Chương 11: Va chạm tàu điện ngầm (3)
Tổ kỹ thuật An ninh quốc gia rất coi trọng buổi phỏng vấn này. Họ cho rằng Tạ Yên đã giành quán quân cuộc thi hacker thế giới, mấy hệ thống mô phỏng thông thường chẳng có gì thách thức.
Vì là tuyển dụng nhân tài trọng điểm, tổ trưởng quyết định chơi lớn.
Bắt Tạ Yên phát hiện và ngăn chặn hacker nước ngoài đánh cắp tài liệu vận hành hệ thống tàu điện ngầm.
Tuệ Thành là siêu đô thị, có 32 tuyến tàu điện ngầm, cộng với thành phố lân cận Phượng Thành thực hiện 'cùng thành phố một nhà', hai thành phố dùng chung một hệ thống tàu điện ngầm, tổng cộng 54 tuyến, là hệ thống tàu điện ngầm phức tạp nhất cả nước.
Tàu điện ngầm có hai hệ thống A và B. Hệ thống A là hệ thống vận hành hàng ngày, hệ thống B là hệ thống sao lưu thời gian thực.
Đã thông báo với Sở Giao thông, Tạ Yên và tổ trưởng quyết chiến trên hệ thống B.
Tạ Yên bơi lội trong biển dữ liệu, đối mặt với vô số giao diện và dữ liệu, ngón tay cô bay nhanh trên bàn phím, phát ra những tiếng lách cách dồn dập.
Ánh mắt kiên định và trầm tĩnh, như thể trong mê cung số này, cô là thợ săn duy nhất.
Mỗi lần gõ phím, mỗi lần nhập lệnh, đều như một mũi tên, bắn trúng mục tiêu không sai một ly.
Cô đang tìm kiếm, đang truy đuổi, đang tham gia một trận chiến vô hình với hacker ẩn núp.
Mười mấy phút sau, sắc mặt Tạ Yên đại biến.
Trẻ tuổi thành danh, tự phụ quá mức, thiếu khiêm tốn.
Cô thành công tìm thấy hacker, tự tin xuất kích, ai ngờ chặn đánh thất bại.
Không ngờ kỹ thuật của tổ trưởng lại lợi hại đến vậy, một cú tát giáng thẳng xuống mặt.
Mỗi ký tự, cô đều thuộc làu, nhưng những ký tự này kết hợp thành lệnh lại như vật thể lạ từ trời rơi xuống.
Khiến người ta mơ hồ không hiểu, lại làm sao phản kích?
Cô gái trẻ đầy khí phách, bị ngọn núi Thái Sơn đập một chưởng tan xác.
'Cô tìm thấy tôi rồi à?' Tổ trưởng hóa thân thành rùa đen lặn nước ngẩn ra, 'Không có mà.'
Thành viên xem trận ngây người, bên này bàn phím bốc khói rồi, tổ trưởng hài hước thật...
Chết tiệt!
Mọi người lập tức phản ứng, 'Có hacker!'
Các thành viên lập tức chuyển sang chế độ chiến đấu, xông vào hệ thống B chặn đánh hacker.
Mười mấy chuyên gia kỹ thuật giàu kinh nghiệm, họ thần sắc nghiêm túc tập trung, đại não vận hành tốc độ cao, đồng thời ngón tay gõ phím nhanh như bay, toàn lực ứng phó, cùng hacker triển khai một trận chiến kinh tâm động phách.
Đánh hội đồng có hơi hèn, nhưng tất cả vì an ninh quốc gia, không lấy thành bại luận anh hùng.
Tuy nhiên, đối phương đạo hạnh quá cao.
Mỗi bước giết một người, nghìn dặm chẳng dừng chân.
Mọi người bị miểu sát thành tro, nhưng không biết mình chết thế nào.
Lệnh chương trình của đối phương rất kỳ quái, họ không thể tìm ra phương pháp phản kích hiệu quả, chỉ có thể áp dụng chiến lược bị động, tiến thoái lưỡng nan, cố gắng hết sức kéo dài thời gian với hacker.
Muốn lấy thời gian đổi không gian, tìm ra cách phá giải thành công, triệt để xoay chuyển cục diện bị đè ép.
Nhưng hacker kỹ thuật mạnh mẽ và thần bí, lại không vội tiêu diệt tổ kỹ thuật An ninh quốc gia, ngược lại càng thích chơi trò mèo vờn chuột.
Hắn rất vui vẻ trêu đùa đối phương, thỉnh thoảng tát một cái, rồi lại cho một viên kẹo ngọt.
Ồ, chỉ là chơi thôi.
Mèo vờn chuột ba tiếng, đối phương dường như chán rồi, không quên để lại lời nhắn cho Tạ Yên: Honey, tài liệu lấy rồi, tặng các cô một món quà.
Hệ thống báo động, kho dữ liệu bị đánh cắp.
Bộ kỹ thuật như sét đánh ngang tai, không thể nào!
Họ không dám nói mình đỉnh cao thế giới, nhưng cũng đã giao thủ với nhiều hacker nước ngoài tự phụ, mỗi lần đều bảo vệ thành công và cho đối phương bài học máu.
Không chút do dự mà nói, dù hôm nay có là siêu hacker thế giới tới, cũng không thể như vào chỗ không người.
Thế nhưng, lại thảm bại.
Kỹ thuật khủng bố như vậy, không thể tồn tại.
Tinh thần bị đánh sụp, mọi người sống không còn gì luyến tiếc: Máy tính đã chết!
Hacker muốn chuồn, Tạ Yên cắn răng đuổi theo.
Mẹ nó, đã dám đến thì đừng hòng đi!
Ba tiếng liên tục bị tàn sát, cô dần dần mò ra chút manh mối, vác đại đao bốn mươi mét xông lên chém giết.
Nói thật, lệnh mới lại có hiệu quả, tấn công khiến hacker liên tục rút lui.
Hắn chạy, cô đuổi!
Hắn leo tường, cô đỏ mắt nhảy lên theo.
'Không ổn, hacker xâm nhập hệ thống A.'
Hệ thống B có đánh vỡ trời, cũng chỉ là hệ thống sao lưu thời gian thực, sau đó khôi phục dữ liệu là được, nhưng hệ thống A là hệ thống vận hành, một khi xuất hiện lỗ hổng hoặc sai sót, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Phòng họp nổ tung, mọi người mất hết máu mặt.
Ký ức khủng bố, không khác gì rắc muối lên vết thương của Tạ Yên.
Cô co ro trên ghế sofa, hai tay ôm chặt đầu gối, vùi đầu vào đó.
Thẩm Sơ Nhiên chưa từng thấy cô tuyệt vọng đến thế, dù là khi bị cha mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà, Tạ Yên vẫn cố gắng lạc quan.
Nhưng bây giờ, cô không còn chút sức sống nào.
'Sau đó... thế nào rồi?'
Rất tàn nhẫn, nhưng Thẩm Sơ Nhiên vẫn lên tiếng hỏi.
Tạ Yên cắn chặt móng tay, 'Vụ va chạm tuyến số 3, chính là món quà hắn tặng.'
Thẩm Sơ Nhiên ôm cô, 'Loại cặn bã này, sẽ phải trả giá thôi. Cậu đã cố hết sức rồi, đừng tự trách quá nhiều.'
'Không, tất cả là do tôi gây ra.'
Tạ Yên kích động, 'Nếu tôi không đi phỏng vấn, nếu tôi không phát hiện ra hacker, thì vụ tai nạn này đã không xảy ra, càng không chết nhiều người như vậy. Hắn chỉ ăn cắp tài liệu thôi mà.'
Thẩm Sơ Nhiên cố gắng khuyên giải, 'Hắn ăn cắp tài liệu chỉ để chơi thôi sao? Cậu ngăn hắn không sai.'
Biết cô đau buồn tự trách, nhưng không ngờ lại suy sụp tinh thần đến vậy.
Dù Thẩm Sơ Nhiên nói gì, cô tự trói buộc mình căn bản không nghe lọt, vô thức đổ hết trách nhiệm vụ tai nạn lên đầu mình.
Cuối cùng, bất lực, Thẩm Sơ Nhiên bỏ hai viên thuốc an thần.
Dù sao, ngủ một giấc có thể sẽ bình tĩnh lại.
Nhưng Tạ Yên dù ngủ say, vẫn chìm trong ác mộng không thể thoát ra.
Thẩm Sơ Nhiên thức trông cô, đến tận sáng mới nhắm mắt.
Chỉ ngủ một lát, nhưng khi tỉnh dậy, Tạ Yên đã biến mất, điện thoại để trên bàn.
Trang tin tức hiển thị tin mới nhất về vụ va chạm tàu điện ngầm: hai đoàn tàu gần 5000 hành khách, hơn 2800 người bị thương, hơn 600 người bị thương nặng và bỏng, 398 người chết, 6 lính cứu hỏa hy sinh.
Một hacker, một lệnh chương trình, khiến vô số gia đình tan nát.
Còn những kẻ may mắn sống sót, có bao nhiêu là dị chủng đội lốt người?
Thẩm Sơ Nhiên tin Tạ Yên, cuộc thi này đã đưa cô vào top 15 thế giới, dù gặp đối thủ lợi hại đến đâu, cũng không thể bị đẩy đến suy sụp tinh thần.
Cái gọi là siêu hacker xâm nhập cơ quan nhà nước, phần lớn chỉ là chiêu trò câu view, chỉ để lại dấu vết, nhằm chứng minh năng lực hoặc giá trị thương mại của bản thân.
Họ cực kỳ hiếm khi ăn cắp bí mật, càng không phạm án mạng, đó là chống đối nhà nước, khác nào ông Thọ treo cổ - sống nhàm.
Thế nhưng hacker hôm qua không chỉ ăn cắp bí mật, mà còn tấn công hệ thống vận hành giao thông, khiến hàng nghìn người thương vong.
Mùi quen thuộc, cuộc tàn sát đẫm máu.
Là dị chủng.
Dị chủng mất nhân tính.
Kiếp trước lưu lạc chạy nạn, mỗi ngày đều là kiếp nạn sinh tử, cuối cùng không thoát khỏi bị đưa vào trại tập trung, trải qua đủ mọi tra tấn tàn nhẫn, ngay cả xác chết cũng bị giày xéo.
Trọng sinh trở về, cô khích lệ Tạ Yên vào An ninh quốc gia, lúc nguy cấp sẽ được nhà nước bảo vệ, hoàn cảnh ít nhất tốt hơn người thường nhiều.
Không ngờ, hacker dị chủng trực tiếp hủy hoại tinh thần của Tạ Yên.
Thẩm Sơ Nhiên nội tâm tự trách, vội vã xuống lầu tìm Tạ Yên.
Chạy được nửa đường, cô như nghĩ ra điều gì, không khỏi biến sắc, quay đầu chạy lên sân thượng...
