Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Tôi Có Không Gian, Trúc Mã Có Trăm Tỷ - Bán Hạ > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68 có bản audio.

Chương 68: Món Quà Của Em

 

Phì Lê Hoa quay đầu kêu với con mèo cam một hồi, rồi quay người vào trong nhà tha ra một con chuột to bằng quả bóng rổ đặt trước mặt Bán Hạ.

 

Bán Hạ giật mình, nhưng tay vẫn nhẹ nhàng vỗ đầu mèo: “Cảm ơn cưng, chị không ăn chuột.”

 

Cô không thiếu thức ăn, không cần tranh đồ với mèo, quan trọng nhất là chuột biến dị vừa thối vừa có độc!

 

Phì Lê Hoa và mèo cam đồng thời nghiêng đầu ngơ ngác: Cô không thích ăn thịt sao?

 

Bán Hạ cũng không biết sao mình hiểu được ý mèo: “Chị có nhiều thịt lắm, không thiếu thức ăn.”

 

Cô hơi do dự nói: “Thịt chuột biến dị có độc, nếu các cưng tìm được thức ăn khác thì hãy ăn ít thôi.”

 

Phì Lê Hoa kêu với cô một tiếng “meo”, chẳng để ý mà nuốt luôn con chuột vào bụng. Giờ đây thức ăn ngày càng quý hiếm, không ăn thì sẽ đói bụng.

 

Bán Hạ đợi Phì Lê Hoa thanh lịch liếm sạch lông, mới lên tiếng hỏi điều mình muốn biết: “Mấy con chuột các cưng bắt đều to vậy sao?”

 

Phì Lê Hoa và mèo cam đồng thời gật đầu.

 

Bán Hạ lại hỏi: “Dễ bắt không?”

 

Cả hai lại gật đầu.

 

Bán Hạ nhíu mày. Chuột biến dị nhiều như vậy, e rằng chẳng mấy chốc sẽ hình thành triều chuột.

 

Cô hơi lo cho Nam Tinh và Kim Tử, Ngân Tử ở nhà, vội lấy xe ra: “Cảm ơn hai cưng, hữu duyên gặp lại. Nhà chị có việc, đi trước đây.”

 

Mèo cam và Phì Lê Hoa buồn bã cúi đầu. Chúng rất thích con người trước mặt.

 

Nhưng chúng cũng biết con người bây giờ lo thân còn chẳng xong, huống hồ là nuôi mấy con mèo to như chúng.

 

Bán Hạ nhìn thấy vẻ mặt của mèo qua gương chiếu hậu, do dự một lát rồi hạ kính cửa sổ xuống hỏi: “Phì Lê Hoa, Đại Cát, hai cưng có muốn có người hầu mèo không? Chị có vài người bạn, họ rất thích mèo con đáng yêu.”

 

Trong thế giới tận thế, nuôi thú cưng là chuyện không khôn ngoan, nhưng nếu sau này thú cưng tiến hóa ra dị năng, tuyệt đối là trợ lực lớn cho chủ nhân!

 

Đại Cát và Phì Lê Hoa lập tức mừng rỡ gật đầu.

 

Để đưa hai con mèo lớn về khu chung cư, Bán Hạ liền đổi sang một chiếc xe SUV.

 

Giống như lúc đến, gặp xác sống cản đường là đâm thẳng qua. Chỉ hơn một tiếng sau, cô đã tới cổng khu chung cư.

 

Bán Hạ thu xe vào không gian, rồi nói với hai con mèo: “Các cưng im lặng, đừng phát ra tiếng động.”

 

Cả hai con mèo đồng loạt nghiêm túc gật đầu: “Meo.”

 

Hiểu rồi!

 

Bán Hạ: …

 

Tuy tôi bảo các cưng đừng phát ra tiếng, nhưng không phải bắt các cưng làm trộm, không cần phải đi rón rén như vậy.

 

Trong khu chung cư, mọi người đã theo đội cứu viện của Tân Xung rời đi, giờ chỉ còn ba nhà họ ở trong biệt thự.

 

Cô gõ cửa nhà mình. Nam Tinh nhanh chóng ra mở cửa: “Em về rồi.”

 

Bán Hạ đưa tay ra sau lưng, cười tươi với anh: “Em có một món quà tặng anh.”

 

Nam Tinh khựng lại, cười đáp: “Được, món gì thế?”

 

Chắc vợ anh không biết, chỉ khi nào chột dạ cô mới cười như vậy.

 

Nhưng anh cũng không vạch trần, phối hợp tỏ ra háo hức.

 

Bán Hạ chột dạ đưa cái giỏ đựng cục bông đen trắng cho anh: “Quà.”

 

Nụ cười của Nam Tinh lập tức đông cứng: “Gấu trúc?!”

 

Cục bông đen trắng trong giỏ dường như bị giọng anh dọa, kêu eng éc lên.

 

Bán Hạ cúi đầu đẩy cửa, vẫy tay ra hiệu cho Phì Lê Hoa và Đại Cát phía sau. Hai con mèo bắt chước cô, cúi đầu lén lút chạy vào sân.

