Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh Lần Thứ 4: Ta Né Nữ Chính, Lại Ôm Nhầm Đùi Phản Diện - Dư Tiểu Tiểu > Chương 16

Chương 16

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 16 có bản audio.

Chương 16: Kết bạn, kết hết!

 

Vốn dĩ Tần Úc không thích mấy buổi tụ tập ồn ào thế này, nhưng hôm nay Giang Trì thắng trận bóng rổ, muốn ăn mừng, nên cậu nể mặt miễn cưỡng đến.

 

Trai gái trong buổi tiệc ăn mặc đủ màu sắc, cậu không thích không khí như vậy.

 

Giang Trì không yên tâm để Tần Úc một mình nên qua ngồi cùng. Một lát sau, lại có mấy nam sinh lần lượt bước vào, đều là sinh viên đại học, họ trò chuyện khá vui vẻ.

 

Tần Úc chỉ ngồi bên cạnh nghe họ nói, giết thời gian cho đỡ chán.

 

Thế mà lúc này, một nam sinh kéo mấy cô gái vào. Tần Úc hơi bất ngờ, cậu vẫn nhớ Dư Tiểu Tiểu, lúc nãy ở ngoài cô nàng cứ lén nhìn mình mãi.

 

Nhìn bề ngoài, đây là một cô gái nhỏ rất ngoan, nhưng nhìn cách hành xử thì chẳng khớp với gương mặt này một chút nào.

 

Nếu cậu nhớ không lầm, cô ta chỉ là một cô gái Giang Trì tạm thời lôi tới, chả quen biết ai trong đám này, thế mà cũng khá có thủ đoạn giao tiếp.

 

Mới đó đã tìm được cửa, nhờ người dẫn vào rồi.

 

Tần Úc và Giang Phong không thân, chỉ biết cậu ta là anh em của Giang Trì, đi lại không gần gũi, cũng không ở cùng, nên cậu chưa từng để ý tới người này.

 

Giang Trì biết Tần Úc không thích bị làm phiền, nhất là mấy cô gái kiểu này. Vậy mà Giang Phong vẫn vô duyên dắt người vào.

 

Không còn cách nào, đều là người cậu mời tới, dù sao cũng phải tiếp đãi.

 

Thật ra Giang Phong cũng không thân với mọi người lắm, chỉ quen Giang Trì hơn một chút. Nếu không phải Tiểu Nhã cứ nài nỉ, cậu ta cũng chẳng định dẫn cô vào.

 

May là Giang Trì không làm cậu ta mất mặt, giới thiệu mọi người với nhau.

 

Mấy người không biết chuyện thấy mỹ nữ thì rất nhiệt tình, liền mời ngồi xuống nói chuyện.

 

Dư Tiểu Tiểu muốn chính là cơ hội này.

 

Cô mới không giống Vương An Nhã, từ chối vài câu rồi lại ngồi xuống, đoan trang như một tiểu thư khuê các.

 

Dư Tiểu Tiểu chạy thẳng tới bên chiếc sofa Tần Úc đang ngồi và ngồi xuống.

 

Cả phòng đều sững sờ. Dù sao họ cũng biết chút ít về Tần Úc, một người không dễ gần, ngày thường ít nói, cũng không hòa nhập vào vòng tròn của bọn họ.

 

“Chào bạn, bạn học trường nào thế?”

 

Tần Úc cũng trạc tuổi bọn họ, chắc vẫn đang đi học đúng không? Không bằng hỏi thử xem học trường nào, sau này tiện tới tìm.

 

Dư Tiểu Tiểu nhìn Tần Úc với gương mặt đầy ý cười, ánh mắt long lanh.

 

Con gái muốn tiếp cận cậu rất nhiều, nhưng chưa từng có ai nhìn cậu bằng ánh mắt như Dư Tiểu Tiểu. Giống như... giống như... à, đúng rồi! Giống như nhìn một thỏi vàng vậy!

 

Trong ánh mắt Dư Tiểu Tiểu, cậu không thấy thứ mà cậu thường thấy ở những cô gái khác: sự đắc thắng, mập mờ, tình cảm tha thiết, hay cố tình quyến rũ.

 

Ánh mắt cô rất thuần túy, thẳng thắn như thể cậu chính là một cục vàng to.

 

Tần Úc nhìn cô, không nói gì.

 

Lúc này Giang Trì tới giải vây.

 

“Tôi bảo cô em, cô không nên tên Dư Tiểu Tiểu, cô nên đổi tên là Dư To Gan mới đúng. Bài đăng trên mạng nội bộ của trường quả nhiên không đăng sai.

 

Tần Úc học cùng trường với chúng tôi, cô không biết thật à?

 

Bình thường cô không xem mạng nội bộ trường sao?”

 

“À, thì ra là học cùng trường. Kết bạn làm quen nhé?”

 

Tất cả mọi người đều bị cô làm cho kinh ngạc, cô thật sự nghe không hiểu người ta nói gì sao?

 

Cuối cùng, giữa sự kinh ngạc của mọi người, Tần Úc lấy điện thoại ra.

 

“Được.”

 

Dư Tiểu Tiểu vui vẻ lấy điện thoại ra, quét mã kết bạn.

 

Ôi!

 

Hôm nay quả là khởi đầu thắng lợi!

 

Con người Dư Tiểu Tiểu biết dừng đúng lúc, cô thừa hiểu vẻ mặt của mọi người.

