Chương 22: Lại gần anh thêm một chút
“Đứng ngẩn ra đó làm gì, còn không đi?”
“Hả? À! Được!”
Dư Tiểu Tiểu bấm thang máy rồi bước vào, Tần Úc cũng đi theo vào.
Mãi đến khi hai người ngồi vào bàn ăn, Tần Úc mới nhận ra mình vừa làm chuyện ngốc nghếch gì!
“Tay nghề nấu ăn của tôi bình thường thôi, không thể so với nhà hàng bên ngoài được, anh ăn thử xem!”
Đã đến rồi thì thôi, không cần phải giả vờ khách sáo nữa.
Tần Úc nhìn một bàn đầy thức ăn.
Hôm nay chỉ có hai người ăn, vậy mà cô làm ít nhất cũng phải mười món.
Chẳng lẽ cô không biết là anh chưa chắc sẽ lên ăn cùng cô sao?
Nhưng nhìn thấy nhiều món ăn nhà được chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy, Tần Úc có một khoảnh khắc mềm lòng.
Dư Tiểu Tiểu tuy có hơi ngốc nghếch, nhưng xem ra cũng không phải là hoàn toàn vô dụng!
Hai người cùng nhau ăn cơm một cách yên lặng.
Nói thật, tay nghề của Dư Tiểu Tiểu cũng khá đấy chứ.
Thật ra anh đã lâu lắm rồi không được ăn những bữa cơm như thế này, từ khi mẹ mất rồi thì chưa bao giờ.
Nhà ông ngoại, nhà cậu đều mời đầu bếp riêng.
Bình thường lúc một mình thì ăn ở nhà hàng bên ngoài, hoặc là tự làm vài món.
Tay nghề của anh bình thường, thật ra có thể nói là hơi tệ.
Mà anh cũng chỉ thỉnh thoảng nấu ăn khi về nhà cũ.
Ăn cơm do Dư Tiểu Tiểu nấu, anh cảm thấy dường như thật sự khác biệt, cơm nhà làm có hơi thở cuộc sống hơn.
Vị món ăn có thể không ngon bằng những món theo tiêu chuẩn thống nhất của khách sạn.
Nhưng chính vì không có một tiêu chuẩn cố định nào, nên mỗi người nấu ra sẽ có hương vị khác nhau.
Tần Úc không nói gì.
Dư Tiểu Tiểu cũng không biết nói gì, chỉ thỉnh thoảng gắp cho anh món này, một lát lại mời anh nếm thử món kia.
Một bữa cơm trôi qua, coi như là cả hai đều vui vẻ.
Dư Tiểu Tiểu bận rộn cả buổi chiều, từ lâu đã đói lả.
Tần Úc vốn đã đến giờ ăn cơm, lại còn chạy đi chơi bóng rổ một tiếng, lúc này cũng đói meo.
Hơn nữa con trai vốn ăn khỏe, Tần Úc không ăn mấy cơm, chủ yếu là ăn thức ăn.
Đợi đến khi cả hai ăn no, Dư Tiểu Tiểu phát hiện nhiều món ăn như vậy vậy mà bị hai người ăn sạch.
Xem ra cái đùi vàng này không phải muốn ôm là ôm được.
Ăn khỏe vậy sao.
May mà kiếp này cô có không gian, chuẩn bị thêm một chút là được.
Cô chợt nhớ ra mình quên một chuyện, không biết ba mẫu đất kia có thể nuôi được ít gia cầm không nhỉ?
Trồng được rau, trồng được lương thực, nếu có thể nuôi gia cầm, cô có thể nuôi bốn năm con heo con, nếu không thì sau này thịt rồi cũng có ngày ăn hết.
Dư Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn Tần Úc, mà cái đùi vàng của cô ăn khỏe vậy nữa!
Ăn cơm xong, Tần Úc cũng cảm thấy hơi ngại! Cả một bàn thức ăn lớn như vậy đều do anh chén sạch.
Dư Tiểu Tiểu tuy cũng ăn không ít, nhưng phần lớn vẫn vào bụng anh.
Anh cũng vừa lúc bắt gặp ánh mắt đánh giá của Dư Tiểu Tiểu.
Đây là ý gì? Chê anh ăn nhiều à?
Hiếm khi Tần Úc cảm thấy mặt hơi nóng.
Dư Tiểu Tiểu không hề để ý đến cảm xúc của anh, lúc này đầu óc toàn nghĩ đến việc ngày mai ra chợ mua một con gà về, nếu có thể bỏ vào không gian thì mua ít gia cầm về.
Nếu không được thì tự mình hầm ăn, vừa hay trước mạt thế cần tăng cường thể lực, phải ăn những thứ bổ dưỡng!
Dư Tiểu Tiểu đứng dậy thu dọn bát đĩa, vì vừa rồi có hơi ngại ngùng, nên Tần Úc cũng cùng cô thu dọn.
Ừm! Cũng biết nhìn tình hình! Còn biết giúp đỡ, xem ra cũng không phải là không có điểm nào đáng khen!
Hai người cùng nhau dọn dẹp, nên rất nhanh là xong.
Dọn dẹp xong xuôi, Tần Úc mới có thời gian nhìn ngắm căn nhà của Dư Tiểu Tiểu.
Thật ra bố cục cũng giống nhà anh, không có gì khác biệt, điểm khác biệt duy nhất là tầng trên cùng là căn hộ duplex.
Sau khi làm xong mọi việc, thật ra Dư Tiểu Tiểu đã rất mệt, chỉ muốn tắm rửa sớm rồi lăn ra giường ngủ.
Nhưng Tần Úc chưa đi, cô cũng đành phải ngồi tiếp!
Mà bình thường anh ấy không dễ tiếp xúc, tuy cô không biết tại sao, nhưng cô cảm thấy mọi chuyện cô nghĩ bây giờ đều thuận lợi một cách khác thường.
Ăn cơm của tôi rồi, sau này cũng phải che chở cho tôi một chút.
Hơn nữa đều là hàng xóm trên dưới lầu, thường ngày gặp mặt, thấy cô gặp nguy hiểm, tin là anh ấy cũng sẽ không thấy chết mà không cứu.
Không phải Dư Tiểu Tiểu không muốn đi theo con đường nữ cường, mà là thật sự không mạnh nổi.
Không phải chưa từng thử, sau mạt thế dù không thức tỉnh dị năng thì thể chất của con người cũng sẽ được tăng cường rất nhiều.
Nhưng của cô thì không được, cô cũng đã luyện, nhưng không thể luyện ra được sức mạnh như người khác.
Có lẽ là do sức mạnh của cốt truyện đang hạn chế cô.
Cô chính là một kẻ phế vật nhỏ, một kẻ pháo hôi nhỏ.
Tần Úc phát hiện Dư Tiểu Tiểu thường xuyên lơ đãng.
“Đang nghĩ gì thế?”
“Nếu gặp nguy hiểm, anh có bảo vệ tôi không?”
Dư Tiểu Tiểu đang nghĩ gì thì buột miệng hỏi ra luôn.
Tần Úc nghĩ đến việc Dư Tiểu Tiểu lắp mấy cánh cửa ở ngoài cửa, chẳng lẽ cô gặp phải chuyện gì sao?
“Cô đắc tội với ai à?”
Khó trách lại chủ động tiếp cận như vậy, hóa ra cũng là có mục đích.
“Hiện tại thì không!”
Dư Tiểu Tiểu thành thật trả lời, hiện tại đúng là không có, cô không chọc người, nhưng cô có thể chọc phải tang thi.
Còn người khác thì có thể đến bắt nạt cô.
“Không có gì thì cô cần bảo vệ gì!”
“Tôi cũng chỉ tiện miệng hỏi thôi mà!”
Tần Úc tưởng Dư Tiểu Tiểu không có chuyện gì để nói nên mới kiếm chuyện tán gẫu với anh.
Trong lúc đó tự vấn bản thân không biết có phải mình đã hơi dữ với cô gái nhỏ này không?
Nhìn vào việc Dư Tiểu Tiểu đã làm vì anh nhiều như vậy, có lẽ mình nên có thái độ tốt hơn một chút?
Tần Úc thấy cô cứ lơ đãng mãi, nên cáo từ ra về.
Xuống lầu về nhà, Tần Úc liền lấy điện thoại ra gửi một loạt tin nhắn.
Không lâu sau, lý lịch cuộc đời của Dư Tiểu Tiểu được gửi đến điện thoại của Tần Úc.
Mở tài liệu ra xem chi tiết, điều kiện gia đình Dư Tiểu Tiểu cũng tạm được.
Hiện tại cũng không dính vào vụ kiện tụng gì.
Vậy thì cần bảo vệ cô ấy cái gì?
Khi nhìn thấy mẹ của Dư Tiểu Tiểu cũng mất khi cô ấy đang học cấp hai, không hiểu sao trong lòng anh cũng có chút xúc động.
Bản điều tra này cũng khá đầy đủ, từ khi mẹ Dư Tiểu Tiểu mất, cha cô tái hôn, tuy sống chung với cha và mẹ kế.
Nhưng phần lớn thời gian Dư Tiểu Tiểu đều trở về căn nhà mà mẹ cô đã chuyển cho cô trước khi mất.
Mà gần đây cô ấy đã bán căn nhà đó.
Khó trách lại phải thuê nhà ở đây, xem ra là không định quay về Giang Thành nữa.
Báo cáo điều tra đến đây là kết thúc.
Ngày điều tra mà Tần Úc gửi ra cũng là lý lịch cuộc đời của Dư Tiểu Tiểu trước khi quen biết anh.
Cho nên những chuyện sau khi đến Ma Đô đều không điều tra.
Cũng may là không điều tra, cũng may là Dư Tiểu Tiểu bây giờ vẫn chưa vay nợ online.
Cô dự định sẽ vay nợ online một tháng trước mạt thế.
Nếu không thì thời gian quá sớm, sợ người ta đến đòi nợ.
Dư Tiểu Tiểu bây giờ đã sớm tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường ngủ rồi.
Tần Úc chỉ lướt qua những sự kiện lớn trong cuộc đời cô, phía sau có một số chuyện chi tiết, trong đó có một điểm khá nổi bật.
Dư Tiểu Tiểu chưa từng yêu đương lần nào, không có kinh nghiệm yêu đương.
Ngón tay Tần Úc dừng lại trên mấy chữ “không có kinh nghiệm yêu đương”.