 

Nam Tinh nhíu mày, đóng cổng lại.

 

Anh xách giỏ vào phòng khách: “Vợ, gấu trúc con ở đâu ra thế?”

 

Bán Hạ chột dạ chỉ vào hai con mèo cũng đang chột dạ không kém: “Bọn nó cho em.”

 

Vừa nãy trên đường, cô đã thương lượng với hai con mèo trả lại con non cho chúng, nhưng chúng điên cuồng từ chối.

 

Nam Tinh sờ đầu cục bông đen trắng: “Không phải gấu trúc đều được mang đi hết rồi sao? Mèo tìm thấy con non ở đâu vậy?”

 

Gấu trúc con dường như cảm nhận được thiện ý toát ra từ anh, cố gắng ngóc đầu cọ vào ngón tay anh.

 

Bán Hạ kể cho Nam Tinh chuyện mình gặp mèo, rồi nói: “Mèo bảo khi nó nhặt được gấu trúc con thì gấu mẹ đã chết rồi.”

 

Đại Cát và Phì Lê Hoa nhặt được gấu trúc con khi đi săn trên núi, khi đó xác gấu mẹ đã bốc mùi.

 

Chúng vốn định học loài người, bắt con non về nuôi làm thú cưng cho vui, ai ngờ con non không ăn thịt, không ăn cơm, chỉ uống sữa, mà còn hay eng éc!

 

Nuôi bản thân đã tốn gần hết sức lực, hai con mèo nhanh chóng mất kiên nhẫn, định vứt con non ra ngoài cho tự sinh tự diệt. Ai ngờ khi Đại Cát ra ngoài săn mồi lại gặp Bán Hạ.

 

Nó xem tivi, biết con người rất thích cục bông đen trắng này, nên tiện tay quăng cho Bán Hạ như quăng của nóng.

 

Nam Tinh: …

 

Thế là vợ liền quẳng cho anh à?

 

Bán Hạ nhìn Nam Tinh với vẻ van lơn: “Em không biết nuôi.”

 

Cô lớn đến vậy chỉ nuôi Kim Tử và Ngân Tử, đồ ăn của chúng mua ở cửa hàng thú cưng là được.

 

“À đúng rồi,” Bán Hạ ngơ ngác nhìn Nam Tinh, “Kim Tử và Ngân Tử đâu rồi?”

 

Cô về nhà một lúc rồi, lẽ ra Kim Tử và Ngân Tử phải đến làm nũng với cô mới đúng.

 

Nam Tinh bóp chân gấu trúc: “Bắp cải to đều chín rồi, anh bảo chúng đem cho nhà bên cạnh và nhà đối diện một ít.”

 

Bán Hạ bừng tỉnh gật đầu.

 

Nam Tinh sờ cái bụng lép của gấu trúc con: “Anh nhớ sữa bình là sữa bò, sữa bột trẻ em, một ít sữa gấu trúc mẹ và các loại vitamin pha theo tỷ lệ.”

 

Anh nhìn Bán Hạ: “Vợ, lấy cho anh ít sữa bò và sữa bột trẻ em, còn bình sữa nữa.”

 

Bán Hạ liền lấy từ không gian ra một bình sữa tươi loại 2.5L, một hộp sữa bột trẻ em loại dùng thử 100g và một cái bình sữa: “Em đi rửa bình!”

 

Con non là cô mang về, không thể đùn hết việc cho Nam Tinh!

 

Nam Tinh đặt gấu trúc con lại vào giỏ, đứng dậy rót một cốc sữa bò bỏ vào lò vi sóng hâm nóng.

 

Anh không biết gấu trúc con uống lạnh hay nóng, đành theo phương pháp nuôi trẻ sơ sinh mà chăm, dù sao cũng là con non, chắc không vấn đề gì.

 

Vừa pha sữa xong, gấu trúc con ngửi thấy mùi liền eng éc kêu.

 

Nam Tinh cẩn thận đưa bình sữa đến miệng con non, con non chủ động ngậm lấy núm vú, òng ọc uống một hơi lớn.

 

Cả hai người và hai mèo đều thở phào nhẹ nhõm, con non chịu uống là được.

 

Chẳng mấy chốc, bụng con non hơi phình lên, Nam Tinh nhẹ nhàng rút bình sữa ra.

 

Con non cọ ngón tay anh, kêu một tiếng rồi nằm bẹp trên áo bất động, dường như đã ngủ.

 

Bán Hạ và hai con mèo đều thở phào.

 

Nam Tinh nhìn có chút buồn cười: “Nó khá ngoan, sau này anh cho nó ăn.”

 

Bán Hạ hơi ngại ngùng nhận lấy bình sữa: “Vậy em rửa bình.”

 

Hai người đang nói chuyện, bỗng ngoài cửa vọng vào một tiếng: “Gâu—”

 

Là Kim Tử và Ngân Tử về.

 

Cùng về với chúng còn có Tô Diệu và Triệu Hiên, mỗi người xách một cái giỏ, trong giỏ chất đầy đồ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn