Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Kẻ Thù Ăn Rễ Cây, Ta Ở Kim Ốc Ăn Lẩu - Thời Kiều Kiều > Chương 85

Chương 85

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 85 có bản audio.

Chương 85: Cô ấy để cái giá lớn ở đâu rồi!!!

 

Lại thêm một ngày trôi qua, sau khi chính phủ dùng đủ loại máy móc kiểm tra, mới phát thông báo mọi người có thể về nhà.

 

Lúc về, đãi ngộ không được như lúc đến.

 

Không có xe đưa đón, chỉ có thể dùng "đôi chân" mà tự đi về.

 

Thời Kiều Kiều vì Tiểu Hắc, sợ gây hoang mang, nên quyết định đi sau cùng.

 

Sau mấy ngày tiêu hao, thức ăn trong ba lô của bốn người bọn Thời Kiều Kiều gần như đã cạn sạch.

 

Mọi người bàn bạc một phen, quyết định vừa đi về nhà vừa thu thập một ít vật tư sưởi ấm trên đường.

 

Trận mưa axit lần này đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả mọi người.

 

Đối mặt với thiên tai, chỉ có chuẩn bị đầy đủ mới có thể an toàn vượt qua.

 

Đợi mọi người đi gần hết, bốn người Thời Kiều Kiều chuẩn bị rời đi, vừa đẩy cửa ra, lại thấy tất cả binh lính trong nơi trú ẩn tụ tập lại với nhau, chắc cũng chuẩn bị rút lui.

 

Tần Quân thấy bốn người, lên tiếng chào hỏi, "Sao bây giờ mới rời đi?"

 

Thời Kiều Kiều có chút bất đắc dĩ kéo dây dắt, "Sợ gây hoang mang."

 

Tần Quân hiểu ý, rồi cười ha hả, đi tới lại xoa đầu Tiểu Hắc.

 

Binh lính bên cạnh nhìn cũng có chút thèm thuồng.

 

Bọn họ bình thường thường xuyên cùng chó nghiệp vụ ra nhiệm vụ, vốn dĩ đối với động vật nhỏ đều mang thiện ý.

 

Huống chi, đây chính là hổ lớn mà!

 

Tiểu Hắc lúc này ngẩng đầu nhìn Thời Kiều Kiều một cái, rồi đi tới trước mặt những binh lính kia, lần lượt dùng đầu cọ vào tay bọn họ.

 

Binh lính còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Hắc đã quay về bên cạnh Thời Kiều Kiều.

 

"Ôi trời, tôi sờ được hổ rồi!"

 

"Tôi cũng sờ được rồi, muốn nuôi quá."

 

"Trời ơi, con hổ này thông minh quá."

 

Mọi người kích động bắt đầu bảy miệng tám lời, Tần Quân cười quát một tiếng, mới yên lặng lại.

 

Thời Kiều Kiều lúc này cũng chào tạm biệt mọi người rời đi, binh lính vẫn còn có chút luyến tiếc nhìn theo con hổ.

 

Tiểu Hắc kiêu ngạo quay đầu đi.

 

Hừ, quả nhiên không ai có thể cưỡng lại sức hút của nó!

 

Bốn người từ nơi trú ẩn đi ra, đi trên đường, nhìn con phố quen thuộc đã hoàn toàn thay đổi, Thời Kiều Kiều trong lòng cảm thán không thôi.

 

Sau trận mưa axit, thành phố S vốn là thắng cảnh du lịch, giờ trở nên ảm đạm không chút sức sống.

 

Con phố vốn đông đúc náo nhiệt, cũng không còn phong thái như trước.

 

Trên đường thỉnh thoảng gặp những cư dân từ nơi trú ẩn đi ra, về nhà.

 

Vốn dĩ mưa axit kết thúc, mọi người đều tràn đầy kích động, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, niềm vui dần biến mất, thay vào đó là tiếng khóc than.

 

Bất kể là ai, giờ khắc này đều không cười nổi.

 

Đây là thành phố mà tổ tiên họ đã sống qua bao nhiêu năm, mỗi một cái cây, mỗi một bông hoa, đều chứng kiến cuộc đời họ.

 

Nhưng bây giờ, tất cả đều không còn tồn tại.

 

Cư dân mang theo tâm trạng bi thương, chậm rãi đi về nhà.

 

Vừa đi, vừa nhìn cảnh vật hoang vắng xung quanh.

 

Trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi căm hận, căm hận sự giáng lâm của thiên tai.

 

Nhưng sau khi căm hận, họ lại bất lực, chỉ có thể nhìn thêm một chút, muốn khắc sâu những cảnh vật quen thuộc vào trong tim.

 

Trên đường về khu chung cư Thiên Thái, có một trung tâm triển lãm nội thất.

 

Bốn người Thời Kiều Kiều tạm thời đặt mục tiêu ở đây, định đến đó tháo một ít đồ nội thất để dành.

 

Đường Vì thì phụ trách quay về khu chung cư trước, lái chiếc Hummer ra.

 

Không thì chỉ dựa vào ba lô của bốn người, căn bản không chứa được nhiều.

 

Sau khi Đường Vì rời đi, ba người một hổ bọn Thời Kiều Kiều bước vào trung tâm triển lãm nội thất này.

 

Nhìn dấu chân lộn xộn trước cửa, nơi này chắc cũng đã có người đến.

 

Nhưng không sao, lần này Thời Kiều Kiều vốn không phải nhắm vào đồ ăn.

