Tập 019: Trốn Thoát Thành Công
Tập 19: Anh yêu, anh tin em đi, chỉ cần ăn một miếng là anh sẽ thích nó ngay, em thề là không có độc đâu!
Nói xong, Mạc Yên lại lùi thêm vài bước.
Trần Tử Linh thấy Mạc Yên tránh xa món đậu phụ thối như tránh tà, trong lòng thầm mừng: cơ hội đến rồi.
- Anh yêu, anh thật sự không ăn một miếng nào sao?
- Cũng không nể mặt em chút nào cả.
Trần Tử Linh vừa nói vừa cố tình tiến lại gần Mạc Yên. Mạc Yên bịt mũi, kiên quyết từ chối nếm thử món đậu phụ thối.
Trong mắt Trần Tử Linh lóe lên một tia gian xảo. Cô biết cơ hội của mình đã đến.
Đúng lúc này, sắc mặt Mạc Yên bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng. Anh ta quay sang Mạc Vũ bên cạnh: - Đi giải quyết hết những kẻ đang theo dõi chúng ta cho ta.
Mạc Yên nói xong, liền âm thầm kéo Trần Tử Linh lại gần bảo vệ.
- Sao vậy anh yêu?
- Không có gì, em cứ tiếp tục dạo phố đi.
Mạc Yên trấn an một câu.
Không cần để con đàn bà ngu ngốc này biết.
Mạc Vũ nhận lệnh, lập tức dẫn hơn chục vệ sĩ nhanh chóng rời đi.
Người của Trần Minh thấy vệ sĩ của Mạc Yên có hành động, chúng cũng sốt sắng muốn thừa cơ hỗn loạn bắt Trần Tử Linh.
Trần Minh cho rằng chỉ cần bắt được đứa con gái này về, uy hiếp một hồi, nó nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Trần Minh thực ra không hề rời đi, mà vẫn luôn lẽo đẽo theo sau họ.
Thấy Mạc Yên – cậu ấm nhà họ Mạc – chịu vì đứa con bất hiếu mà đến chỗ này, lão ta mừng thầm trong lòng.
Chỉ cần khiến đứa con bất hiếu đó ngoan ngoãn nghe lời, có cậu ấm nhà họ Mạc chống lưng, thì nhà họ Trần sẽ lên như diều gặp gió ngay.
Nhất định phải bắt Trần Tử Linh – đứa con bất hiếu này – về bằng được!
Trần Tử Linh giả vờ như không phát hiện điều bất thường, tiếp tục cười hì hì nhìn Mạc Yên.
- Anh yêu, anh thực sự không nếm thử sao?
- Thơm lắm đấy!
Trần Tử Linh lại hét to với ông chủ quán:
- Chủ quán, cho tôi thêm vài phần nữa!
Mạc Yên cau mày, lại lùi thêm vài bước, toàn bộ sự chú ý đổ dồn vào món đậu phụ thối bốc mùi kỳ lạ.
Trần Tử Linh nhận lấy đậu phụ thối từ tay chủ quán, mỗi tay cầm một hộp lớn.
Nhân lúc Mạc Yên mất tập trung, Trần Tử Linh bất ngờ hất một hộp đậu phụ thối về phía anh ta.
Mạc Yên nhanh chóng lùi lại, nhưng trên người vẫn dính kha khá. Anh ta vừa ghê tởm vừa vội vàng cởi áo.
Còn Trần Tử Linh nhanh chóng cầm mấy hộp đậu phụ thối khác, dùng hết sức ném vào đám đông.
Đậu phụ thối vẽ một đường vòng cung trên không trung, đập trúng người gần đó, lập tức gây ra một phen hỗn loạn.
- Á!
- Đứa nào thế!
Những người xung quanh lập tức giận dữ la lên.
Đám đông bắt đầu xôn xao, mọi người đều quay đầu nhìn về phía nguồn gốc của sự hỗn loạn.
Trần Tử Linh thừa cơ chui vào đám đông, luồn lách nhanh nhẹn như một con lươn.
Mạc Yên phát hiện Trần Tử Linh biến mất, lập tức nổi trận lôi đình:
- Chết tiệt! Còn không đi tìm phu nhân cho ta!
Những vệ sĩ còn lại lập tức hành động, lục soát trong đám đông tìm bóng dáng Trần Tử Linh.
Chỉ có điều, thân hình nhỏ nhắn của Trần Tử Linh trái xông phải đột trong đám người, cô khéo léo dùng thân thể người khác làm bình phong, thỉnh thoảng ngoái đầu quan sát động tĩnh của bọn vệ sĩ, lòng căng thẳng không thôi.
Thuộc hạ của Trần Minh cũng đang tìm Trần Tử Linh trong đám hỗn loạn, nhưng dòng người cuồn cuộn khiến hành động của chúng trở nên rất khó khăn.
Trần Tử Linh vừa chạy vừa giơ tay lấy một chiếc mũ trên quầy hàng bên cạnh đội lên đầu, lát sau lại giật một chiếc áo khoác từ quầy bán quần áo khoác lên người.
Lúc này, vệ sĩ của Mạc Yên cũng đang nhanh chóng tìm kiếm trong đám đông.
Nhiều người chạy qua chạy lại như vậy thu hút sự chú ý của nhiều người hơn, nhưng cũng khiến đám đông càng thêm hỗn loạn, ngược lại tạo điều kiện thuận lợi cho Trần Tử Linh trốn thoát.
Trần Tử Linh chạy đến một góc đường, trốn sau một tấm biển quảng cáo lớn, thở hổn hển.
Tim cô đập thình thịch, tai dựng đứng lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
- Không có ở đây, sang bên kia xem.
Tiếng của bọn vệ sĩ vang lên từ nhiều phía.
Trần Tử Linh không dám ở lại lâu. Cô hít một hơi thật sâu, lại chui vào đám đông.
Cô rất quen thuộc nơi này, biết chỗ nào có thể chạy thoát.
Thế nhưng chưa đi được mấy bước, cô đã đụng mặt hai tên thuộc hạ của Trần Minh.
- Ê, đứng lại, đừng chạy!
Hai tên đó giơ tay định tóm Trần Tử Linh.
Trần Tử Linh hét lên một tiếng chói tai, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Mọi người đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía cô.
Hai tên kia sợ gây phẫn nộ trong đám đông, không dám quá mạnh tay.
Trần Tử Linh thừa cơ quay người chạy theo hướng ngược lại.
- Cứu tôi với, có bọn buôn người!
Đám đông xung quanh lập tức vây lại, chặn đường đi của thuộc hạ Trần Minh.
Trần Tử Linh thừa cơ chui vào một con hẻm nhỏ hẹp.
Con hẻm chất đầy đồ đạc linh tinh, Trần Tử Linh phải dùng cả tay chân để leo qua.
Quần áo cô bị rách, tay cũng lấm lem bụi bặm, nhưng cô không dám dừng lại.
Cuối cùng, cô cũng chạy ra khỏi con hẻm, đến một con phố tương đối vắng vẻ.
Lúc này cô trông thảm hại vô cùng, nhưng trong lòng chỉ có một ý nghĩ: nhất định phải thoát khỏi bọn chúng.
Vệ sĩ của Mạc Yên tìm kiếm khắp khu phố ẩm thực, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Trần Tử Linh đâu.
- Thiếu gia, vẫn chưa tìm thấy phu nhân, nhưng vừa rồi bên kia có người của Trần Minh qua.
Mạc Vũ đầy mồ hôi chạy về báo cáo.
Bây giờ Mạc Vũ không còn muốn giết Trần Tử Linh nữa, anh ta chỉ muốn gọi cô là tổ tông, cầu xin cô đừng gây chuyện nữa là được.
Sắc mặt Mạc Yên tối sầm lại đáng sợ.
- Tiếp tục tìm, mở rộng phạm vi, nhất định phải tìm được cô ấy cho ta!
Mạc Yên dặn dò xong, lập tức lấy điện thoại ra gọi thẳng cho Trần Minh.
Đầu dây bên kia, Trần Minh vừa thấy là Mạc Yên gọi, lòng liền lộp bộp, có linh cảm chẳng lành.
- Trần Minh, gan to đấy, dám động vào người của ta ngay dưới mí mắt ta hả!
Mạc Yên gầm lên giận dữ.
Trần Minh sợ đến nỗi tay run lên, suýt đánh rơi điện thoại, vội vàng cười xòa:
- Ối dào, Mạc thiếu gia à, chắc chắn có hiểu lầm thôi, tôi sao dám động vào người của anh chứ?
- Tôi thực sự không thấy Tử Linh đâu cả!
- Không phải anh dám phái người đến sao?
- Anh cho rằng người nhà họ Mạc chúng tôi ăn cơm không à?
- Chuyện nhỏ thế này mà không tra ra được sao?
- Anh tốt nhất đừng có giở trò trước mặt tôi. Nếu Trần Tử Linh có mệnh hệ nào, thì nhà họ Trần các anh chờ chết đi!
Giọng Mạc Yên như thể có thể đóng băng Trần Minh qua điện thoại.
Trần Minh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội vàng giải thích:
- Mạc thiếu gia à, tôi thực sự chỉ muốn nói vài câu với con gái tôi thôi, tuyệt đối không có ý gì khác!
- Tôi chỉ muốn bắt đứa con bất hiếu đó về, dạy dỗ nó một trận, bảo nó ngoan ngoãn nghe lời.
- Ờ... không có ý làm hại nó đâu!
