Chương 65: Anh ấy lại là đại phản diện?
Lúc bước vào, cô đã thấy Tần Úc cởi trần, thân hình đúng là rất có dáng, con nhỏ này được ăn ngon thật, trên ngực còn có dấu vết mà Dư Tiểu Tiểu để lại.
Trương Tĩnh lặng lẽ nhìn Tiêu Nhiên một cái, nước mắt ghen tị suýt chảy ra từ khóe miệng.
Tiêu Nhiên vẫn là thần tượng trong lòng cô, dù bây giờ thường xuyên ở bên nhau, ngày nào cũng gặp mặt, nhưng Trương Tĩnh vẫn không thể nào dám phạm thượng anh ấy.
Trước mặt anh ấy, cô luôn không thoải mái, lúc nào cũng tỏ ra dịu dàng, đứng đắn. Cô thật sự ghen tị với Dư Tiểu Tiểu, sao có thể thoải mái đến vậy.
Khi hai người họ đi khỏi, Dư Tiểu Tiểu liền nhẹ nhàng đi tới phòng tắm, chuẩn bị mở cửa.
Tốt lắm, cửa đã bị khóa trái từ bên trong.
Đây là phòng ai vậy?
Nghe thấy động tĩnh từ tay nắm cửa, Tần Úc bất lực mỉm cười, nhanh chóng rửa sạch.
Khi Tần Úc bước ra, Dư Tiểu Tiểu đang nằm sấp trên giường anh, người giãn ra hình chữ đại. Cô nhận ra anh bước vào, liền lăn một vòng ngồi dậy.
Dư Tiểu Tiểu cảm thấy cần phải hỏi rõ ràng, cứ tiếp tục như thế này cũng không phải là vấn đề.
“Anh rốt cuộc là nghĩ như thế nào?”
Tần Úc đứng bên giường, Dư Tiểu Tiểu móc ngón tay út của anh, lắc lắc cánh tay anh.
Anh thật sự không chịu nổi việc Dư Tiểu Tiểu làm nũng với anh.
“Ngoan, em có bao giờ nghĩ đến chuyện em có thể mang thai không?”
Cơ thể Dư Tiểu Tiểu lập tức cứng đờ, nói thật, cô chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng chinh phục anh, đúng là chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Nhìn vẻ mặt cô, Tần Úc biết ngay là cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Anh ngồi xuống, kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô.
“Bây giờ thật sự không phải lúc thích hợp, nếu lỡ mang thai thì cũng không có chỗ để đi khám, mà bên ngoài đang hỗn loạn dữ lắm, đợi thêm một thời gian nữa được không?
Mỗi lần ra ngoài tìm vật tư, anh cũng có để ý, nhưng không hề thấy thứ đó, không có cách nào tránh thai, sẽ không tốt cho em.”
Dư Tiểu Tiểu chỉ cứng người lúc đầu, nhưng ngay sau đó nghĩ đến thứ mà Tần Úc nói, chắc là trong không gian của cô có đấy!
Cô lập tức tìm cớ đi ra ngoài, vội vã chạy ra hành lang, lấy thứ đó từ không gian ra, rồi lại mở cửa chạy về.
“Anh nói là thứ này à?”
Lần này Tần Úc thật sự đỏ mặt, anh cũng không ngờ Dư Tiểu Tiểu lại có thứ này, vậy thì hai tháng nay anh nhịn thật là uổng phí.
Nhìn vẻ mặt của Tần Úc, Dư Tiểu Tiểu biết rằng anh nói chính là thứ này.
Đã mang đến rồi thì còn chờ gì nữa.
Cô lại đẩy Tần Úc ngã xuống, rồi hôn anh.
Lần này Tần Úc cũng không từ chối nữa, ngược lại còn chủ động hơn, cuốn quýt đến mức Dư Tiểu Tiểu không thở nổi.
Dư Tiểu Tiểu lần đầu tiên biết thế nào là tự đào hố chôn mình.
Sự tấn công của anh, cô căn bản không chống đỡ nổi.
Nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng cao, vì nghĩ đến việc có thể là lần đầu của cô, anh cố gắng nhẹ nhàng hơn, để cô thả lỏng.
Nhiệt độ cơ thể của Dư Tiểu Tiểu cũng đang tăng lên, nhưng so với Tần Úc, nhiệt độ của anh nóng đến cháy da.
Hai tân binh này đã cùng nhau khám phá và hoàn thành lần đầu tiên của cả hai.
Chỉ có chiếc ô nhỏ đặt lặng lẽ trên tủ đầu giường chứng kiến tất cả.
Nếu chiếc ô nhỏ biết nói, chắc chắn sẽ nói một câu: “Các người không nghĩ là tôi dùng như thế này đấy chứ? Đặt bên giường mà muốn tránh thai, tôi thấy là trừ tà thì có!”
Hai người đang say sưa hoạt động đều không để ý rằng họ căn bản không hề dùng đến!
Tần Úc chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể lúc này rất cao, cả người nóng bừng, còn Dư Tiểu Tiểu thì mát lạnh, ôm vào rất dễ chịu.
Giống như sa mạc gặp ốc đảo, khiến người ta không thể ngừng khao khát.