 

Vừa vào, Thời Kiều Kiều đã thả dây dắt, để Tiểu Hắc tự chạy, mấy ngày nay ở nơi trú ẩn chắc nó buồn chán lắm rồi.

 

Tiểu Hắc chạy biến mất dạng, Thời Kiều Kiều bật đèn pin, vừa đi vừa nhìn.

 

Trung tâm triển lãm này rất lớn, diện tích chiếm cả nghìn mét vuông, bên trong bày biện đủ loại nội thất với đủ mức giá.

 

Chính giữa thậm chí còn bày vài món đồ không bán.

 

Thời Kiều Kiều và Vương Giai, đều vẻ mặt cảm thán nhìn những món nội thất được bọc kính.

 

Có kiểu Tây, có kiểu Trung, phần lớn là giường và một số tủ, bàn trang điểm các loại.

 

Nhưng không ngoại lệ, tất cả đều là đồ cổ có tuổi đời lâu năm.

 

Bên cạnh tủ kính còn đặt bảng giới thiệu.

 

Thời Kiều Kiều lại gần nhìn, sau khi xem phần giới thiệu trên đó, không khỏi đồng tử co lại.

 

Đây lại là giường sơn đỏ gỗ tử đàn thời Minh!

 

Cũng chính là loại giường thường được gọi là giường Vạn Lịch.

 

Chiếc giường này là đại diện tiêu biểu của niên hiệu Vạn Lịch, được ca ngợi là một trong những báu vật của đồ nội thất cổ điển Tung Của.

 

Trước đây Thời Kiều Kiều chỉ từng thấy hình ảnh trên mạng, không ngờ lần này lại được thấy hàng thật.

 

Cô sờ cằm, không biết ông chủ trung tâm triển lãm nội thất này nghĩ thế nào, báu vật như vậy mà lại không nghĩ cách chuyển đi.

 

Thời Kiều Kiều quyết định thu hết những báu vật này vào Kim Ốc.

 

Cô không phải muốn tự mình ngủ, thứ này, dù quý giá đến đâu, cũng là đồ người khác dùng rồi.

 

Đừng nói là nằm lên, chỉ cần ngồi trên giường, cô đã cảm thấy trong lòng lạnh toát.

 

Thời Kiều Kiều nghĩ đến trận mưa to không lâu sau đó.

 

Nếu thu vào không gian, loại báu vật này còn có ngày được thấy ánh sáng, nhưng nếu cứ để ở đây, vậy mới là phí phạm.

 

Bất quá, phải tìm lúc Vương Giai không ở đây mới thu được.

 

Cô ngẩng đầu nhìn, Vương Giai không có hứng thú với mấy thứ này, sau khi cảm thán một hồi, liền đi tìm đồ nội thất dễ tháo, cô để mắt đến một dãy giá trưng bày.

 

Loại này tháo dỡ đơn giản, đỡ tốn sức nhất.

 

Thời Kiều Kiều lại quay đầu, anh cô đâu rồi?

 

Ngay lúc này, Mộ Từ đi tới, trên tay còn xách hai cái rìu cứu hỏa.

 

Anh đưa một cái rìu cứu hỏa cho Vương Giai, tự mình giữ lại một cái.

 

Vương Giai đề nghị, "Chỉ có hai cái rìu, Kiều Kiều cậu phụ trách tìm mấy món dễ tháo nhé?"

 

Thời Kiều Kiều lại thong thả lấy từ trong ba lô ra một cái rìu, sắc bén hơn rìu cứu hỏa nhiều.

 

Vương Giai trợn mắt há hốc mồm, "Đi tránh nạn mà cậu cũng mang theo rìu à?"

 

Thời Kiều Kiều lên tiếng, "Vũ khí thì cũng phải mang theo chứ, lỡ có chuyện gì thì sao?"

 

Vương Giai không nhịn được tặc lưỡi, "Cậu đúng là nghĩ cũng đủ toàn diện, không như tớ, lúc đó vừa nhận được thông báo sơ tán khẩn cấp, đầu óc tớ trống rỗng, căn bản không nghĩ được phải mang gì, có thể cầm thêm mấy cây vàng, đã là lần đầu óc tớ xoay chuyển nhanh nhất rồi."

 

Thời Kiều Kiều cười cười, "Lúc đó tớ cũng hoảng, nhưng cái này là để sẵn trong ba lô từ trước, nghĩ là lỡ có chuyện gì, xách lên là đi được."

 

Vương Giai không nhịn được cảm thán, xem người ta có tầm nhìn xa trông rộng thế nào, mang theo đồ đạc đầy đủ như vậy, còn mình thì không được.

 

Sau này cũng nên học hỏi cách phòng bị trước của người ta, rèn luyện năng lực ứng phó khẩn cấp của mình.

 

Sau khi tán gẫu xong, ba người lại để mắt lên giá, mỗi người cầm một cái rìu, bắt đầu làm việc.

 

Ba người đều tách ra làm việc riêng, thật sự là tiếng chẻ gỗ quá chói tai, ba âm thanh hợp lại với nhau, nghe muốn điếc cả tai.

 

Thời Kiều Kiều vừa dùng rìu tháo giá, vừa lén lút chuyển những món nội thất còn nguyên vẹn vào Kim Ốc.

 

Năm phút sau, cô dùng ý thức kiểm tra không gian.

 

Thời Kiều Kiều: !!!

 

Cái gì thế này?

 

Cái giá vừa thu vào Kim Ốc đâu rồi?

 

Gặp quỷ rồi à?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi