Tập 54: Lại Không Thấy Người Đâu
Tập 54: Trần Tử Linh cảnh giác nhìn quanh, dường như cảm nhận được bầu không khí bất thường.
Mạc Yên nhìn dáng vẻ thận trọng của cô, vừa bực vừa tức.
Cô mặc một bộ quần áo đơn giản gọn gàng, tóc tùy tiện buộc sau gáy, nhưng vẫn không che được vẻ đẹp và sự kiên cường.
Trần Tử Linh từng bước đi về phía văn phòng của họ, thực ra cô biết Mạc Yên có thể ở đây, nhưng lô nhà di động tận thế này cô nhất định phải thu mua, đến ngày thiên tai, những nhà di động này còn dùng được chứ?
- Cô Trần, nhà di động cô đặt chúng tôi đã chuẩn bị xong, có muốn tôi dẫn cô đi xem không?
Long Tam thấy cô bước vào, cũng giả vờ như không có chuyện gì.
- Được.
Trần Tử Linh nhìn kỹ Long Tam, có vẻ không quen, liền yên tâm hơn một chút.
Có lẽ Mạc Yên không có thế lực ở nước Mỹ, vậy thì tốt quá, tôi vẫn còn tiền, có thể tiếp tục tích trữ hàng.
- Cô Trần, làm phiền cô thanh toán trước, xe ở bên ngoài, xe của chúng tôi tuyệt đối không có vấn đề gì, nếu cô không thanh toán, lỡ cô lái xe chạy mất, lúc đó tôi cũng đành chịu, vì xe đều làm bằng vật liệu đặc biệt, không có chìa khóa thì không thứ gì mở được.
Long Tam kiên nhẫn giải thích, vì họ biết nhà họ Mạc đã bị Mạc Vũ mất trắng 2 tỷ vũ khí, chuyện này đã trở thành trò cười trong giới của họ, hắn không muốn trở thành đối tượng bị chế giễu.
- Được rồi.
Sự nghi ngờ vừa lắng xuống của Trần Tử Linh lại trỗi dậy, vì làm ăn bình thường là tiền trao cháo múc, nhưng cái cớ đối phương đưa ra quá tệ, nhưng đưa tiền rồi hắn cũng chạy không thoát, mà bên ngoài đúng là có rất nhiều nhà di động, chi bằng đưa tiền luôn, mặc kệ hắn dùng âm mưu gì.
- Vậy nhanh lên, đừng làm lỡ thời gian của tôi.
Trần Tử Linh quẹt thẻ xong, Long Tam liền dẫn cô đi xem một chiếc nhà di động hai tầng.
- Cô Trần, cô lên xem, cấu trúc bên trong nhà di động này cũng đều được làm từ vật liệu tốt nhất và tiên tiến nhất.
Long Tam vừa nói vừa mở cửa xe leo lên.
Trần Tử Linh do dự một chút, rồi vẫn bước chân lên, trong đầu cô cũng đã nghĩ sẵn cách đối phó với Mạc Yên.
Nhà di động này đẹp thật!
Vừa bước vào trong xe, không gian rộng rãi khiến người ta kinh ngạc, nội thất siêu sang của nhà di động như một giấc mơ, mỗi chi tiết trang trí đều đẹp và tinh xảo.
Ghế sofa da cao cấp mềm mại như mây, Trần Tử Linh ngồi xuống dùng tay vuốt ve, chỉ thấy thật thoải mái.
Còn Long Tam thấy chủ nhân ra ngoài, hắn lập tức lui ra khỏi xe, còn tiện tay đóng cửa xe lại, như vậy phu nhân sẽ không chạy thoát được nữa, đây không phải nhà di động bình thường, dù phu nhân có dụng cụ trên người cũng không phá được.
Mạc Yên bước ra liền lặng lẽ nhìn cô, ngọn lửa giận trong lòng không kìm được lại bốc lên.
Chính là con đàn bà chết tiệt này, khiến tao phải đuổi theo khắp thế giới, còn khiến ông nội đang bệnh nặng phải lo lắng, cũng khiến gia tộc tranh đấu không ngừng.
Thế nhưng, khi ánh mắt Trần Tử Linh lướt qua hướng hắn, tim Mạc Yên lại đập thình thịch, khoảnh khắc đó, hắn bất ngờ có một xung động muốn trốn đi, sợ cô thấy mình lại chạy mất.
- Mạc Yên, em biết anh ở đây.
Trần Tử Linh thấy hắn, liền lên tiếng nói ngay.
Giọng cô trong trẻo, như thể mang theo niềm vui.
- Nếu lần này cô còn chạy thoát, thì cả đời này tôi sẽ không bắt cô nữa.
Giọng Mạc Yên lạnh lùng, cố che giấu chút dao động trong lòng.
Trần Tử Linh thấy hắn, trên mặt không chút sợ hãi, ngược lại còn nở nụ cười ngọt ngào:
- Anh à, em không chạy nữa, em chạy mệt rồi. Anh ơi, mau lại đây, em muốn ôm, em có tin vui muốn nói với anh.
Mạc Yên thấy cô lại thế, nghiến răng:
- Mày bớt giả tạo cho tao, mau giao không gian dự trữ của tao ra đây, tao có thể cân nhắc tha cho mày.
- Anh à, chúng ta xa nhau lâu như vậy, anh có nhớ em không?
Mau lại đây ngồi, em thực sự nhớ anh lắm, em muốn anh ôm em.
Trần Tử Linh ngồi trên sofa, dang hai tay muốn Mạc Yên ôm cô.
Mạc Yên bước lên một bước, mắt đầy giận dữ:
- Trần Tử Linh, tao sẽ không tin mấy lời ma quỷ của mày nữa. Mày đúng là một thằng lừa đảo chết tiệt, trộm không gian của tao, còn lừa tao 10 tỷ tiền sính lễ, những món nợ này tao phải tính sòng phẳng với mày.
Trần Tử Linh nghe Mạc Yên nói vậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn, vì hắn nói đúng sự thật, nhưng nhìn thấy vẻ mặt này của hắn, Trần Tử Linh dám chắc, lần này, hắn lại không làm gì được cô, huống chi cô còn có át chủ bài.
- Ai nói em lừa tiền sính lễ của anh?
Em đã gả cho anh rồi, chúng ta bây giờ là vợ chồng hợp pháp!
Thôi nào, anh à, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, anh đừng giận mà.
Nào, lại đây ôm em đi.
Mạc Yên thấy cô như vậy, lửa giận trong lòng hừng hực.
Con đàn bà này trộm không gian của tao, lừa tiền sính lễ của tao, bây giờ còn có thể đối mặt với tao một cách đường hoàng như vậy, thật khiến người ta tức điên.
- Mày ra đây, nếu không mau giao không gian cho tao, tao sẽ bóp chết mày ngay bây giờ!
Mạc Yên bước nhanh tới, liền bóp chặt cổ Trần Tử Linh.
Đừng tưởng làm nũng với tao là xong, phải cho cô ta chút đau khổ mới được.
Trần Tử Linh thấy hắn thực sự giơ tay bóp cổ mình, cô giật mình.
- Mạc Yên, anh buông em ra, em có thứ quan trọng muốn cho anh xem.
- Bây giờ mày nói gì cũng là rắm chó, tao sẽ không tin bất kỳ chữ nào của mày nữa. Muốn sống thì trả không gian dự trữ cho tao, nếu không hôm nay tao sẽ đưa mày đi gặp Diêm Vương.
Phải cho cô ta một bài học, để cô ta sợ, nếu không cô ta luôn ỷ lại như vậy, sẽ không bao giờ ngoan ngoãn nghe lời mình.
Hơn nữa cái không gian đó nhất định phải lấy lại, nếu không tao không thể ăn nói với ông nội, chỉ sợ ông nội không cầm cự được bao lâu, không muốn để ông nội có di nguyện chưa thành.
Mạc Yên ra tay nặng với Trần Tử Linh, ngay trong lúc căng thẳng, tờ giấy khám thai mà Trần Tử Linh vừa lấy ra còn chưa kịp đưa cho Mạc Yên, thì bị một luồng sức mạnh kỳ lạ cuốn đi.
Mạc Yên chỉ cảm thấy tay mình chợt nhẹ, Trần Tử Linh đã biến mất không dấu vết, hắn trợn mắt, đầy vẻ khó tin.
- Trần Tử Linh!
Trần Tử Linh!
