Chương 46: Mạt Thế Bắt Đầu
Dù mang về nhà cũng sẽ có người nhìn thấy, nhưng xác suất gặp một người cũng chỉ một lần thôi.
Một lần cô cũng không xách được bao nhiêu đồ.
Hai người thong thả xách đồ đi về.
Trên đường, Dư Tiểu Tiểu lặng lẽ nhìn con phố này, đèn neon đan xen, các cửa hàng nhỏ đông người qua lại, ông chủ mồ hôi nhễ nhại tay không ngừng làm món ăn ngon.
Bên cạnh, từng nhóm ba năm người đứng chờ.
Cùng nhau nói chuyện, cười đùa.
A! Cuối cùng nhìn thế giới này một lần nữa, Dư Tiểu Tiểu lấy điện thoại ra chụp lại con phố lúc này, chụp cả Trương Tĩnh vào.
Rồi hai người cùng xách đồ tự sướng.
Dù trong lòng có bao nhiêu cô đơn, cũng không thể ngăn được ngày mai đến.
“Đi thôi, Tĩnh Tĩnh, về nhà thôi.”
Khi hai người về đến nhà thì Tần Úc cũng đã về đến nơi.
Dù Tần Úc không biết tại sao, nhưng Dư Tiểu Tiểu đặc biệt quấn lấy anh, về để trấn an cô.
Lát nữa anh còn phải ra ngoài một chuyến.
Tiểu Tiểu về nhà đặc biệt sang xem Tần Úc, thấy Tần Úc ở nhà, liền dẫn Trương Tĩnh cùng về.
Vừa nãy cả đoạn đường Trương Tĩnh không dám nói câu nào.
Cô cảm thấy Tần Úc trông có vẻ khó nói chuyện.
“Tiểu Tiểu, cậu giỏi thật đấy.”
Về đến nhà, đóng cửa lại, Trương Tĩnh hoạt bát hẳn lên.
Dư Tiểu Tiểu cười cười không nói gì.
“Tĩnh Tĩnh, cậu đi tắm trước đi, kỳ cọ từ đầu đến chân, tối nay giặt sạch quần áo thay rồi phơi lên.”
Trương Tĩnh cũng vừa từ quê lên, đồ đạc đều ở trong vali, đã hỏi qua, trong trường không để lại thứ gì.
Đồ quan trọng, có giá trị đều ở trong vali.
Nói nhiều thì Dư Tiểu Tiểu cũng không tiện nói thêm, Trương Tĩnh ở đây, cô cũng không tiện bỏ mặc cô ấy một mình mà chạy xuống tìm Tần Úc.
Chỉ cần mạt thế bắt đầu mà Tần Úc ở đây, cô vẫn thấy yên tâm hơn.
“Tiểu Tiểu, sao cậu chuẩn bị nhiều đồ thế này?”
Trương Tĩnh kinh ngạc đến phát sốc, căn phòng cô sắp xếp cho cô ấy ngủ chất đầy đủ thứ, đồ ăn đồ dùng đều có.
“Nhiều đồ thế này dùng đến bao giờ mới hết? Riêng giấy ăn đã nhiều thế này, còn băng vệ sinh này cậu định dùng đến khi hết hạn à?”
Biết Trương Tĩnh sẽ ở lại Ma Đô, Dư Tiểu Tiểu đã dọn phòng cho cô ấy.
Trong đó đều là đồ chuẩn bị cho cô ấy, ít nhất là trên mặt ngoài.
Dưới gầm giường còn để ba chiếc thuyền bơi hơi.
“Tiểu Tiểu, cậu mua thứ này làm gì thế?”
“Ồ, bên cạnh khu chung cư có một cái hồ, vốn định đi chèo thuyền, nhưng hình như không cho chèo, mua một tặng hai.
Nghĩ may mà bị xẹp thì còn có cái khác để chơi, mua nhiều ưu đãi nên mua luôn.
Giờ để dưới gầm giường bám bụi, cứ để đấy đi, chưa dùng đến thì vứt cũng phí.”
Trương Tĩnh nghĩ cũng đúng.
Ở có hai ngày, Trương Tĩnh cũng không định lấy quần áo trong vali ra, cứ để trong vali mà dùng là được.
Nhưng vẫn không nhịn được mở tủ quần áo trong phòng ra ngó.
“Chà! Tiểu Tiểu, sao cậu mua nhiều áo chống rét dày thế này làm gì?”
Trương Tĩnh như phát hiện ra châu lục mới, cứ hết hét lên lại kinh ngạc.
“Quần áo trái mùa giảm giá, mua để mùa đông đi trượt tuyết. Nghỉ đông định đi Băng Thành chơi, cậu có muốn đi cùng không?”
Trương Tĩnh dựa vào khung cửa, thật sự ngưỡng mộ.
“Tiểu Tiểu, cậu sướng thật đấy, hu hu hu hu, ghen tị quá đi!”
“Giờ tớ chỉ muốn tốt nghiệp thật nhanh để ra ngoài làm việc kiếm tiền.”
Dư Tiểu Tiểu lườm nguýt trong lòng, ước gì không ước, lại đi ước mau đi làm à?
