Chương 61: Hắc Gia, ngài là thần của tôi
Thực lực của Thời Kiều Kiều, mọi người đều rõ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Mộ Từ có tốc độ nhanh nhất, thậm chí không thèm chào hai người kia, đã lao thẳng vào rừng.
Cô vào rừng làm gì, anh biết rõ.
Nhưng anh vẫn sợ, sợ có bất kỳ điều gì bất trắc.
Vương Giai nhét rìu vào người, cùng Đường Vì đuổi theo sát phía sau.
Hai người đi chưa được bao xa thì đã thấy bóng dáng Thời Kiều Kiều và Mộ Từ.
Hai người còn đang đẩy hai chiếc xe kéo cũ nát.
“Mau nhìn xem tôi tìm được gì này!”
Thời Kiều Kiều vẫy tay với hai người.
Đường Vì nhìn thấy, suýt nữa thì rớt cả mắt ra ngoài, “Ơ, cậu tìm thấy cái này ở đâu vậy?”
Vương Giai đi vòng quanh hai chiếc xe kéo một lượt, hưng phấn nói: “Thế này thì tốt quá, sau này chuyển đồ lên lầu tiện hơn hẳn!”
Thời Kiều Kiều mím môi: “Chắc là của mấy người trước đến đây cắm trại để lại, vừa hay tôi nhặt được.”
Diễn xuất hơi kém, may mà Mộ Từ nhìn ra sự lúng túng của cô.
Anh đánh trống lảng: “Kiểm tra xem xe kéo có chỗ nào hỏng không đã.”
Đường Vì và Vương Giai không nghĩ ngợi gì nhiều, bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng.
Thời Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm, quay sang mỉm cười với Mộ Từ.
Hai chiếc xe kéo cắm trại này, thực ra là lấy từ không gian của cô ra.
Cô không muốn để Vương Giai và những người khác phát hiện ra cô có đủ mọi thứ, nên mới tìm cái cớ này.
May mà trước đây không ít người đến công viên rừng dã ngoại, dùng lý do này cũng không có gì là lạ.
Còn xe kéo, cũng là Mộ Từ làm cũ trước ở nhà.
Cách làm thì đơn giản, hòa tan xà phòng lưu huỳnh với nước rồi đun nóng, phun đều lên xe kéo là được.
Cuối cùng, Thời Kiều Kiều lại rắc thêm không ít nước bùn và đất khô lên trên.
Nhìn tình hình hiện tại, Vương Giai và Đường Vì rõ ràng không hề nghi ngờ.
Còn vì sao lại lấy ra một lúc hai chiếc.
Con người ta xưa nay không sợ ít mà chỉ sợ không đều.
Cô có mà tầng 19 không có, một hai lần thì được, nhiều lần thì khó tránh khỏi trong lòng họ thấy mất cân bằng.
Cô không muốn dùng những thứ này để thử thách nhân tính.
Huống chi loại xe kéo này trong không gian của cô có không ít, giữ lại cũng không thể ăn được.
Lấy ra bù đắp cho bạn bè, cô chẳng thấy tiếc chút nào.
Đương nhiên, nếu Đường Vì và Vương Giai trong quá trình ở chung phát hiện ra bí mật trên người cô, cô sẽ cùng Mộ Từ trực tiếp rút lui.
Kiểm tra một hồi, xe kéo ngoài việc hơi cũ kỹ ra thì các mặt khác đương nhiên vẫn còn nguyên vẹn.
Bốn người đặt số gỗ đã chặt lên xe kéo, tất cả các khúc gỗ đã chặt đều chất hết lên trên.
Số gỗ thừa còn lại thì đóng thêm hai bao tải.
Thu dọn xong xuôi, Thời Kiều Kiều nhìn quanh bốn phía.
Tiểu Hắc chạy ra ngoài lâu vậy rồi, sao còn chưa về nhỉ.
Có lẽ là có sự cảm ứng, cô vừa nghĩ đến thì trong rừng liền truyền ra một trận hổ gầm.
Thời Kiều Kiều giật thót, có chút bất an.
Chẳng lẽ xảy ra chuyện rồi?
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô lập tức cùng Mộ Từ chạy về phía nguồn âm thanh.
Vương Giai và Đường Vì trên mặt cũng hiện lên vẻ lo lắng, sợ Tiểu Hắc xảy ra chuyện gì, cũng chạy theo vào rừng.
Không ngờ nguy hiểm thì không có, ngược lại kinh hỉ thì có tới hai.
Thời Kiều Kiều vừa vào đến nơi, đã thấy Tiểu Hắc đang lười biếng liếm móng vuốt, cả bộ lông trắng dính không ít vết máu, bên chân nó nằm hai con dê gầy nhom.
Nhìn thấy người cho ăn xuất hiện, Tiểu Hắc vươn cao cổ, lại ngửa mặt lên trời gầm một tiếng dài.
Sau đó còn tha hai con dê đến bên chân Thời Kiều Kiều, trên mặt viết rõ ba chữ.
Mau khen ta!
Thời Kiều Kiều quả thực không ngờ, Tiểu Hắc vậy mà lại học được cách săn mồi.
Mà còn đem con mồi đầu tiên săn được tặng cho cô.
Trong lòng bỗng nhiên mềm nhũn ra.
Cô đưa tay xoa đầu Tiểu Hắc, khen ngợi: “Tiểu Hắc giỏi lắm!”
Trong mắt Mộ Từ cũng lóe lên một tia kinh ngạc.
