Tập 97: Lại bị cô dỗ ngọt
Tập 97: Các con yêu, mau vào phòng đi, không sao đâu, tin mẹ đi.
Trần Tử Linh thấy hai đứa con trai vẫn còn lưỡng lự không muốn đi, liền vội giục.
Bây giờ người đàn ông này đã bình tĩnh lại, chắc sẽ không động tay động chân với mình nữa.
- Dạ, bố mẹ ngủ ngon.
Đại Bảo nghe mẹ nói vậy, đành kéo em trai cùng đi ra ngoài.
Mạc Yên cũng không muốn nhìn thấy Trần Tử Linh, liền bế con gái đi về phòng con bé.
Trần Tử Linh không dám nói thêm lời nào, trực tiếp vào phòng tắm thay một bộ đồ ngủ mỏng manh, tính xem tối nay có thể dỗ người đàn ông này nguôi giận không.
Đợi Mạc Yên dỗ con gái ngủ xong quay lại phòng, thấy Trần Tử Linh mặc bộ đồ ngủ mỏng tang gợi cảm, anh vẫn không có vẻ mặt dễ chịu, nhưng cũng không tiếp tục mắng cô nữa.
Khi Mạc Yên từ phòng tắm ra nằm lên giường, Trần Tử Linh thận trọng tiến lại gần anh.
- Tránh ra, anh không có tâm trạng.
Mạc Yên biết cô lại muốn dùng chuyện này để dỗ mình, liền trở mình, quay lưng về phía cô.
- Anh à, em biết anh không vui, vậy chúng ta ôm nhau một chút được không? Anh như vậy em sợ lắm, em không cố ý chống đối anh đâu, anh ơi, tha thứ cho em lần này được không?
Giọng Trần Tử Linh ngọt ngào làm nũng, nhưng Mạc Yên thực sự không muốn để ý đến cô, vẫn không phản ứng gì.
Trần Tử Linh thấy thái độ của Mạc Yên như vậy, trong lòng hơi thất vọng, nhưng cô biết tốt nhất vẫn phải làm cho Mạc Yên nguôi giận.
Cô nhẹ nhàng áp sát, hai tay từ phía sau ôm lấy Mạc Yên:
- Anh ơi, đừng giận em nữa được không? Em biết sai rồi, sau này đều nghe lời anh.
Trần Tử Linh thấy anh vẫn không phản ứng, cắn môi tiếp tục:
- Anh ơi, anh xem em đã thành khẩn nhận lỗi như vậy rồi, anh tha thứ cho em lần này đi mà?
Nói rồi, ngón tay cô nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trên ngực Mạc Yên.
Mạc Yên không chịu nổi sự khêu gợi của cô, lập tức nắm lấy tay cô, hừ lạnh một tiếng:
- Em tưởng làm vậy là anh hết giận chắc? Em có biết lần này em gây rắc rối lớn thế nào không?
Trần Tử Linh thấy cuối cùng anh cũng có phản ứng, chỉ cần anh chịu để ý đến mình là tốt rồi, liền lại làm nũng:
- Anh ơi, em sai rồi, vậy anh muốn thế nào mới tha thứ cho em đây?
Ánh mắt Trần Tử Linh đầy quyến rũ, lại từ từ đưa tay xuống eo Mạc Yên, nhẹ nhàng vuốt ve.
- Thôi, đừng động đậy nữa, anh không vui, đừng chọc anh nữa.
Mạc Yên dịch người ra ngoài một chút, anh không muốn bị người đàn bà chết tiệt này nắm thóp, mỗi lần phạm lỗi lại dùng cách này để cám dỗ mình, kết quả là lần sau lại tiếp tục phạm lỗi.
Trần Tử Linh liều mạng, trực tiếp ngồi lên người Mạc Yên, hai tay ôm lấy mặt anh, nhìn sâu vào mắt anh:
- Anh ơi, em thực sự không thể thiếu anh, anh đừng giận em nữa, tha thứ cho em lần này được không?
Mạc Yên cuối cùng không nhịn được, quay đầu nhìn cô.
Trần Tử Linh nhân cơ hội dâng lên một nụ hôn ngọt ngào, nụ hôn của cô nhẹ nhàng và quyến luyến, như mang theo vô vàn lời xin lỗi và sự nịnh nọt.
- Anh ơi, sau này em sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Hơi thở của cô phả qua vành tai Mạc Yên, mang theo hơi ấm.
Mạc Yên cuối cùng không nhịn được thở dài, kéo Trần Tử Linh vào lòng.
- Lần này bỏ qua đấy, không có lần sau. Người đàn bà chết tiệt này lần nào cũng vậy, nhưng cơ thể anh lại không chịu nổi, hoàn toàn không chống cự được sự cám dỗ của cô.
- Dạ.
Trên mặt Trần Tử Linh nở nụ cười vui sướng, càng nhiệt tình đáp lại cái ôm của Mạc Yên.
- Sau này đừng có ngang bướng như vậy nữa, có chuyện gì em cứ nói thẳng với anh, đừng lợi dụng con cái, hãy tin tưởng anh hơn một chút. Dù thế nào đi nữa, bây giờ chúng ta là vợ chồng, anh sẽ không bao giờ làm chuyện tổn thương em, cho dù có chuyện gì anh chưa nói rõ với em, em cũng phải biết rằng anh sẽ không hại em.
Mạc Yên vuốt tóc cô, vừa nãy nổi giận lớn như vậy cũng vì người đàn bà ngu ngốc này lợi dụng con cái để đối phó với mình.
- Vâng.
Trần Tử Linh ngoan ngoãn gật đầu, hơi cảm động trước lời nói của anh. Tuy không biết những lời anh nói có thật không, nhưng sống hai kiếp, ngoài cha nuôi ra, anh là người đầu tiên nói với cô những lời như vậy.
Hai người ôm nhau ngủ, Mạc Yên cũng không vướng bận chuyện này nữa.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu vào phòng, Mạc Yên thức dậy từ sớm, anh muốn nhanh chóng tìm một ít ngọc để nâng cấp không gian, cũng muốn xem toàn bộ không gian sẽ như thế nào.
Mạc Yên đứng dậy vệ sinh đơn giản rồi đi đến thư phòng, ra lệnh cho Long Nhất đi thu thập các loại ngọc.
Chẳng bao lâu, Long Nhất sai người ôm từng thùng ngọc đến trước mặt anh.
- Chủ nhân, đây là các loại ngọc theo yêu cầu của ngài.
Mạc Yên khẽ gật đầu, phẩy tay ra hiệu cho mọi người ra ngoài.
Anh nhanh chóng lấy máy ảnh, chụp ảnh lưu lại tất cả số ngọc, sau đó ôm số ngọc này vào không gian.
Mạc Yên đổ hết ngọc ra, chất thành đống trên mặt đất, căng thẳng nhìn chăm chú. Chỉ thấy không gian phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, tất cả ngọc lập tức bị nuốt chửng, nhưng đáng thất vọng là không gian của anh không hề mở rộng rõ rệt.
Mạc Yên cau mày, lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ năng lượng của số ngọc này vẫn chưa đủ?
Anh trầm ngâm một lát, trong lòng đã có quyết định.
Quay lại phòng, Mạc Yên nhìn Trần Tử Linh vẫn còn đang ngủ say, đưa tay lay nhẹ cô dậy.
- Đồ ngốc, dậy đi, anh đưa em ra nước ngoài, có muốn đi không?
Mạc Yên biết cô chắc chắn sẽ rất muốn đi, trong tay cô còn có tiền, cô vẫn luôn nghĩ đến chuyện tích trữ hàng.
Trần Tử Linh dụi mắt, mơ màng nhìn Mạc Yên:
- Sao thế?
- Anh muốn ra nước ngoài, em có đi không?
- Đi! Em đi chứ!