Lúc đầu, Dư Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể của Tần Úc rất cao, dần dần cô cũng cảm thấy mình rất nóng, và vô cùng khát, đầu óc không còn tỉnh táo.
Nhưng cô vẫn nhớ lấy nước suối linh từ trong không gian ra uống.
Vừa uống một ngụm, đã bị Tần Úc uống cạn, cứ như vậy lặp đi lặp lại, không biết mệt.
Nhiệt độ ngày càng tăng cao, đầu óc cả hai đều không còn tỉnh táo, cũng không phân biệt được là mơ hay thực. Khi hoàn thành lần cuối cùng, cả hai đều chìm vào giấc ngủ say.
Trên lầu, Trương Tĩnh nghĩ đến mức đầu óc sắp bốc khói.
Cả đời này những lời có thể nói đều đã nói ra hết, từ 5 giờ chiều đến giờ đã gần 9 giờ, dù có lợi hại đến đâu thì cũng nên kết thúc rồi chứ, bạn ơi!
Cơm đã nấu xong một tiếng rồi, gà mái già cũng đã hầm nhừ, chẳng lẽ chưa hầm chín Tần Úc sao?
Từ lúc Trương Tĩnh lần đầu ấp úng gọi Tiêu Nhiên, Tiêu Nhiên đã nhận ra có thể hai người dưới lầu cần không gian riêng.
Nhưng anh không vạch trần, chỉ nhìn Trương Tĩnh không dám nhìn anh, còn phải gượng gạo tìm chuyện để nói, anh cũng nảy sinh ý định trêu chọc cô.
Trương Tĩnh bây giờ trong lòng khổ lắm, vì hạnh phúc của bạn thân, cô dễ dàng gì chứ!
Cuối cùng Tiêu Nhiên nhìn đồng hồ, đã 9 giờ rồi.
Anh không trêu cô nữa.
“Chúng ta ăn cơm thôi! Tình yêu đủ no, tôi nghĩ hai người họ chắc không đói đâu.”
Anh gọi Trương Tĩnh cùng ngồi vào bàn ăn.
Tối nay đúng là chuẩn bị thịnh soạn, bình thường cũng không nỡ lãng phí gas để hầm lâu như vậy.
Hôm nay cô thật sự đã cố hết sức để kéo dài thời gian.
Nhưng, nói lại, gà mái già hầm lửa nhỏ đúng là ngon.
Tối hôm đó Tiêu Nhiên không xuống dưới, ngủ tạm ở phòng ngủ phụ tầng 19, giường, chăn đều được trải sẵn, chỉ là đổi chỗ ngủ thôi.
Trương Tĩnh thì không bình tĩnh được như vậy.
Tiêu Nhiên ngủ ngay phòng bên cạnh, cô sao có thể ngủ được, cả đêm trằn trọc.
Hai người dưới lầu, nhiệt độ cơ thể đều nóng đến mức đáng sợ.
Dư Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy mấy kiếp này chưa bao giờ nóng như vậy, cũng không ai nói với cô rằng ngủ với đàn ông lại nóng đến thế!
Cô cảm thấy mình bước vào một giấc mơ, những chuyện đã xảy ra ở những kiếp trước hiện lên như một cuộn phim trước mắt cô, có những chỗ rất chân thực.
Cảm giác đau đớn khi chết ở mỗi kiếp và sự bất lực khi hấp hối từng đợt tấn công cô, mồ hôi trên trán không ngừng tuôn ra, cơ thể cũng trở nên dính nhớp.
Cô cố gắng tỉnh dậy, nhưng dù giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Khoảng thời gian này quá dài và quá đau đớn.
Trong sự giãy giụa đau đớn này, cô mơ hồ nhìn thấy cái tên Tần Úc, anh như một tia sáng chiếu rọi cuộc đời cô. Đúng vậy, bây giờ cô có Tần Úc.
Tần Úc, Tần Úc, anh ấy lợi hại như vậy, chắc chắn cô sẽ không giống như những kiếp trước.
Trong giấc mơ, như thể biết cô đang nghĩ gì, một cuốn sách mở ra trước mặt cô, bị gió thổi phần phật. Thỉnh thoảng gió lướt qua, cô thấy vài cái tên quen thuộc.
Vương An Nhã, Cố Húc Đông, Giang Phong, Tần Úc!
Tần Úc! Tần Úc! Tần Úc! Tên anh cũng ở trên đó, đây có phải là cuốn tiểu thuyết mà cô đang sống không? Tại sao tên Tần Úc lại xuất hiện ở đó?
Trong lòng có một chấp niệm chống đỡ Dư Tiểu Tiểu, tiến lại gần hơn, tiến lại gần hơn nữa, để cô nhìn rõ hơn.
Cuối cùng cô cũng nhìn rõ nội dung bên trên.
Nhưng cả người cô lại sững sờ, khi đại phản diện Tần Úc biến mất, bọn họ rời khỏi hòn đảo này.
Đại phản diện! Tần Úc là đại phản diện! Chuyện này khiến Dư Tiểu Tiểu bị sốc quá lớn, cô lập tức tỉnh giấc.
