Chương 21: Đậu Xanh Ra!!!
Con chó dữ sau khi khuất phục, cụp đuôi rũ đầu, cả con chả còn chút tinh thần nào.
"Gâu gâu gâu!"
Mấy tiếng sủa liên hồi khiến Thẩm Sơ Nhiên chẳng hiểu gì.
Nhưng đầu óc cô xoay chuyển nhanh, tải ngay phần mềm dịch tiếng chó.
Trò chơi?
Nó bảo đó là trò chơi.
Thẩm Sơ Nhiên tức điên, giáng cho nó một cái tát, "Sống nhàn quá hả?"
"Gâu… gâu… gâu…"
Nó vẫn tiếp tục sủa, nhất quyết không gật đầu, mắt dán chặt vào cái đùi gà đang bốc hơi.
Đúng là trò chơi thật, mà còn là game giết chóc đen tối, người chơi có thể thỏa sức xả stress.
"Theo mày thì thế giới này là giả, còn tụi tao chỉ là NPC thổ địa?"
Con chó dữ gật đầu, thực ra nó cũng oan lắm, chỉ là lúc vào game chọn nhân vật 'kẻ giết người hàng loạt hạng nặng' thôi mà.
Chơi game thôi mà.
"Xạo chó!"
Thẩm Sơ Nhiên mồm miệng thối tha, gằn giọng: "Tụi tao có năm nghìn năm lịch sử, văn hóa lâu đời, từ Tam Hoàng Ngũ Đế đến nông nô lật đổ làm chủ, từ cơm cháo súng kíp đến rồng vút bay chín tầng mây, cổ vật bày trong viện bảo tàng, tinh thần khắc trong sách vở.
Mặt trời mọc đông lặn tây, mặt trăng mọc tây lặn đông, tụi tao sống từng giây từng phút đều phải thở, có da có thịt, biết đau biết đói, biết khóc biết cười, mày dựa vào đâu bảo thế giới này là giả?"
Thấy cô hùng hổ, như muốn vác dao chặt đầu chó, con chó dữ hơi chột dạ.
Dù sao thì, phía nhà phát hành bảo là game, tiền thưởng cực kỳ hậu hĩnh, nó load nhân vật là vào luôn.
Còn có giả hay không, muốn giải thích thì tìm nhà phát hành mà hỏi.
Thẩm Sơ Nhiên hít sâu, hồi lâu mới hỏi, "Mày tên gì?"
David.
David? Tượng à.
"Mày vào game kiểu gì?"
Mắt chó đảo lia lịa: kết nối não bộ.
Kết nối não bộ? Cao cấp nhỉ.
Thẩm Sơ Nhiên đổi cách hỏi, "Thế giới bên mày thế nào?"
Con chó dữ do dự, rồi sủa lên vài tiếng trầm bổng mất mấy phút.
Sủa xa lạ quá, phần mềm dịch tiếng chó không bắt kịp, Thẩm Sơ Nhiên đổi mấy phần mềm trả phí mới mò ra đại khái.
Thế giới của David, cực kỳ có khả năng là cyberpunk, công nghệ cực kỳ phát triển, nhưng thành phố đổ nát tan hoang, ô nhiễm môi trường nặng, đất đai không trồng trọt được, đồ ăn toàn là chất dinh dưỡng tổng hợp.
Ra ngoài phải mặc đồ bảo hộ, một khi đồ bảo hộ hỏng, bị nhiễm hạt nhân hay chướng khí, sẽ chết rất đau đớn.
Thẩm Sơ Nhiên trầm ngâm, "Mày làm nghề gì?"
Nhặt rác.
"Tưởng tao mù à?" Thẩm Sơ Nhiên trợn mắt, "Không nhìn ra mày giết người như ngóe hả?"
Thôi được, nó là kẻ kết liễu sinh mệnh.
Thẩm Sơ Nhiên há mồm là mỉa, "Giết người thì giết người, mày cũng biết tự tẩy trắng đấy."
"Gâu!" Con chó dữ sốt ruột.
Nhảm chó, công việc của nó cao cả vô cùng.
"Làm sao để thoát game?"
Con chó dữ hít sâu, giữa đường không thể thoát, chỉ có thể thông quan hoặc chết.
"Chết trong game?"
David cũng thấy hoang đường, người chơi đều nghĩ 'chết' chỉ là chiêu trò của nhà phát hành, là nhân vật chết thôi, ai ngờ người chơi thật sự chết.
"Thế nào mới tính là thông quan?"
Game giết chóc đen tối, đương nhiên là giết giết giết, thần giết thần, phật giết phật, giết thẳng tới cùng.
Cũng từng chơi game rồi, mà vẫn ngu thế.
Thẩm Sơ Nhiên mặc kệ ánh mắt khinh bỉ của nó, cắt dây buộc chân trước của nó, "Ăn đi, đừng để đói mà lên đường."
Con chó dữ há cái miệng rộng, ngấu nghiến cái đùi đang bốc hơi.
Đây là mùi vị của thịt gà sao?
Thơm quá!