Anh hiển nhiên không ngờ Tiểu Hắc lại có bản lĩnh này.
Biết săn mồi thì không lạ, lạ là ở cái thời tiết này, người còn chết không ít vì thiếu lương thiếu nước, huống chi là mấy con vật này.
Hai con dê này có thể sống lâu như vậy, hiển nhiên chỗ ẩn náu rất kín đáo.
Không ngờ lại bị Tiểu Hắc tìm ra!
Đợi đến khi Vương Giai và Đường Vì chạy tới, nhìn thấy chính là cảnh tượng ấm áp của một nhà ba người này.
Đẹp đến mức khiến người ta không nỡ phá vỡ.
Cho đến khi hai người nhìn thấy vết máu trên người Tiểu Hắc, lo lắng đi tới, giây tiếp theo lại nhìn thấy hai con dê dưới chân Thời Kiều Kiều.
Đường Vì trực tiếp kêu lên thất thanh, giơ ngón cái: “Đây là do Tiểu Hắc bắt được à? Quá đỉnh!”
Vương Giai cũng cười khen ngợi, còn từ trong túi lấy ra gói khăn giấy ướt mà mình nâng niu không nỡ dùng, lau sạch từng chút vết máu trên mặt Tiểu Hắc.
Đường Vì ngồi xổm xuống, muốn xem con dê.
Kết quả Tiểu Hắc lập tức xông tới trước mặt anh, nhe răng, giây tiếp theo đã tha con dê ra sau lưng Thời Kiều Kiều.
Tiểu Hắc vươn cổ đứng canh ở một bên.
Đây là tiền nuôi gia đình nó đưa cho con hai chân, người khác đừng hòng mà đụng vào.
Hai con dê hơi gầy, khoảng thời gian này mặt đất đã bị phơi nứt nẻ, huống chi là thảm cỏ.
Cũng không biết chúng sống sót bằng cách nào.
Mộ Từ nhìn con dê, lên tiếng: “Để lại mấy cân thịt tươi, số còn lại xử lý luôn ở ngoài đi, tránh về nhà bị người khác ngửi thấy mùi.”
Mọi người đều đồng ý.
Tình hình bây giờ, nếu người trong khu chung cư biết bọn họ vẫn còn được ăn thịt dê, thì dù tính tình có tốt đến đâu cũng sẽ đố kỵ.
Bọn họ vốn đã bị hận thù cao rồi, vẫn nên khiêm tốn một chút cho an toàn.
Vương Giai và Đường Vì ở lại xử lý con dê, còn Thời Kiều Kiều và Mộ Từ về nhà cất đồ, tiện thể mang ít đồ để xử lý thịt dê.
Đường Vì có chút không tình nguyện.
Mặc dù anh biết Thời Kiều Kiều không phải cô gái bình thường, nhưng chuyển nhiều gỗ như vậy lên lầu cũng không phải chuyện nhẹ nhàng gì, sao có thể để một cô gái đi làm.
Bất quá dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của Thời Kiều Kiều, anh cũng đành phải đồng ý.
Thời Kiều Kiều đi theo, nguyên nhân rất đơn giản, một là cô có không gian, có cô ở đó Mộ Từ đỡ tốn sức hơn rất nhiều.
Hai là đồ trong không gian của cô đầy đủ nhất.
Hai người về đến khu chung cư, để lại hai bao gỗ, số còn lại đều thu vào không gian.
Hai bao tải gỗ nhìn thì nhiều, nhưng đều là gỗ đã được phơi khô, cũng không nặng lắm.
Lúc lên lầu không ít người đều nhìn thấy.
Mặc dù tầng 20 rất hung dữ, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn thắng được sợ hãi, đứng từ xa lên tiếng hỏi: “Mấy người chuyển nhiều gỗ thế này để làm gì?”
Thời Kiều Kiều cũng không có ý giấu giếm, thành thật trả lời: “Sợ sau này trời lạnh, phòng khi bất trắc.”
Có người bĩu môi, không cho là đúng, trong lòng thầm mắng tầng 20 đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, mặt trời to như vậy treo trên trời, người ta sắp bị phơi khô cả rồi, mà xuân sắp đến rồi, rõ ràng sẽ không lạnh nữa.
Tuyết rơi tháng sáu là chuyện đồn thổi, trong hiện thực sao có thể xuất hiện loại tình huống này được.
Có người nhìn đống gỗ lại rơi vào trầm tư, dò hỏi: “Mấy người tìm ở đâu vậy?”
Thời Kiều Kiều nhìn mọi người một lượt: “Công viên rừng.”
Trả lời xong cũng không muốn để ý đến những người khác, cùng Mộ Từ trực tiếp lên lầu.
Lòng vị tha của cô không mạnh đến vậy, sẽ không khổ tâm khuyên nhủ người khác tích trữ thêm đồ sưởi ấm, mỗi người đều có lựa chọn của mình.
Nhưng loại chuyện này, cô cũng sẽ không giấu giếm.
Dù sao có thể cứu thêm một mạng người, thì thế giới này càng thêm một phần hy vọng.
Muốn làm gì thì làm, tất cả đều xem bọn họ tự quyết định.
Nhưng mà, chỉ vì một câu nói đơn giản của Thời Kiều Kiều, mà không ít người đã thành công sống sót trong đêm giá rét đột ngột ập đến.
Còn những kẻ lúc đó khinh thường không tích trữ củi thì đều hối hận không thôi, hận không thể tự tát cho mình một cái.