“Cậu mau dọn dẹp rồi đi ngủ đi, trong mơ có tất cả, biết đâu ngày mai cậu bắt đầu kiếm tiền rồi!”
Mai bất kể cậu tốt nghiệp hay chưa, đều phải bắt đầu cuộc sống sinh tồn trong mạt thế.
Dư Tiểu Tiểu một mình lên phòng ngủ trên tầng 20, cô chọn tầng 20 là tầng cao nhất vì không muốn mọi người lên trên.
Trước mạt thế ở thì không vấn đề gì, có điều hòa, có điện, ở cũng được.
Tầng 19 cũng có phòng của Dư Tiểu Tiểu, đồ để đó là đồ có thể cho người khác nhìn thấy.
Còn đồ không thể cho người khác nhìn đều để ở tầng 20.
Khi lạnh giá và nắng nóng gay gắt thì chắc chắn ở tầng 19 thoải mái hơn.
Tần Úc ở dưới lầu nghe trên lầu không còn động tĩnh gì, liền cầm điện thoại và chìa khóa ra ngoài.
Tối nay anh phải đến khu cảng xử lý công việc, thời gian về có thể khá muộn, căn hộ của anh gần khu cảng hơn.
Trong phòng tắt đèn, nhìn ra ngoài cửa sổ có thể thấy bầu trời đen kịt bên ngoài, mơ hồ thấy được hình dáng các tòa nhà cao tầng phía xa.
Dư Tiểu Tiểu nằm trên giường, mở mắt, lặng lẽ chờ đợi, tâm trạng lúc này dâng trào không ngủ được.
Cô biết mình rất yếu, nhưng ngày mai vẫn phải đi nhặt đồ theo lộ trình đã định.
Dù kế hoạch có hoàn hảo đến đâu, khi cơn bão ập đến cô vẫn thấy sợ hãi.
Mấy kiếp trước đều không có không gian, đồ dự trữ đã sớm tích đủ, mạt thế đến không ra ngoài, chỉ có kiếp đầu bị đập chết, mấy kiếp sau đều không ra khỏi cửa.
Ngày mai ra ngoài còn phải đặc biệt chú ý, sợ hãi còn xen lẫn chút lo lắng.
Ngày mai Tần Úc sẽ đi làm gì?
Mấy kiếp trước trong mạt thế anh ấy làm gì?
Dùng tay kéo mạnh tóc, đau đầu, Dư Tiểu Tiểu cảm thấy mình biết quá ít.
Kiếp này vì có cô xuất hiện, quỹ đạo cuộc đời Tần Úc sẽ thay đổi sao?
Trằn trọc mãi cơn buồn ngủ ập đến, không nhịn được mà ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy trong tiếng thét chói tai của Trương Tĩnh.
Tiếng gõ cửa thình thịch.
“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu, cậu mau dậy đi, nhìn bầu trời bên ngoài kìa.”
Tối qua rèm cửa không kéo hẳn, nên Dư Tiểu Tiểu vừa mở mắt đã thấy căn phòng đỏ rực.
Mạt thế cuối cùng cũng đến rồi.
Mặt trời đỏ không kéo dài bao lâu, vì là buổi sáng nên nhiều người không để ý.
Chỉ nghĩ là bình minh mặt trời đỏ hơn một chút mà thôi.
Và chẳng bao lâu sau mặt trời đỏ biến mất, mọi người vẫn như thường lệ, làm gì thì làm nấy.
“Tĩnh Tĩnh, tôi xuống ngay đây.”
Đứng dậy kéo tủ quần áo, lấy quần áo thay rồi xuống lầu.
“Tiểu Tiểu, lúc nãy cậu có thấy không, hôm nay mặt trời đỏ đặc biệt, sáng nay tôi vừa tỉnh dậy kéo rèm ra đã thấy.”
“Ừ, vừa nãy có thấy một chút, nhưng rất nhanh biến mất.”
“Không sao, tôi đã chụp lại rồi, cậu xem này.”
Trương Tĩnh đưa điện thoại qua, trên bầu trời rộng lớn treo một vầng mặt trời đỏ, Dư Tiểu Tiểu đã xem nhiều lần, không có hứng thú gì mấy.
“Ừ, thấy rồi.”
Trương Tĩnh cầm điện thoại lên xem tin tức trên mạng, dù nhiều người không để ý, nhưng vẫn có rất nhiều người giống Trương Tĩnh chụp lại đăng lên mạng.
Dư Tiểu Tiểu rửa mặt xong, Trương Tĩnh vẫn cầm điện thoại ngồi trên sofa lướt video của mọi người.
“Cậu thấy gì chưa?”
“Tiểu Tiểu, cậu xem, có người nói không biết có phải ngày tận thế không, sao có thể chứ?”
Nhìn bình luận ai cũng khích động, đủ loại lời lẽ.
“Tĩnh Tĩnh, mau đi rửa mặt đi, xuống lầu ăn sáng thôi.”
Nếu không nhớ nhầm, cơn gió lớn bắt đầu thổi từ khoảng 10 giờ sáng, càng lúc càng mạnh, rất nhiều người chết trong ngày đầu mạt thế, chính vì gió lớn mà muốn thu dọn đồ đạc trong nhà.
