Chương 14: Gặp lại ở buổi tụ họp
Nhưng nhà ngoại của Tần Úc có thế lực mạnh, hai người cậu đều làm quan.
Tần Úc bây giờ chỉ là còn nhỏ tuổi, đợi vài năm nữa tốt nghiệp, nếu muốn vào chính trường thì tiền đồ vô lượng.
Nhà họ Giang làm nghề buôn bán, càng ngưỡng mộ những người nắm thực quyền như vậy.
Tần Úc không thích giao thiệp lắm, hiếm khi đi cùng họ.
Ông ngoại và các cậu của anh đều ở thủ đô, nhưng bố mẹ anh trước đây làm việc ở Ma Đô, nên anh từ nhỏ cũng lớn lên ở Ma Đô.
Giang Trì và Tần Úc coi như là bạn chí cốt, quen biết từ nhỏ.
Nếu không nhờ tính cách cởi mở của Giang Trì luôn tìm Tần Úc chơi, thì tình bạn đơn phương này khó mà duy trì được.
Nhưng sau này thời gian lâu dần, họ cũng thực sự trở thành bạn bè.
Tần Úc nghe Giang Trì nói, thấy khó hiểu, anh quen cô gái như vậy từ bao giờ?
“Không quen!”
Giang Trì lại nhìn Dư Tiểu Tiểu, Dư Tiểu Tiểu cũng đáp lại:
“Không quen.”
Hiện tại Dư Tiểu Tiểu vẫn chưa xác định được Tần Úc này có phải là Tần Úc mà cô biết ở kiếp trước hay không!
“Vậy cậu muốn đến thì đến cùng đi.”
Giang Trì không thấy phiền, dù sao mấy người khác trong buổi tụ họp cũng sẽ dẫn bạn gái đến.
Mấy người bạn của Giang Trì cũng không phản đối, đi thì đi, với lại cô gái này trông cũng không tệ.
Dư Tiểu Tiểu tuy không xinh đẹp kiêu sa như Vương An Nhã, nhưng cũng là một tiểu mỹ nữ.
Mỗi người có một gu riêng, người đẹp trong mắt mình chưa chắc đã đẹp trong mắt người khác.
Dư Tiểu Tiểu kéo Trương Tĩnh đi theo nhóm họ, Trương Tĩnh lúc này mới nhận ra Dư Tiểu Tiểu vừa làm gì.
Trương Tĩnh đi phía sau, lúc thì nhìn Tiêu Nhiên, lúc lại cúi đầu.
Đúng là vừa kích động vừa ngại ngùng.
Tối nay có lẽ thực sự sẽ được ăn cùng thần tượng, còn có thể tham gia buổi tụ họp bạn bè nữa.
Dư Tiểu Tiểu vốn đã buông tay Trương Tĩnh, nhưng thấy cô ấy đi mà tay chân lóng ngóng, có cần phải vậy không!
Đừng có làm mất mặt tôi chứ.
Dư Tiểu Tiểu miễn cưỡng khoác tay cô ấy, Trương Tĩnh mới thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình.
Dư Tiểu Tiểu ghé sát tai Trương Tĩnh thì thầm:
“Cậu nghĩ cậu thích anh ấy, nhưng có lẽ cậu chỉ thích hình ảnh của anh ấy trong tưởng tượng của mình thôi, chưa chắc đã thực sự thích. Tối nay đi cùng buổi tụ họp có thể sẽ phá vỡ lớp kính lọc này đấy.
Cậu nên chuẩn bị tâm lý, anh ấy có thể không tốt như cậu tưởng đâu.”
Dư Tiểu Tiểu nghĩ Giang Trì đúng là hơi lắm mồm.
Nên trên đường đi, cô nói chuyện với Giang Trì một cách hứng thú.
Cũng chỉ có Giang Trì là tự nhiên thân thiện, mấy người khác vẫn còn hơi lạnh lùng.
Thực ra những người khác cũng đang nghe Giang Trì nói chuyện với cô.
Tần Úc cảm thấy rất bất ngờ, anh chắc chắn mình không hề quen biết Dư Tiểu Tiểu này, nhưng ánh mắt dò xét của cô lúc này lúc khác, anh cũng thấy rõ.
Dư Tiểu Tiểu hiện tại qua trò chuyện cũng đã nắm được đại khái tình hình của mấy người họ.
Bây giờ Dư Tiểu Tiểu xác định được khoảng 90% Tần Úc này chính là cao thủ dị năng hệ Lôi mà cô nghe nói ở kiếp thứ ba.
Quan trọng hơn là, cái tên này chưa bao giờ xuất hiện trong cốt truyện.
Tức là đây là nhân vật ngoài cốt truyện, anh ta có thể sẽ không bị ảnh hưởng bởi cốt truyện.
Và bây giờ Dư Tiểu Tiểu cũng đã biết tên của Giang Trì.
Giang Trì, Giang Trì, đều ở Ma Đô, đều họ Giang, anh ta có quan hệ gì với Giang Phong?
Đi cùng họ đến nơi tụ họp, là nhà của Giang Trì.
Nhiều người như vậy tụ họp ở nhà anh ta, khó trách anh ta lại lên tiếng mời.
Vào bên trong, người đầu tiên Dư Tiểu Tiểu nhìn thấy là Vương An Nhã.