 

“Xin lỗi, em gái tôi hơi thẳng thắn và bạo dạn, bình thường ở nhà nó không phải thế đâu!”

 

Vương An Nhã cũng bước tới, định giải vây cho Dư Tiểu Tiểu, cô ấy thấy hành động của Tiểu Tiểu có chút đường đột.

 

Dù sao vừa nãy Tiểu Tiểu là do cô ấy dẫn vào!

 

Ai ngờ vào phòng cái là chạy thẳng tới trước mặt người ta, thật sự vượt xa dự liệu của cô ấy.

 

Cô ấy còn chưa có cơ hội làm quen, cậu con trai này cô ấy cũng thấy rất đẹp trai.

 

Mà trước đó cô ấy có liếc nhìn vài lần, cậu ta đều không phản ứng gì, đúng là một người không hiểu phong tình.

 

“Liên quan gì tới cô!”

 

Người lên tiếng là Tần Úc.

 

Vương An Nhã bị nghẹn họng, vốn dĩ cô ấy tới cũng muốn làm quen, ai ngờ lại bị người ta dùng lời nói không chừa mặt mũi này đập cho một cái.

 

Giang Phong bước tới.

 

“Tiểu Nhã cũng không có ý gì đâu. Tiểu Tiểu là em gái cô ấy, vừa rồi có lẽ thấy hành động của em mình hơi đường đột, nên muốn giải thích với cậu thôi!”

 

Tần Úc chẳng buồn nhìn Vương An Nhã, ngẩng mắt liếc Dư Tiểu Tiểu một cái, Dư Tiểu Tiểu hiểu ngay là Tần Úc đang hỏi cô.

 

“Ừm, đúng vậy, đây là chị kế của tôi, chị do mẹ kế tôi dắt về.”

 

Dư Tiểu Tiểu không để Vương An Nhã cứ tự xưng là chị mình mãi.

 

Mẹ kế dắt về thì là do mẹ kế dắt về, có phải chị ruột đâu.

 

Tần Úc gật đầu, không nói gì.

 

Thấy buổi tụ tập không có gì thú vị, cậu chào Giang Trì một tiếng rồi định về.

 

Giang Trì ra ngoài tiễn.

 

Sau khi Tần Úc đi rồi, mọi người trong phòng mới sôi nổi hẳn lên.

 

Tiêu Nhiên từ nãy vẫn ở trong phòng, cũng thấy chuyện vừa rồi, thật không ngờ Tần Úc lại đồng ý kết bạn với Dư Tiểu Tiểu.

 

Dư Tiểu Tiểu quay đầu lại, cũng nhìn thấy Tiêu Nhiên.

 

Ngay cả người như Giang Phong cũng có dị năng, vậy Giang Trì và Tiêu Nhiên chắc chắn... chắc vậy, khả năng cao cũng có nhỉ!

 

Đúng lúc này Giang Trì tiễn người về.

 

Cơ hội hôm nay tốt thế này, không kết thì phí, kết hết, biết đâu sau này thật sự cần tới!

 

Dư Tiểu Tiểu là người đầu tiên kéo Trương Tĩnh tới bên cạnh Tiêu Nhiên.

 

“Soái ca khoa Luật, hay là chúng ta cũng kết bạn đi!”

 

Nói xong cô còn lắc lắc điện thoại.

 

Tiêu Nhiên không để tâm, kết thì kết.

 

Cậu cũng lấy điện thoại ra cho cô quét mã.

 

Dư Tiểu Tiểu lấy điện thoại của Trương Tĩnh ra.

 

“Đây là bạn cùng phòng của tôi, Trương Tĩnh, làm quen luôn nhé!”

 

Tiêu Nhiên cũng thấy không sao, dù sao kết một người là kết, kết hai người cũng là kết. Cậu nhìn Trương Tĩnh, cô gái nhỏ này có chút thẹn thùng, mới là phản ứng con gái nên có chứ!

 

Lúc này tim Trương Tĩnh đập thình thịch, chỉ có cô tự biết nó đập nhanh thế nào. Cô đang cách Tiêu Nhiên chưa đầy một mét.

 

Đến lỗ chân lông trên mặt Tiêu Nhiên cô còn nhìn thấy rõ mồn một, đúng là đẹp trai quá, cô sắp chịu không nổi rồi!

 

Giang Trì vào phòng liền thấy Dư Tiểu Tiểu lại kéo bạn cùng phòng đi kết bạn với Tiêu Nhiên.

 

Cậu bước tới, một tay vòng qua cổ Tiêu Nhiên.

 

“Cậu giỏi đấy, từ khi nào rộng lượng thế này!”

 

Giang Trì nói vậy là ám chỉ chuyện Dư Tiểu Tiểu gọi Tiêu Nhiên là thằng mặt trắng, trong ấn tượng của Giang Trì, Tiêu Nhiên cũng đâu phải người dễ gần.

 

Tiêu Nhiên lười phản ứng, kết bạn xong, bấm xác nhận rồi cất điện thoại.

 

Giang Trì thấy vậy, dù sao mọi người cũng kết hết rồi, vậy cũng kết một cái.

 

Thế là lôi điện thoại ra.

 

“Đã kết hết rồi, thì kết cả tôi nữa nhé!”

 

Dư Tiểu Tiểu trong lòng: “Chính là mình muốn thế!”

 

Cô kéo Trương Tĩnh quét mã kết bạn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi