Tập 3: Chỉ Cần Tiền
Tập 3: Trần Tử Linh đau quá, liền cắn mạnh vào lưỡi hắn.
Con súc sinh này còn giả vờ thanh cao, muốn làm quân tử thì cũng phải chịu đau như cô.
Mạc Yên đeo một mặt dây chuyền hình bát quái Thái Cực trên cổ, lướt qua miệng Trần Tử Linh. Cô vừa đau muốn kêu, thì có thứ gì đó rơi vào miệng, nhưng rồi theo động tác của Mạc Yên lại biến mất nhanh chóng. Chuyện nhỏ này, cả hai đều không để ý.
Lúc này, ngoài cửa vọng vào tiếng bước chân gấp gáp. Mạc Vũ cuối cùng cũng chạy đến.
Vừa tới cửa, Mạc Vũ đã nghe thấy tiếng động bên trong. Hắn vội xua tay bảo đám người kia cút đi, rồi nhanh chóng đóng chặt cửa phòng.
Lần này chết chắc rồi, sao lại có đàn bà trong đó chứ? Tôi đã kiểm tra kỹ tầng này không còn ai mà!
Mạc Vũ đóng cửa xong, mồ hôi lạnh túa ra. Đại thiếu gia từ trước đến nay không gần nữ sắc, thế mà lần đầu tiên lại mất một cách mơ hồ thế này, ngày mai đại thiếu gia không lột da tôi mới lạ!
Mạc Vũ đi ra hành lang, muốn điều tra camera. Hắn muốn xem con đàn bà nào dám hãm hại mình như thế.
Nhưng cuối cùng hắn không dám, sợ lỡ thấy chuyện thiếu gia không muốn ai biết, thì hắn càng chết chắc.
Dù là thần thánh phương nào, tôi có chết cũng kéo cô xuống nước!
Mạc Vũ tuyệt vọng lấy điện thoại ra, lặng lẽ bắt đầu viết di chúc.
Nhất định phải giết con đàn bà đó, nếu không tôi chết oan uổng quá.
Rõ ràng đã kiểm tra không có ai ở đây, không biết con đàn bà này từ đâu chui ra, chắc chắn nó muốn hại chết tôi!
Sáng hôm sau, Trần Tử Linh mở mắt, thấy người đàn ông bên cạnh đã tựa đầu giường hút thuốc. Hai người lại nhìn nhau.
Trần Tử Linh hơi ngượng. Hình như tối qua mình là người ra tay trước. Tối qua anh lên đây bằng cách nào?
Anh biết tôi ở trên này sao?
Mạc Yên thấy Trần Tử Linh né tránh ánh mắt, hơi nghi ngờ: có phải cố tình giở trò không?
Người đàn bà này ở nhà họ Trần sống không dễ dàng gì, có khi muốn lợi dụng thân phận tôi để leo cao?
Anh họ, anh đừng hiểu lầm. Tối qua tôi bị cô em tốt của tôi hạ thuốc, tôi không muốn mắc bẫy của chúng, nên mới trốn ra. Không có chỗ trốn, nên đành lên đây.
Gã này mang tiếng Diêm Vương lạnh lùng, không dễ chọc. Tôi còn cả đám kẻ thù nhà họ Trần, không muốn thêm một kẻ thù nữa. Phải giải thích rõ ràng ngay. Chuyện này tôi sẽ điều tra. Nếu cô cố tình hãm hại tôi, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết.
Mạc Yên nhìn Trần Tử Linh với ánh mắt lạnh lẽo.
Mấy chuyện vặt vãnh này rất dễ tra, cô không lừa được tôi đâu.
Anh họ...
Trần Tử Linh vừa định nói thì bị ngắt lời.
Im đi! Đừng gọi tôi là anh họ, chẳng có chút quan hệ họ hàng nào hết.
Mạc Yên nói xong, quay mặt đi, không nhìn cô nữa, tiếp tục hút thuốc.
Tối qua chính vì bị con đàn bà chết tiệt này gọi anh họ anh họ mãi mà tôi mới xiêu lòng, nếu không tôi đã cố chịu đến khi bác sĩ tới, đâu đến nỗi hồ đồ ngủ với cô ta.
Ờ, vậy Mạc tổng có thể không kể chuyện tối qua cho ai không, nhất là mấy người nhà họ Trần. Tôi sống trong nhà đó không dễ dàng gì, chắc anh cũng từng nghe qua. Nếu để họ biết tôi và anh... thì sẽ gây rắc rối vô tận cho anh. Dù sao bà tôi và ông anh vẫn còn, bớt chuyện vẫn hơn. Mạc tổng, anh nói đúng không?
Trần Tử Linh nhìn anh, thành khẩn nói. Bây giờ không có nhiều thời gian để đôi co với mấy người nhà họ Trần, còn phải nghĩ cách đối phó với thiên tai sắp tới.
Cô chắc chứ?
Mạc Yên nghe vậy, ngạc nhiên quay lại nhìn cô. Hắn tưởng cô sẽ nhân chuyện tối qua đòi hắn cưới, dù sao nhà họ Trần đang phải vá một lỗ hổng lớn.
Trần Minh và vợ sắp phát điên rồi. Nếu tối qua cô ta đòi tôi cưới, tôi e là không thể từ chối, vì gần đây ông nội sức khỏe rất yếu, đang giục tôi kết hôn.
Mà bà của cô ta vừa hay là em họ của ông nội, hai người già quan hệ khá tốt. Nếu tôi dám từ chối, khác nào không màng đến sống chết của ông nội. Cưới cô ta thì phải giúp nhà họ Trần vá lỗ hổng. Tiền bạc không thành vấn đề, nhưng tôi không thích con đàn bà ngu ngốc này. Một người phụ nữ hoàn toàn không biết phản kháng, như con rối, vừa ngu vừa đần, bị nhà họ Trần nắm thóp. Những chuyện mất mặt của cô ta trong giới quý tộc đã lan xa, chẳng ra gì. Nếu không, tôi cũng chẳng biết đến một người họ hàng xa như thế.
Tôi chắc. Chỉ cần anh lặng lẽ đưa tôi ra ngoài, tôi thề sẽ không kể chuyện tối qua với ai.
Chỉ là... chỉ là bây giờ tôi đau nhừ người, như sắp rã rời. Nếu Mạc tổng thương hại, cho tôi chút tiền để dưỡng sức, tôi sẽ vô cùng biết ơn.
Trần Tử Linh nhìn Mạc Yên, nói với vẻ tội nghiệp.
Cô đau nhừ người là thật, muốn xin tiền hắn cũng là thật.
Người đàn ông này không thiếu tiền.
Nhà họ Mạc, một trong những gia tộc đỉnh cấp của Tung Của, là đại gia tộc truyền thừa ngàn năm. Họ không lên bảng xếp hạng tỷ phú nào, nhưng tài sản của nhà họ Mạc có thể nói là giàu ngang cả nước.
Chẳng bao lâu nữa, thiên tai sẽ bắt đầu. Đến gần năm thứ tư, virus bùng phát, toàn cầu tràn ngập xác sống. Tôi phải tìm cách kiếm thật nhiều tiền, không chỉ để báo thù, mà còn để sống sót. Trông cậy vào nhà họ Trần là không thể. Lần này tôi đã trái lệnh họ, chắc chắn họ sẽ không cho tôi tiền. Về nhà không biết sẽ bị phạt thế nào.
Tôi từ nhỏ đã bị thất lạc, được cha nuôi nhặt từ bãi rác về nuôi lớn. Lớn lên ở nông thôn, năm 14 tuổi cha nuôi mất, từ đó tự kiếm sống.
Bốn năm trước, nhà họ Trần đột nhiên tìm đến, nói tôi là người nhà họ Trần, rồi đi xét nghiệm ADN, xác nhận tôi và Trần Minh là cha con ruột, vậy là tôi về nhà họ Trần.