Chưa kịp thưởng thức, thịt đã nuốt vào bụng.
Mắt dán chặt vào nồi gà hầm đang bốc khói nghi ngút.
"Ăn xong rồi?" Thẩm Sơ Nhiên cầm con dao phay sắc lẹm, "Vậy lên đường thôi."
David mắt chó đầy kinh hãi, "..."
"Yên tâm, coi như mày khai báo hết, tao sẽ chém một nhát đứt đầu chó mày, đảm bảo nhanh gọn không đau đớn, cho mày chết sớm đầu thai sớm."
Nói xong, lưỡi dao lóe lên chém tới.
Đậu xanh ra!!!
David theo bản năng giơ chó lên, nó còn muốn nói.
Con dao phay cách đỉnh đầu nó chỉ gang tấc, Thẩm Sơ Nhiên rộng lượng hỏi, "Có di ngôn gì không?"
Có tiền, nó có tiền!
Chân chó điên cuồng vẽ trên đất.
"Chó sao có tiền?"
Thật sự có tiền, tiểu tam moi của đại gia không ít, nó biết giấu chỗ nào.
Thẩm Sơ Nhiên lúc này mới biết, đại gia nuôi bồ nhí, bồ nhí bao trai trẻ, chơi vui thật.
Bồ nhí ở biệt thự đại gia tặng, nhưng đại gia dựa vào vợ mà phất lên, bị vợ già quản rất nghiêm, một tháng chỉ đến được vài lần.
Thế là, bồ nhí tiêu tiền của đại gia, quay ra thuê nhà bên ngoài, tìm một cậu sinh viên nam tươi non mơn mởn hầu hạ mình.
Vợ chính là người có thủ đoạn, từng có chiến tích lẫy lừng diệt tiểu tam, đến nay vẫn được giới thượng lưu bàn tán sôi nổi.
Bồ nhí sợ mất cả chì lẫn chài, lén giấu tiền đại gia cho và trang sức trong căn hộ thuê.
Thẩm Sơ Nhiên liếc nó, "Mày đừng tưởng cảnh sát ăn không à?"
David cãi lại, bồ nhí cũng có chút thông minh, thuê căn hộ dùng chứng minh thư của người khác, sinh viên nam mỗi tuần tới ba lần.
Lúc nó đi, chân còn run cầm cập.
Hỏi sao nó rõ thế?
Đậu má, bồ nhí mỗi lần hẹn hò đều dắt nó theo.
Vậy nên, nó không chỉ nhớ địa chỉ, mà còn biết cả mật mã két sắt.
Thẩm Sơ Nhiên đột nhiên hỏi, "Mày ký sinh từ bao giờ?"
David bình tĩnh như chó già, từ từ sủa: Cũng được một thời gian rồi, lúc mới tới chưa rõ tình hình không dám động.
Thẩm Sơ Nhiên nhìn nó, lâu không nói.
Địa chỉ cụ thể, không thể dịch bằng phần mềm tiếng chó, nhưng David trí nhớ cực tốt, dùng chân vẽ đường đi.
Cách khu biệt thự xảy ra án không xa, mấy cái đèn giao thông đều vẽ rất rõ.
Thẩm Sơ Nhiên lên mạng tra, quả có khu chung cư này, khá cao cấp, hợp để giấu trai.
"Mày mở điều kiện gì?"
Có thể vớt, ai lại ghét tiền.
David chỉ nồi gà, lại chỉ cơ thể bị chém thành hình hoa.
Thẩm Sơ Nhiên đồng ý, chia cho nó nửa nồi gà, khâu cầm máu cũng có thể sắp xếp.
Nhưng, nếu dám lừa cô, đừng trách cô làm nó thành đĩa gỏi.
Con chó dữ húp canh gà ngon lành, vẻ mặt say sưa, thì ra đây mới là cuộc sống, mẹ nó mấy thứ dinh dưỡng tổng hợp.
Uống canh ăn thịt, xương cũng nhai nát nuốt vào bụng.
Thẩm Sơ Nhiên lấy hộp y tế, dao cạo, kim phẫu thuật, chỉ khâu, cồn i-ốt, găng tay, v.v.
Sinh viên y năm nhất không sai, nhưng kiếp trước lăn lộn mười năm, khâu vết thương đơn giản không làm khó được cô.
Không gây mê, không muốn đồng cảm với dị chủng, cạo lông sát trùng rồi khâu sống.
David đau đến nhe răng, nhưng không hề vùng vẫy, mặc cô khâu thô bạo.
Hừ, chút đau này tính gì, bệnh nhiễm xạ mới là đáng sợ nhất.
Rụng tóc, biến dạng cơ thể, da thối rữa chảy mủ, nội tạng suy kiệt, khiến mày sống không được chết không xong.
Còn những thứ này đều là…
Tóm lại, đều đáng chết!
Đừng để nó có cơ hội, nếu không sẽ xé xác con đàn bà chết tiệt này thành trăm mảnh.
Luôn có lúc cô ta mất tập trung hay ngủ gật.
Mắt chó lóe lên sát ý, rồi biến mất ngay lập tức.
