Chương 92: Biết ngay là anh ta không đứng đắn mà
Cảnh Tuấn thấy vậy lập tức quỳ xuống cầu xin, nói tất cả là do Trương Huy ép hắn đến, hắn không thể không đến.
Hắn đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Trương Huy, bảo rằng lúc thu thập vật tư bên ngoài thì gặp Trương Huy, bọn họ là đồng nghiệp trước mạt thế, nhà thuê bị ngập không có chỗ đi, nên đã thu nhận anh ta.
Ai ngờ anh ta đến đã chiếm chỗ của hắn không nói, còn bắt hắn làm nhiều chuyện hắn không muốn.
Khóc lóc thảm thiết.
“Cậu đem xác mấy người này xuống dưới, vứt xa vào.”
Cảnh Tuấn nghe vậy, thấy có cửa? Cảm kích thề thốt đảm bảo nhất định sẽ ném mấy người này đi thật xa.
“Giang Trì, cậu nhớ thu kim về, để Tiêu Nhiên rửa giúp, lần sau còn dùng được.”
Giang Trì nghĩ cũng đúng, mấy cây kim thêu này so với kim do dị năng của mình ngưng tụ thì tốn ít dị năng hơn nhiều.
Trong tiếng kêu thảm thiết của Cảnh Tuấn, mấy cây kim thêu bay ra, lơ lửng trước mặt Tiêu Nhiên.
Tiêu Nhiên ghét bỏ dùng dị năng thủy rửa sạch vết máu trên đó.
Giang Trì khống chế mấy cây kim bay vào hộp kim, đóng lại, bỏ vào túi quần.
Từ Lệ Lệ thấy bên ngoài đã xong, lập tức tắt nguồn điện cửa sắt lớn tầng 17, chạy nhanh qua mở cửa.
Dư Tiểu Tiểu không phải là không muốn cho Cảnh Tuấn một viên đạn, chỉ là Tần Úc nói đúng, mấy người này không thể cứ để vậy, để Cảnh Tuấn đi dọn đi!
Từ Lệ Lệ thấy bọn họ cứ vậy tha cho Cảnh Tuấn, có ý muốn nói, Cảnh Tuấn không phải người tốt, hoàn toàn không giống như hắn nói.
Từ sau mạt thế hắn chiếm phòng của cô là có thể thấy, bản thân hắn không phải người tốt, cùng một giuộc với Trương Huy.
Chỉ là bọn họ không ra tay, còn xác chết dưới cầu thang này quả thực cần người dọn đi, Từ Lệ Lệ tạm thời ngậm miệng, không nói gì.
Dư Tiểu Tiểu đương nhiên cũng thấy vẻ muốn nói lại thôi của Từ Lệ Lệ, ban đầu cô ấy và Cảnh Tuấn là bạn cùng thuê nhà đúng không?
Nhà bị chiếm, bị đuổi ra ngoài, trong lòng hẳn là hận Cảnh Tuấn, mà Cảnh Tuấn này đúng là không phải thứ tốt lành gì, cư dân tòa 3 này đều khá yên tĩnh, chỉ có mình Cảnh Tuấn là ngày nào cũng dẫn mấy người không đàng hoàng đến.
Dư Tiểu Tiểu nhặt khẩu súng khác trên mặt đất, nhét vào tay Từ Lệ Lệ.
“Tặng cô đấy.”
Trong súng chỉ có mấy viên đạn, còn dùng thế nào thì tùy cô ấy.
“Cảm ơn!” Tiếng cảm ơn này là thật lòng, bây giờ cô cũng biết lò sưởi là do Dư Tiểu Tiểu bảo Giang Trì đưa xuống, coi như là thứ cứu mạng.
Bây giờ lò sưởi đốt trong phòng thang máy tầng 17 đủ ấm, bọn họ mới có thể vượt qua.
Từ Lệ Lệ cảm thấy cô rất may mắn khi gặp được bọn họ, không chỉ thực lực mạnh mà còn rất lương thiện.
“Không cần cảm ơn! Hôm nay bọn tôi không ở đây, cũng là các người ở tầng 17 giữ vững, không thì đám người này có thể đã trực tiếp tìm lên trên rồi.”
Từ Lệ Lệ biết bọn họ nói lời khách sáo, nhưng công sức của họ cũng được nhìn thấy, trong lòng vẫn thấy ấm áp.
Lúc này Viên Lãng và Tôn Kiến Quốc cũng cùng ra ngoài đứng ở cửa nhìn bọn họ.
“Các người đã đối xử với chúng tôi rất tốt, đây đều là những việc chúng tôi nên làm, giữ nơi này cũng là giữ nhà của chúng tôi.”
Dư Tiểu Tiểu gật đầu rồi không nói nữa, một nhóm người đi lên trên.
Cô nói đúng, nếu không phải người tầng 17 chặn được một lúc, cửa sắt tầng 18 có thể đã bị phá. Chỉ là vấn đề thời gian.
Có thể là do con người trước mạt thế trời sinh đã sợ điện, đám người vừa đến không dám làm liều, nếu thực sự động não, cánh cửa này không thể ngăn được bọn họ.
Có lẽ phần lớn là nhờ sự tấn công quấy rối của mấy người bạn tầng 17.
Đám người này sở dĩ giữ chừng mực, một là bọn họ chỉ đến dò la tin tức, hai là Viên Lãng vẫn chưa lộ diện, còn có một số chuyện kỳ lạ xảy ra, bọn họ không rõ bên trong rốt cuộc có bao nhiêu người.
Như vậy thời gian bị kéo dài.
Dư Tiểu Tiểu về nhà liền nằm trên sofa không động đậy được, tuy rằng sớm đã nghĩ đến ngày này, nhưng cô vẫn hy vọng nó đến muộn hơn một chút.
Cô quá tham luyến sự hòa bình những ngày này, trong ký ức của cô mấy năm trước mỗi ngày đều sống trong cảnh chui nhủi, đột nhiên được sống mấy tháng thái bình, làm sao có thể không luyến tiếc?
Ánh mắt lén nhìn về phía Tần Úc, anh ấy thật sự là phản diện sao? Tại sao vậy?
Dư Tiểu Tiểu một chút cũng không cảm nhận được, Tần Úc chỉ là hơi lạnh lùng, ít nói, nhưng tuyệt đối là một người tốt bụng!
Rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì mới có thể hắc hóa?
Kiếp trước cô vẫn luôn đi theo đội ngũ bên cạnh Vương An Nhã, Vương An Nhã là nữ chính, đội ngũ cũng không bắt nạt kẻ yếu, tương đối mà nói vẫn coi như chính nghĩa, Vương An Nhã còn cứu giúp rất nhiều người, phát triển đội ngũ lớn mạnh.
Cho dù không phải đại thiện nhân, cũng tuyệt đối không phải vai ác, nhưng Tần Úc cuối cùng sẽ đối đầu với nam nữ chính, mà còn đứng ở phe đối lập, thật khó đoán!
Bây giờ thời tiết lạnh giá cũng đã qua khá lâu, sắp đến Tết rồi.
Dư Tiểu Tiểu đã rất rất lâu rồi chưa được ăn Tết.
Đang ngẩn người thì Tần Úc đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô ấy luôn thích ngẩn người, hôm nay càng kỳ lạ, nhìn anh thì cứ nhìn, còn lén lút nhìn.
Cảm nhận được sofa bên cạnh lún xuống, Dư Tiểu Tiểu mới hoàn hồn.
“Sao vậy? Đang nghĩ gì?”
“Không có gì, bây giờ cách Tết không xa nữa nhỉ?”
Nghĩ đến Tết, những năm trước Dư Tiểu Tiểu đều ở Giang Thành, năm nay cô một mình ở Ma Đô, là nhớ nhà sao?
Tần Úc xoa đầu cô, “Nếu em nhớ nhà, cũng không phải không thể về Giang Thành xem.”
Tần Úc nói gì mà nực cười vậy, Dư Tiểu Tiểu lập tức ngồi thẳng dậy.
“Anh đùa gì vậy, Giang Thành làm gì có nhà của em?”
Đột nhiên lại cảm thấy phản ứng của mình có hơi quá.
Cô nhào vào lòng anh, “Có anh ở đây chính là nhà.”
Giang Trì ở bên cạnh phát ngấy, nhìn sang Tiêu Nhiên và Trương Tĩnh bên cạnh. “Hai người cứ nhìn mãi thế này, thật vất vả cho hai người.”
Tần Úc ném một cái gối ôm qua, Giang Trì ngậm miệng.
Nhưng lời Dư Tiểu Tiểu nói, lại khiến Tần Úc vui vẻ không thôi.
Anh cũng cảm thấy có cô mới ấm áp, bao nhiêu năm nay không có người nào, chuyện gì khiến anh có cảm giác ràng buộc.
Bây giờ anh rõ ràng nên liên lạc với người của ông ngoại ở Ma Đô, nhưng anh vẫn chưa động.
Anh cảm thấy nơi này rất tốt, bất kể là người yêu hay bạn bè, anh đều rất thích.
Cũng có thể thấy Dư Tiểu Tiểu cũng rất thích nơi này, vậy thì có lý do gì để chuyển đi.
“Mọi người nói xem, trước là mưa lớn, bây giờ lại là cực hàn, qua mùa đông này rồi thì sao? Còn có thời tiết khắc nghiệt nào nữa không?”
Trương Tĩnh cảm thấy thời kỳ mưa lớn ba tháng, cực hàn có lẽ cũng là ba tháng, bây giờ đã qua một nửa, vậy tiếp theo thì sao?
Nếu khôi phục bình thường, vậy cô ấy có thể về nhà không, tuy không nói ra, nhưng cô vẫn hơi lo lắng cho bố mẹ mình.
Mọi người nghe Trương Tĩnh hỏi, nhất thời có chút im lặng.
“Ừm, có khả năng sau cực hàn sẽ là cực nhiệt không?”
Tần Úc ánh mắt dò xét nhìn về phía Dư Tiểu Tiểu.
