Chương 6: Về Nhà
Căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một nhà vệ sinh. Ảnh chụp chung của gia đình, chiếc vợt cầu lông trong góc ban công, trên dây phơi là chiếc váy ren cô vẫn thích nhất...
Ánh mắt Hạ Ngữ lướt qua từng góc phòng, cảm giác quen thuộc ập đến, suýt nữa khiến cô lại ngẩn người. Trong lòng dâng lên một cảm giác yên bình.
“Đây chính là nhà của mình.”
“Kiếp này, mình nhất định sẽ bảo vệ nó thật tốt.”
Hít một hơi thật sâu, Hạ Ngữ đặt đồ ăn xuống bếp, cởi áo khoác vào phòng tắm, bắt đầu tắm rửa.
Cơ thể sau khi cải tạo đã đào thải ra ngoài rất nhiều tạp chất, cộng thêm mồ hôi từ trận chiến trước khiến cô cảm thấy nhớp nháp, khó chịu.
Ba mươi phút sau.
Thay bộ đồ ở nhà, sấy khô tóc, Hạ Ngữ bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh của mình và kế hoạch sắp tới.
Hiện giờ, cô đang học năm cuối đại học, đã liên hệ trước với công ty để thực tập, sau kỳ nghỉ đông này sẽ phải đi làm.
Nhưng đã trọng sinh, cô đương nhiên sẽ không phí thời gian vào chuyện đi thực tập ở công ty. Cô phải toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho ngày tận thế đến sau bốn tháng nữa.
Vũ khí. Lương thực. Căn cứ. Tất cả mọi thứ, cô đều cần.
Muốn có những thứ đó thì cần tiền, rất nhiều tiền.
Với một người phải vừa đi học vừa đi làm thêm và trông chờ vào học bổng như cô, đây quả là một vấn đề nan giải. Dù sao đây vẫn là thời bình, trước bộ máy quốc gia, bất kỳ ai cũng phải tuân thủ pháp luật, làm việc theo quy tắc.
Nếu không, phiền phức sẽ kéo đến không dứt.
“Vay nặng lãi? Hay là thế chấp vay ngân hàng?”
Hạ Ngữ nghĩ ngợi đủ cách kiếm tiền, hết ý tưởng này đến ý tưởng khác hiện lên trong đầu, cân nhắc tính khả thi.
Nhưng dù là cách nào cũng có nhiều điểm bất ổn. Quan trọng nhất là: vì sự kiện sương mù đầu tiên, cô sẽ sớm bị chú ý. Đột nhiên kiếm được một khoản tiền lớn như vậy, chắc chắn sẽ khiến cô càng thêm bị nghi ngờ.
Đến lúc đó, một khi bị theo dõi, cô sẽ không thể tham gia các sự kiện sương mù khác mà không lộ diện.
Điều đó không phù hợp với kế hoạch của cô.
“Ting tong.”
Đúng lúc này, điện thoại nhận được tin nhắn.
“Hạ Ngữ, tối mốt qua nhà tôi chơi không? Tôi mời mấy đứa bạn cấp 3 đó, Tiểu Vũ với Tiêu Tiêu cũng có mặt.”
Thấy tin nhắn của Chử Toàn – bạn học cấp 3, Hạ Ngữ khẽ nhướng mày. Ký ức trong đầu ùa về: “Đêm muộn ngày mốt, màn sương quy tắc sẽ lại xuất hiện.”
Thời gian: đúng nửa đêm, kéo dài trong 30 phút.
Địa điểm: một biệt thự ở ngoại ô, chính là căn nhà thứ hai của nhà Chử Toàn.
Thành phần: sáu người bạn cấp 3 của cô, bốn nam hai nữ.
Những người bạn này có sức thích ứng với linh năng trời đất khá tốt. Trong bầu linh năng loãng, bọn họ không hề bị biến dị, nhưng điều đó không có nghĩa là nguy hiểm sẽ không đến.
Nơi đó sẽ xuất hiện một con quỷ tộc.
Thông tin cụ thể không rõ ràng, vì kiếp trước cô không tham gia buổi tụ tập này.
Nói cách khác, mức độ nguy hiểm hoàn toàn không xác định!
Thế nhưng, Hạ Ngữ nhất định sẽ không bỏ lỡ sự kiện này. Lý do rất đơn giản: ở đó sẽ xuất hiện một loại tài nguyên quy tắc – Linh Thị Chủng.
Thông qua nó, có thể chọn một sinh linh để trở thành linh thị của mình.
Cái gọi là linh thị, chính là sinh linh có trí tuệ và chiến lực, vô điều kiện tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân, sống hay chết đều do chủ nhân nắm giữ.
Tất nhiên, nếu cảnh giới linh năng và cường độ linh hồn của linh thị vượt qua chủ nhân toàn diện, thì có thể thoát khỏi khống chế.
“Được.”
Hạ Ngữ chỉ trả lời một chữ.
Chử Toàn: “Cậu vẫn tiết kiệm lời như mọi khi nhỉ, ha ha.”
Hạ Ngữ không trả lời.
Chử Toàn: “Đây là nhà tôi nè.”
Hạ Ngữ nhìn cũng chẳng thèm nhìn điện thoại, trong lòng cứ nghĩ: Nếu có thể khống chế một vị tỷ phú, mà vị tỷ phú này về sau trở thành linh năng giả thì quá hoàn hảo.
Vừa có thể giúp cô chuẩn bị mọi tài nguyên cần thiết trước khi tận thế bùng nổ, lại có thể trở thành tay đắc lực cho cô sau khi tận thế đến.
Đang lúc cô tính xem nên khống chế ai thì cửa phòng bỗng mở ra.
Một chàng trai trẻ mặc đồng phục học sinh, khuôn mặt trắng trẻo, mang dáng vẻ đầy nắng xuất hiện trước mắt cô.
Ngay khoảnh khắc ấy...
Dù tâm tính kiên định, dù đã chuẩn bị tâm lý, dù không ngừng nhắc nhở bản thân phải luôn cảnh giác, Hạ Ngữ vẫn không tránh khỏi thất thần.
Cũng chính lúc này, nhìn thấy đứa em trai đang sống sờ sờ trước mắt, cô mới hoàn toàn tin rằng mình thật sự đã trọng sinh.
Em trai không bị “Nó” bắt đi!
Mọi chuyện, bắt đầu lại từ đầu!
“Tiểu Thiên.”
Khóe mắt Hạ Ngữ cay cay. Nếu không cố kiềm nén, nước mắt e rằng đã trào ra. Mà một khi đã khóc, trong khung cảnh này thì sẽ không thể ngừng lại được.
“Chị, đây là quần áo chị kêu em mua.”
Hạ Thiên không nhận ra sự khác thường của chị, vừa thay giày vừa giơ túi đồ lên nói.
“Hả?”
Hạ Ngữ nhìn túi đồ, vội lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, gượng gạo giữ bình tĩnh rồi nói: “Ờ, cái này à? Chị cho người ta cái áo lông vũ trước rồi.”
“Cho người ta?”
Hạ Thiên nhíu mày, vô cùng khó hiểu.
Khuôn mặt tái nhợt của cậu làm người ta không khỏi xót xa.
Đừng thấy Hạ Thiên đang học cấp 3, đúng độ tuổi trẻ trung khỏe mạnh mà hiểu lầm, thật ra từ nhỏ cậu đã yếu ớt, hay đau ốm nên được bố mẹ cưng chiều. Cậu cũng rất hiểu chuyện, chủ động điều chỉnh tâm trạng, vui vẻ với cuộc sống.
Từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ tươi sáng.
“Ừ.”
Hạ Ngữ hiếm khi nở nụ cười ngọt ngào như muốn làm tan băng tuyết: “Chị gặp một cô bé, giữa mùa đông mà mặc có mỗi manh áo mỏng, run cầm cập. Hỏi ra mới biết nhà nó rất nghèo.”
“Chị hỏi nó, sắp Tết rồi, có ước gì không.”
“Nó nói muốn có một bộ quần áo mới, thật dày, để ra ngoài không bị rét.”
Cô biết tính em trai mình, lời nói dối này chắc chắn sẽ lừa được nó.
Quả nhiên.
“Vậy chị đưa áo lông vũ của mình cho nó thật à? Áo chị cũng đâu phải mới? Mà chị có mặc vừa đâu?”
Hạ Thiên lầm bầm.
“Sao lại không mới? Chị mày mới mặc được mấy hôm? Rộng gì mà rộng? Nó mặc vừa khéo che kín đầu gối, khỏi bị lạnh.”
Hạ Ngữ xua tay, ngang ngược nói: “Thôi ngay, đừng hỏi đông hỏi tây nữa. Bảo mày mua cái áo mà lắm chuyện thế, mày đang tra khảo chị à?”
Vốn tưởng cuộc gặp gỡ này sẽ ấm áp, thậm chí có chút xa lạ, không ngờ cô lại tự nhiên đi vào kiểu trò chuyện thường ngày của hai chị em.
Thật thoải mái.
Hạ Thiên nói: “Chị à, chị kiếm tiền không dễ dàng gì. Cái áo lông vũ này mấy trăm tệ, sau này đừng có bố thí bừa bãi nữa.”
Bố thí bừa bãi?
Nghe vậy, Hạ Ngữ buồn cười trong lòng.
Rõ ràng cô đã ra tay giết không biết bao nhiêu mạng người, là một nữ ma đầu chính hiệu, vậy mà lại có người nói cô bố thí bừa bãi?
“Biết rồi biết rồi, phiền phết. Nhanh đi rửa tay nấu cơm đi, chị sắp đói chết rồi.”
Hạ Ngữ giả vờ không kiên nhẫn giục.
Hạ Thiên bất đắc dĩ cười cười, không nói thêm gì, cúi xuống xếp đôi bốt chị vứt bừa bãi cho ngay ngắn. Đột nhiên để ý đôi bốt sạch đến kỳ lạ, liền hỏi: “Chị, chẳng phải hôm qua em mới đánh xi cho chị sao?”
“Chị lại lau lần nữa à? Bao giờ chị chăm chỉ thế?”
Việc nhà đều do cậu làm, bởi vì chị cậu từng nói, làm việc nhà vừa rèn luyện thân thể, lại có điểm cộng trước mặt con gái, sau này không lo không lấy được vợ.
Chậc.
Chị nói nghe hay thật.
“Thằng nhóc mày cánh cứng rồi hả? Quản trời quản đất, mau đi nấu cơm đi.”
Hạ Ngữ biết Hạ Thiên rất thông minh, không muốn tiếp tục bịa chuyện, bằng không dễ bị lật tẩy lắm. Thôi thì giở trò vô lại, cô tiến lên véo tai Hạ Thiên, hỏi: “Hay là để chị dẫn mày đi?”
“Được được được, chị buông tay ra trước đã.”
Hạ Thiên vội vàng cầu xin.
