tốt, dù sao ban đầu cô ta cũng chỉ muốn để Điền Phương Tâm đến đối phó với Thời Kiều Kiều.
Nhưng Thời Kiều Kiều ba lần bốn lượt làm mất mặt cô ta, thật coi cô ta là bùn đất sao?
Hứa Khả Vi xông thẳng đến trước mặt Thời Kiều Kiều, giơ tay lên định tát một cái.
Cô ta tin chắc rằng lần trước mình bị thương hoàn toàn là do Thời Kiều Kiều cầm vũ khí.
Tuy nhiên, cô ta vẫn đánh giá thấp sức chiến đấu của Thời Kiều Kiều.
Thời Kiều Kiều nắm chặt cổ tay cô ta, dùng lực bóp mạnh.
Hứa Khả Vi chỉ cảm thấy xương cốt như sắp vỡ vụn, cô ta đau đớn giãy giụa, nhưng dù dùng hết sức lực toàn thân cũng không thể thoát ra.
Thời Kiều Kiều ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta, “Cô còn tưởng mình là nữ chính trong tiểu thuyết chắc? Chỉ cần nói vài câu là cả thế giới phải chiều theo cô?”
Hứa Khả Vi nhìn vào đôi mắt đen láy của cô, như sâu không thấy đáy, trong lòng không khỏi dâng lên một trận sợ hãi, ngay cả lông tơ trên người cũng dựng đứng từng sợi.
Cô ta liều mạng giãy giụa, “Cậu buông tay ra!”
Thời Kiều Kiều hừ lạnh một tiếng, trực tiếp buông tay, còn đẩy người ta vào tường một cái thật mạnh.
Lập tức, Hứa Khả Vi cảm thấy ngũ tạng lục phủ đau như muốn nứt ra, trong miệng mơ hồ có mùi tanh của máu.
Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Sức lực của Thời Kiều Kiều từ khi nào lại lớn như vậy?
Tại sao mình lúc nào cũng không bằng cô ta?
Nghĩ đến đây, ánh mắt Hứa Khả Vi lại lóe lên một tia độc ác.
Điền Phương Tâm lúc hai người động tay đã tránh xa, lúc này lại đi tới, nhíu mày, vẻ mặt khinh thường, nhưng vừa mở miệng đã chỉ trích, “Con gái nhà lành, sao tính tình lại tệ thế?”
Còn muốn nói thêm vài câu, kết quả là giây tiếp theo thấy Thời Kiều Kiều ngẩng đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta, dọa cô ta theo bản năng lùi lại một bước.
Điền Phương Tâm cảm thấy cả người nổi da gà, sau đó vỗ ngực, “Ân oán của các người không liên quan đến tôi, nhưng thuốc tôi vẫn phải mang đi. Vậy đi, tôi thêm một chút, mười lăm gói mì ăn liền, cô nên hài lòng rồi.”
Thời Kiều Kiều không muốn nói nhảm thêm, trực tiếp tặng cô ta một chữ.
“Cút!”
“Cô biết chồng tôi là ai không? Cô dám nói chuyện với tôi như thế!” Điền Phương Tâm lập tức nổi giận.
“Chồng bà là ai thì liên quan gì đến tôi?”
Điền Phương Tâm tức đến mức dùng tay chỉ vào Thời Kiều Kiều, nhưng trong miệng lại “cô” mãi, không mắng ra được một câu.
Giây tiếp theo, cửa sắt “rầm” một tiếng đóng sầm lại.
Hứa Khả Vi đảo mắt một vòng, sau đó ép ra hai giọt nước mắt, “Dì Điền, đều tại cháu, cháu không ngờ cô ấy lại ích kỷ như vậy…”
“Nhảm nhí, không tại cô thì tại ai? Đúng là xui xẻo.”
Điền Phương Tâm vừa mắng không ngừng, vừa quay người đi thẳng xuống lầu, không thèm nhìn Hứa Khả Vi lấy một cái.
Hứa Khả Vi nghẹn họng, tất cả lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
Chắc là đồ ngốc chứ gì?
Chả trách chú Lý chê cô ta.
Bất quá hôm nay cũng không phải uổng công, Điền Phương Tâm là loại người rất thù dai.