Trời đánh, có cần phiền phức như vậy không chứ.
Mà Giang Phong cũng ở đó.
Xác nhận rồi, Giang Trì và Giang Phong đúng là cùng một nhà họ Giang.
Vương An Nhã và mọi người đến sớm hơn một chút, cũng vừa mới tới.
Ở đây còn có mấy cô gái khác, khá đông.
Nam thanh nữ tú đều là trai xinh gái đẹp.
Dư Tiểu Tiểu là lần đầu tham gia buổi tụ họp riêng tư kiểu này, Trương Tĩnh thì càng chưa bao giờ tiếp xúc với những người như thế này.
Những cô gái xinh đẹp ở đây đều rất thời trang, đủ mọi kiểu dáng.
Khiến hai người họ trông đặc biệt lạc lõng.
Chu Hiểu Mai thấy hai người họ cũng đến, muốn châm chọc vài câu, nhưng lại sợ chọc giận Vương An Nhã.
Vương An Nhã lúc này thấy Dư Tiểu Tiểu cũng rất bất ngờ, cô ta chưa bao giờ tham gia những buổi tụ họp kiểu này, hôm nay sao lại xuất hiện ở đây?
Mà những người ở đây đều là nhà giàu hoặc có quyền thế, hoàn toàn không phải hạng mà gia đình nhỏ như nhà Dư Tiểu Tiểu có thể với tới, cô ta có thể đến đây là do Giang Phong mời.
“Tiểu Tiểu, sao cậu lại đến đây?”
Giang Trì thấy Vương An Nhã chào hỏi Dư Tiểu Tiểu, nhướng mày, ồ, thì ra là quen biết nhau à?
“Ừ, như cậu thấy đấy, đi cùng bạn đến.”
Dù Dư Tiểu Tiểu rất không muốn để ý đến cô ta, nhưng tuyệt đối cũng không muốn chọc giận cô ta.
Biết đâu Giang Phong bên cạnh lại phát điên.
Giang Phong lúc này vẫn chưa quen Dư Tiểu Tiểu, nhưng chiều nay qua nghe Chu Hiểu Mai kể, biết hôm nay gặp em gái kế của Vương An Nhã.
Nên lúc này thấy Dư Tiểu Tiểu, anh ta cũng mỉm cười chào hỏi.
Dù sao cũng có thể là em vợ tương lai.
Nếu Dư Tiểu Tiểu biết Giang Phong đang nghĩ gì lúc này, chắc cô sẽ phun đầy nước bọt vào mặt anh ta.
Vương An Nhã vốn định qua nói chuyện với Dư Tiểu Tiểu, nhưng cô ta nhất thời không rảnh, hôm nay những người đến đều là thanh niên tài tuấn, cô ta cũng muốn kết thêm nhiều bạn mới.
Sau khi chào hỏi, Dư Tiểu Tiểu dẫn Trương Tĩnh đến một góc yên tĩnh.
Giang Trì thấy vậy liền nói với cô, đồ ăn ở đây cứ tự nhiên dùng, đến buổi tụ họp thì thư giãn một chút, đừng câu nệ.
Anh ta bây giờ có chút việc phải đi một lát, dù sao Tần Úc vừa đến, anh em phải nói chuyện vài câu.
Dư Tiểu Tiểu liền thoải mái kéo Trương Tĩnh cầm khay đồ ăn gắp đồ.
Không ăn thì phí, đồ miễn phí là ngon nhất.
Vương An Nhã trong lúc bận rộn vẫn tranh thủ liếc nhìn Dư Tiểu Tiểu một cái.
Mọi người đều cầm ly rượu đi lại trò chuyện.
Chỉ có cô và bạn cùng phòng là chăm chú ăn.
Tiêu Nhiên cũng nhìn thấy hai cô gái này, chính anh cũng không nhận ra khóe miệng mình đang mỉm cười.
Hai cô gái này đều rất đáng yêu.
Một người thẳng thắn táo bạo, còn một người ngơ ngác, tưởng lúc nào cũng như vậy, không ngờ bây giờ ăn uống như một con hamster, trông cũng rất đáng yêu.
Trương Tĩnh hoàn toàn không biết thần tượng của mình đang nhìn cô, nếu không thì có đánh chết cô cũng không dám làm vậy.
Hoàn cảnh gia đình Trương Tĩnh rất bình thường, bố mẹ đều ở thị trấn nông thôn, làm mấy việc buôn bán nhỏ, miễn cưỡng đủ ăn.
Đã bao giờ được ăn những món ngon như thế này đâu.
Mà Tiểu Tiểu còn nói với cô.
Miễn phí, cứ thoải mái mà ăn.
Trương Tĩnh vừa ăn vừa ngắm những chàng trai cô gái xinh đẹp.
“Tiểu Tiểu, tớ phát hiện ra rồi, quả nhiên người xinh đẹp chỉ chơi với người xinh đẹp, trước đây tớ chưa từng thấy nhiều trai xinh gái đẹp đến vậy.”
“Có ăn mà vẫn không bịt được miệng cậu, tớ cũng là một tiểu mỹ nữ đấy chứ, chẳng phải vẫn làm bạn với cậu sao?”
“Khác chứ, đó là do duyên phận xếp chúng ta vào chung một phòng, cậu có biết ‘gần nước thì được trăng trước’ không?”
